Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

MỘT GÓC NHÌN KHÁC VỀ CỐNG RỘC...TỪ THÁI HÀ

Thăm gia đình anh Phêrô Đoàn Văn Vươn, Giáo xứ Súy Nẻo, Giáo phận Hải Phòng

VRNs (17.01.2012) – Sáng thứ bảy, ngày cuối năm Tân Mão, mấy anh em chúng tôi gặp nhau tại Hải Phòng. Người đến từ Hà Nội, Sài Gòn, Phú Thọ, Hải Phòng, Thái Bình, Hải Dương, Thanh Hóa… Sau khi ăn sáng, uống cà phê, đi xem chợ đào, quất… (có cành đào giá 20, 30 triệu đồng, có cây đào nguyên gốc giá 50 triệu đồng., thậm chí có người còn cho biết có cây đào thế Rồng được hét với giá…300 triệu đồng) chúng tôi lại rủ nhau ăn trưa cạnh một điểm bán đào Tết.
Câu chuyện lúc “trà dư tửu hậu” thế nào lại xoay quanh chủ đề nóng mà đi đâu cũng thấy dân tình bàn tán xôn xao là vụ cưỡng chế đầm nuôi trồng thủy sản ở huyện Tiên Lãng. Có người vừa đọc báo mạng cho biết: Ông Vươn là người Công Giáo các ông đấy… Thế là chúng tôi nhất trí ngay chiều nay sẽ về Tiên Lãng để thăm gia đình anh Vươn và tìm hiểu thực tế về vụ việc này.
Chúng tôi đến giáo xứ Súy Nẻo (còn gọi là Thúy Nẻo) thì trời đã gần tối, cha xứ đi làm lễ ở giáo xứ khác, thế là chúng tôi nhờ giáo dân tại đây dẫn đường để đến thăm gia đình anh Vươn. Người dẫn đường cho biết nhà bố mẹ đẻ anh Sịnh (còn gọi là Thịnh), anh Vươn, anh Quý thì ở ngay gần đây hiện chỉ còn bà mẹ già và cô em út nhưng bây giờ họ cũng không có ở nhà. Người dẫn đường sau khi điện thoại thì cho biết các chị Thương (vợ anh Vươn) và Hiền (vợ anh Quý) cùng các cháu đang tá túc nhờ tại nhà môt người anh em khác, vì ở ngoài đầm nhà anh Vươn đã bị đốt, nhà anh Quý thì bị máy xúc, ủi phá sập.
Chúng tôi đi khoảng chừng 6 cây số thì tới nơi. Vào nhà người em anh Vươn, chúng tôi được gặp rất nhiều người có cả nhiều người không Công Giáo, có cả bạn bè các anh ở nơi khác tới, có cả người làm công cho các anh. Tất cả đều bày tỏ sự bất bình về cách hành xử của chính quyền xã Vinh Quang và huyện Tiên Lãng. Mọi người cho biết đây là hành động ăn cướp của một số kẻ mượn danh chính quyền, người đàn ông ngồi cạnh chúng tôi kể lại nỗi đau xót trong ngẹn ngào, uất hận. Mọi người cho biết cách hành động của anh em Vươn chỉ là phản ứng của kẻ cùng đường. Có người nói cái người mà các bác thấy trên báo nói là anh K chính là vợ chồng Thanh Kết, anh C chính là Chương (con ông Sực), những kẻ đã từ lâu rắp tâm chiếm khu đầm của anh em Vươn. Kết và Chương là những người có mối quan hệ đặc biệt với ông Liêm chủ tịch xã Vinh Quang và ông Hiền chủ tịch huyện Tiên Lãng. Tay Kết đã theo lệnh của huyện, xã cho máy xúc đến phá nhà anh Phêrô Đoàn Văn Quý ngay chiều ngày 5/1/2012. Có người còn khẳng định chắc chắn rằng khi mọi người trong gia đình anh Vươn bị bắt đi hết thì nhiều người nhìn thấy ông Kết đi xuống đầm của anh em anh Vươn và xem như anh ta đã tiếp quản khu đầm ngay trong ngày 5/1/2012. Có người kể nhà ở và khu chuồng trại chăn nuôi của anh Vươn được lợp bằng cói nên chính quyền cho đốt tất cả. Khi lửa bốc cháy thì gà, chó, lợn kêu rống ầm ĩ… Nhà anh Quý mới xây hai tầng lợp tôn và khu chuồng trại mới xây thì họ cho máy vào phá sập (máy của ông Kết). Nhiều người nhìn thấy bọn hôi của (chính là lực lượng cưỡng chế) sau khi vơ vét xong thì chúng đập nát hoặc đốt sạch: Bàn Thờ, Ảnh, Tượng Chúa, Đức Mẹ, các Thánh…kể cả di ảnh của ông Phêrô Đoàn Xuân Thiểu một đảng viên, cựu chủ tịch xã chúng cũng không tha. Một người nói “thật chúng nó còn dã man, tàn ác hơn thời cải cách”. Rồi toàn bộ số cá các anh dự kiến Tết này đánh bắt để trả nợ cũng bị chúng bắt hết rồi (Chị Hiền cho biết số cá Vược khoảng 4 tấn với giá khoảng 200 ngàn/ 1 cân, số cá Trắm khoảng 15 tấn với giá 70 ngàn/1 cân) chuối và cây cối thì bị đốn phạt không thương tiếc.
Giữa lúc mọi người đang nói chuyện thì hai chị Teresa Thương, Teresa Hiền và mấy đứa trẻ mới về (cả hai chị đều là tân tòng khi kết hôn với anh em họ Đoàn). Câu chuyện mà hai chị kể trong nước mắt uất nghẹn đã làm cho nhiều người đàn ông chúng tôi cũng phải khóc theo.
Các chị cho biết sáng nay 14/1/2012 các chị và mọi người rất xúc động khi Đức Cha Giuse Vũ Văn Thiên cử Cha Tổng Đại diện cùng cha xứ Súy Nẻo đến thăm và gửi quà cho gia đình.
Chuyện các chị kể thì nhiều, chúng tôi chỉ xin chép lại một vài chuyện:
Cả hai chị bị bắt khi đứng ở trên đê cùng với anh Đoàn Văn Sịnh, cháu Đoàn Văn Vệ, cháu Đoàn… con anh Vươn, những người này không dính dáng gì đến việc nổ súng ở dưới đầm.
Khi xảy ra vụ việc anh Vươn đang ở trong UBND xã Vinh Quang. Khi trở ra khấy tình hình xảy ra nghiêm trọng như thế, anh Vươn đã cùng một người bạn gọi tắc xi tức tốc đến Viện kiểm sát TP Hải Phòng trình bày sự việc và mong cơ quan bảo vệ pháp luật này ra tay để cho tình hình không xấu thêm, thì bị yêu cầu ra ngoài đánh máy chứ không nhận bản viết tay. Thời gian đó có thể kéo dài đến mấy tiếng đồng hồ và anh hoàn toàn có thể bỏ trốn, nhưng anh vẫn tin ở pháp luật và cặm cụi đi đánh máy, để rồi bị bắt và anh đã nhận tội thay người khác.
Chị Thương, chị Hiền đều xác nhận bị tra tấn dã man bằng dùi cui điện thục vào bụng, bị gậy sắt đập vào đầu gối.
Chị Hiền kể công an thành phố cứ tra vấn rằng nhà mày phải có sự bàn bạc, nhất trí với nhau về việc nổ mìn, bắn súng… vào lực lượng chức năng, thì chị một mực khẳng định mình không biết, việc đó của đàn ông, đàn bà chúng tôi làm sao được bàn bạc.
Một chi tiết đặc biệt là sau 5 ngày giam giữ và tra tấn CA Hải Phòng đã bắt các chị mỗi người phải ký vào 2 (hai) tờ giấy trắng (loại giấy phê đúp có dòng kẻ). Vì nóng lòng muốn về với các con và sợ bị đánh tiếp rồi lại được cán bộ giải thích đó chỉ là thủ tục ai vào đây cũng phải làm như thế, nên các chị đành nhắm mắt ký để được tha về.
Về nhà, chị Hiền xuống đầm thì nhà cửa đã bị phá tan tành như đã kể trên, còn trên bờ và dưới đầm toàn là lực lượng bảo vệ của xã, huyện và cả nhiều “xã hội đen”, “đầu gấu”. Có nhà báo (chị không biết là của báo nào) đến đó chụp ảnh bị đánh và đuổi đi. Theo lời khuyên của bà con chị lên gặp ông Liêm chủ tịch xã Vinh Quang (ông ta là em ông Hiền chủ tịch Huyện) để hỏi về việc đầm nhà chị có bị cưỡng chế không? Thì ông ta nói không bị cưỡng chế. Lại hỏi sao chính quyền lại phá nhà và công trình của tôi thì được trả lời là sợ ở đó có mìn. Lại hỏi có mìn sao vẫn cho người vào cướp phá, chặt chuối, bắt cá của nhà tôi thì ông ta không trả lời được. Lại đề nghị ông ta cấp cho một cái giấy để nhờ anh em, bạn bè dựng cho cái lều cho mẹ con, bác cháu có chỗ chui ra chui vào thì ông ta nói cái này phải chờ ý kiến của “trên”…
Chúng tôi hỏi theo thông tin trên các báo thì có ít nhất hai đầm của hai người là anh Vươn và anh Luân cùng bị cưỡng chế đợt này sao chỉ thấy nói đến anh Vươn là nhiều? Thì được mọi người cho biết: ngày 9/4/2010 cả hai anh Đoàn Văn Vươn và Vũ Văn Luân đều được tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng gọi đến để hòa giải với UBND huyện Tiên Lãng do ông Phạm Xuân Hoa trưởng phòng Tài nguyên và Môi trường huyện làm đại diện. Theo đó nếu các ông rút đơn kháng cáo thì sẽ được UBND huyện Tiên Lãng tiếp tục cho thuê đất. Các anh Vươn và Luân đã đồng ý rút đơn và làm đơn thuê đất nhiều lần gửi UBND huyện như luật định nhưng từ tháng 4/2010 đến nay cả hai hộ đều không nhận được bất cứ hồi âm nào từ UBND huyện Tiên Lãng… Bỗng nhiên các ông nhận được quyết định cưỡng chế (đầm của ông Vươn có QĐ cưỡng chế số 3307/QĐ của anh Luân số 3308/QĐ)
Chúng tôi đã cùng gia đình và mọi người hiện diện đọc kinh, cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa những nỗi khốn khó mà mọi người đang phải chịu đựng và cũng xin Người cất bớt gánh nặng cho các gia đình. Xin Người soi lòng mở trí cho nhà cầm quyền biết tôn trọng Công Lý và Lẽ Phải…
Trước khi ra về chúng tôi cũng thông báo tóm tắt cho bà con biết hiện nay dư luận cả trong và ngoài nước rất quan tâm đến vụ việc này. Các vị như ông Lê Đức Anh cựu Chủ Tịch Nước, ông Đặng Hùng Võ cựu Thứ Trưởng bộ Tài Nguyên và Môi Trường cùng rất nhiều Luật sư, nhà báo đã lên tiếng đòi nghiêm trị kẻ gây ra nguyên nhân của vụ việc đáng tiếc và đau lòng này chính là anh em nhà chủ tịch Hiền, Liêm. Chúng tôi cũng thông báo các trang mạng đã phát động mọi người chung tay gửi quà Tết đến cho gia đình các nạn nhân, kể cả các chiến sỹ công an, bộ đội bị thương khi thi hành công vụ theo lệnh trái pháp luật của trên.
Mấy anh em chúng tôi cũng kịp thời kẻ nhiều người ít gom góp tại chỗ được hơn 10 triệu đồng ủng hộ các nạn nhân. Chúng tôi ra về khi đã hơn 10 giờ đêm rồi qua thăm cha xứ và xin Lễ cầu binh an cho các nạn nhân.
Trong khi chúng tôi đang viết những dòng này thì thông tin từ gia đình cho biết tình trạng đánh cướp cá tại đầm của anh Vươn và anh Quý vẫn tiếp diễn. Họ bày bán công khai trên mặt đê.

Nguồn : giáo xứ thái hà.

NHIỄU ĐIỀU PHỦ LẤY GIÁ GƯƠNG, NGƯỜI TRONG MỘT NƯỚC PHẢI THƯƠNG NHAU CÙNG

VỢ CON ANH VƯƠN, ANH QUÝ LÊN HÀ NỘI


Thưa chư vị,

Như chư vị đã biết qua trang của Cu Vinh, hôm nay, các chị con dâu họ Đoàn là vợ anh Vươn, anh Quý đã lên Hà Nội. Đoàn gồm 3 người phụ nữ là Chị Thương, chị Hiền và một chị gái của chị Hiền. Có 3 cháu trai cùng theo mẹ lên Hà Nội (2 cháu con anh Vươn và 1 cháu con anh Quý).

Chúng tôi gồm: Cụ Tạ Trí Hải, Lê Dũng, Phạm Chính đã đến đón các chị ngay từ khi họ đặt chân đến HN. 



 Thằng cu nhà anh Vươn đã thích ngay các Glaxy của Lê Dũng

 Nguyễn Xuân Diện và chị Hiền (Vợ anh Quý)

 Phạm Chính và chị Hiền
Khi chúng tôi đang đi đón thì chị Tuyết gọi điện. Biết chúng tôi đi đón các chị Thương, Hiền
thì chị Tuyết lái xe vào ngay với họ.
 Chụp ảnh chung với các chị và các cháu trước khi đi đến chúc Tết cụ Lê Hiền Đức

 Cụ Lê Hiền Đức đón các chị vợ anh Vươn, anh Quý và mọi người vào nhà

 Cụ ôm lấy các cháu


 và mang một hộp bánh cho các cháu



 Cụ Lê Hiền Đức hỏi han ân cần  mọi diễn biến của vụ Đoàn Văn Vươn

 và gọi điện cho Đỗ Hữu Ca, GĐ Sở Công an Hải Phòng yêu cầu 
lệnh cho lính tuyệt đối không được đánh đập, lăng mạ anh Vươn anh Quý

Cụ Lê Hiền Đức nhờ Phạm Chính ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa cụ và các cô con dâu họ Đoàn.

Được biết, hôm nay, Giáo xứ Thái Hà tổ chức chuyến đi về Nơi đầu sóng Tiên Lãng, thăm gia đình Phê rô Đoàn Văn Vươn. Rất tiếc, vì muốn dành sự bất ngờ cho gia đình nên không liên hệ trước, trong khi đó các chị Thương, Hiền (vợ anh Vươn, anh Quý) đã lên đến Hà Nội.
 

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

GIẾNG LÀNG

Hồi mới vô Quảng Bình, mình cũng cùng bà con sống bằng nguồn nước của những giếng làng khá đặc biệt. Nước giếng làng là nguồn cung cấp nước chính cho cư dân trong làng, vì hồi ấy không đào giếng, khoan giếng ở mọi nhà như ngày nay.

Mình còn nhớ ba cái giếng làng như vậy :

1/ Ở xã Lộc Ninh, khi ấy thuộc huyện Quảng Ninh, giếng nằm cuối soi ruộng giữa hai thôn Phú Xá và Hữu Cung. Giếng này, không sâu, nước chảy tràn bờ, dân làng đặt một ống bi bằng xi măng đường kính khoảng 1 mét lên miệng làm thành/bờ giếng.Vào mùa mưa, nước trong giếng cao hơn mặt đất ngoài thành giếng. Giếng này là nguồn nước sinh hoạt của các xóm kế cận.

2/ Ở xã Lý Ninh, khi ấy thuộc huyện Quảng Ninh, giếng nằm ở một vị trí cao hơn mặt đất xung quanh giữa xóm Re A và Re B. Giếng này là giếng đất (giống như các giếng làng ở đồng bằng Bắc Bộ ngày xưa), mặt giếng rộng, thoạt nhìn ta thấy như một cái ao nhỏ, cỏ mọc vòng quanh, không có thành/bờ giếng bao quanh . Không thể dùng gầu có dây kéo để múc nước như ở các giếng khác, muốn múc nước lên, phải dùng mo, đài (không phải gàu tròn đáy bằng như ta thường thấy) buộc bằng một đoạn dây (thừng, chạc trìu) vào đầu đòn gánh hoặc một đoạn cây như cần câu để múc nước. Đặc biệt giếng ở vị trí cao hơn xung quanh nhưng không bao giờ cạn ngay cả trong mùa khô. Hồi ấy, trường Y sĩ có đào giếng ở nhà bếp tập thể, nhưng nước không nấu ăn được. Nước nấu ăn và uống vẫn phải gánh về từ giếng này.

3/Ở dốc Lộc Đại, xã Lộc Ninh khi ấy thuộc huyện Quảng Ninh. Giếng nằm trong khuôn viên trường Y sĩ (trước đó là trường Sơ cấp Sư Phạm), giếng được xây thành dày 20cm, lát nền bằng gạch với đường kính lớn tới 2 mét. Giếng này cung cấp đủ nước cho nhà bếp tập thể của trường nấu ăn cho 300 người và bà con xung quanh.

Đây cũng là những ký ức không quên về đất Ô Châu của mình.

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

KẺ ĂN KHÔNG HẾT NGƯỜI LẦN CHẲNG RA

MẸ ƠI, CÓ TẾT?..

Mai Thanh Hải - Hồi xưa mới đi làm báo, mình là phóng viên mới nên toàn bị sai vặt, viết những đề tài mà mọi người thường nói "khoai hơn ngô, nhục hơn trâu". Nghe nói thì vậy, nhưng mình thấy cũng bình thường.

Nhớ nhất là cứ dịp Tết, phải đi thực tế viết bài về đề tài "Những người không có Tết".

Nhân vật, rút cục cũng chỉ là Trung đoàn Cảnh sát Cơ động, Công an TP. Hà Nội và Công nhân quét rác, Cty Môi trường Đô thị Hà Nội.

Vài lần mặc rằn ri, ngồi xe Zeep lượn vòng vòng các phố từ đêm đến sáng hoặc diện đồ phản quang, đi ủng ngồi xe thu gom rác lượn vòng mấy phố, xong sang bãi rác Lam Sơn, mình mới thấy là không có Tết cũng chỉ là chuyện thường, bởi hôm nay làm thì mai nghỉ và làm ngày Tết, còn nhiều tiền hơn ngày thường.

Tóm lại, nhận lương Nhà nước thì phải làm, cũng như mình, phải làm việc ngày Tết như họ, có sao đâu?.

Nói đến những người không có Tết, chính xác phải kể đến là rất nhiều thân phận, vì mưu sinh.

Entry khai bút này, không dám nói nhiều, chỉ có vài lời kèm với hình ảnh của anh em Diễn đàn OF để nhắc đến những mẹ, già yếu rồi đấy nhưng vẫn phải vật lộn với cơm áo, để tồn tại nhiều hơn là sống.

Cuộc sống đầy đủ, "đầy màu sắc và ánh sáng" (lời của Nhà văn Trần Đăng) nơi đô thị, có khi ta vô tình lướt qua các mẹ, các chị đang bươn chải một cách vô tâm.

Ta không có lỗi, bởi đó là cuộc sống.

Khi những thứ gọi là "chế độ chính sách" vẫn còn nằm nhiều trên giấy và khái niệm "người già cô đơn, không nơi nương tựa" vẫn đầy tràn trên văn bản, Hội nghị thì khó có thể tiến tới mục đích "công bằng - văn minh", để làm được chuyện gì đó xa vơi.

Chả nói chuyện xa xôi làm gì cho nặng đầu. Chỉ tự lẩn thẩn với thời điểm hiện tại: Qua giao thừa, hết ồ à vỗ tay nhìn pháo hoa, xong cười nói chúc tụng lúc giao mùa, ta tĩnh trí, ngồi lặng và xem lại, nhìn lại những hình ảnh mà ta - bạn ta đã gặp, tự dưng cứ bật ra trong đầu: "Mẹ ơi, có Tết?"...
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------
NHỮNG HÌNH ẢNH KHÔNG CÓ LỜI BÌNH

















http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2012/01/me-oi-co-tet.html

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

CHUYỆN PHIẾM GIẢI KHUÂY ĐẦU NĂM

TẾT Ở NHÀ ÔNG CHỦ TỊCH HUYỆN

Nhật Tuấn

                                    

  “ Chào anh Hai ạ…í chết mẹ, tết nhất tới nơi rồi anh Hai còn lặn lội cơ sở nào mà quần áo, mặt mày lấm lem vậy cà ?”
Ong Chủ tịch huyện Hai Đô vừa nhảy xuống từ chiếc xe Ford  mới cáu cạnh, bụi đất đỏ bám đầy nhận ra Lề Phải  đứng chờ trước cổng tư gia, trợn mắt :
“ Lại tưởng thằng dân oan nào đứng chờ đưa đơn khiếu nại chớ ? Hoá ra thằng Lề Phải , vào đi, vào đi, hên cho mày, tao vừa bắn được con heo rừng…vào đi…”
Chiếc cổng sắt nặng nề, cao nghệu trên uốn hai con rồng chầu được động cơ điện kéo ra hai bên làm Lề Phải  trố cả mắt :
“ Í trời ơi, cổng nhà anh Hai còn hiện đại hơn cả dinh Độc Lập…”
“ Chuyện nhỏ…sao lâu không thấy mặt mày cứ tưởng ăn đạn hoa cải của dân oan bị cưỡng chế giải tỏa rồi...”
“ Í chết...em là nhà báo đâu có thù oán gì với dân oan đâu ?”
Ông Hai Đô cười hềnh hệch :
“ Nhà báo nói láo ăn tiền...cứ lớn  miệng bênh mấy thằng cướp đất sẽ có ngày dân oan nó vả vào miệng...”
Ông Hai Đô nói xong  chẳng cần nghe Lề Phải  trả lời móc ngay “a lô cầm tay” quát vào đó một tràng tưởng vỡ tan con dế Nokia nhỏ xíu. Chị Hai chạy ra – một người đàn bà ngót nghét 1 tạ, thoạt nhìn cứ tưởng má mì trong quán karaoke Sàigòn, hoá ra là phu nhân Chủ tịch huyện :
“ Thằng Tám Minh bên công an mới đem cho chai  “Uýt” ông khỏi kêu tụi nó mang tới…”
Ong Hai Đô tháo cái đồng hồ Rolex đưa cho vợ cất, thấy Lề Phải  cứ nhìn đăm đăm , ông cười lớn :
“ Mày chưa thấy bao giờ phải không ? Mười lăm ngàn đô la đấy, tao mua trong lúc quá cảnh ở sân bay gì bên Thuỵ Sĩ đó …”
Vào tới phòng khách, chị Hai đang mở cải lương trên chiếc màn hình LCD 100 inches theo anh Hai nó trị giá… 30 ngàn USD :
“ Tao móc tiền túi ra mua hết, đ…thèm nhận biếu của thằng nào hết…”
Lề Phải  nổi máu tò mò :
“ Tiền đâu ra mà lắm vậy ? Lương Chủ tịch huyện thì có bao nhiêu ?”
“ Lương bổng là cái…đ…gì, không đủ tiền đổ xăng cho chị Hai mày đi chợ ?”
Nhìn vẻ mặt ngẩn ra như ngỗng ỉa  của Lề Phải , ông Chủ tịch huyện phá ra cười :
“ Mày yên trí đi, tao đ…thèm tham ô, tham nhũng của Nhà nước lấy một cắc.. Em út trong huyện cho cây thuốc, chai rượu thì được, còn mang phong bì tới là tao…đuổi…”
“ Thế còn các nhà đầu tư nước ngoài, vào được  điạ bàn huyện của anh Hai chắc cũng phải lót tay không nhiều thì ít chớ ?”
Anh Hai Đô trợn mắt :
“ Ngu gì tao ăn của ba thằng đó. Cứ mở toang cho nó nó vào thoải mái, không sách nhiễu gì hết, thậm chí còn dắt tay nó vào kìa, cứ nộp đơn sau ba ngày là có giấy phép . Đợi cho nó ăn cho thiệt mập ra, tới lúc đó  mình mới tính chuyện làm thịt nó…”
“ Nó ăn gì mà mau mập vậy anh Hai ?”
“ An sức lao động dân ta chứ ăn gì nữa. Mày coi trên thế gian này có nơi nào lao động kỹ thuật lương có 3 USD/ngày không ? Rồi thì nó quỵt tiền bảo hiểm, trốn thuế bằng hai hệ thống sổ sách, chuyển ngân lậu thoải mái ra nước ngoài…”
Lề Phải  la lên :
“ í trời ơi…ông là nhà cầm quyền, ông có biết chuyện đó không ?”
“ Biết chớ sao không ? Biết hết nhưng thà bói rẻ còn hơn ngồi ngáp, không cho nó vào thì thất nghiệp cả làng chính quyền nào lo được ?”
Rồi ông Chủ tịch huyện cười hà hà :
“ Mày đã đi thăm vườn trái Lái Thiêu chưa ? Tụi nó dùng thuyền đưa khách vào vườn với giá rất rẻ, vé đi ra đi vô có 4 ngàn thôi, chưa đủ  tiền xăng nhớt. Nhưng bù lại khi vào tới vườn rồi tụi nó mới “chém” . Một ghế bố hai người ngồi 150 ngàn, một đĩa dưa hấu  50 ngàn, sầu riêng 300 ngàn …lúc thanh toán tiền nhiều anh chị muốn té xỉu…Đó, tụi nó học “mánh” của Nhà nước đó, các nhà đầu tư, xin mời vào thoải mái, tiền thuê đất, phí thủ tục…rẻ rề, làm ăn được vài năm lời bộn bạc rồi mới biết nhau, tao bóp cho lòi…đô la ra tưởng dễ ăn được người Việt Nam hả ?”
Lề Phải  cười cười :
“ Quan niệm như ông thì nước ta có mà đến …mùa quýt cũng chẳng hóa Rồng...”
”Rồng là cái con củ gì ? Tao chỉ cần rắn thơi. Rắn hổ mang, rắn hổ hành...cứ bằm ra xào xả ớt là lên mây  rồi. Mà chuyện quốc kế dân sinh cứ mặc mẹ mấy   cha ngoài Hà Nội lo, còn ở đây ngân sách cứ nhằm vào mấy cụm công nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài là sống ung dung rồi…”
Mâm nhậu được dọn ra ở thuỷ đình – đó là một cái hồ nhân tạo ở giữa vườn, có nhà thuỷ tạ, có cầu gỗ bắc qua mặt hồ. Ong Chủ tịch huyện quả là người có đầu óc biết tận hưởng những niềm vui trần thế. Vườn nhà ông rộng hơn một héc ta , đào suối cho nước chảy vòng quanh, tạo cả thác nước rới trắng xoá ngay sát nhà thuỷ tạ để khách ngồi nhậu có thể hít thở những giọt nước nhỏ li ti mát lạnh do máy tạo sương làm ra, rồi bên tai còn nghe tiếng nước réo khiến cho khách tưởng lạc bước vào bồng lai tiên cảnh. Ong Chủ tịch huyện giới thiệu :
‘ Tao phải thuê một thằng kiến trúc sư ngoài Hà Nội vào thiết kế với giá 15 ngàn USD đó. Giá cắt cổ thiệt nhưng mà tiền nào của đó. Mày coi nó bố trí cái vườn này có thua gì Suối Tiên không ?”
Món heo rừng nướng và xào đã được  bưng lên, ông Chủ tịch huyện khui chai rượu Whisky, cụng ly cái rốp :
“ Yên trí, cứ nhậu tới bến đi, bữa nay tao kêu  mày tới chẳng phải nhờ cậy việc báo chí gì đâu. Mẹ kiếp, báo chí bây giờ tao cũng đ…sợ. Ơ cái tỉnh này báo chí địa phương thì bên văn hoá tư tưởng nó bịt hết rồi, còn thằng báo trung ương nào vào đây là cho ăn đạn hết. Đó cái vụ thằng Viện phó Việm kiểm sát tỉnh chơi gái vị thành niên mấy năm trước đó. Một vài tờ báo trung ương tưởng bở nhảy vô tính đôn lên thành chuyện lớn. Vậy mà nó “chạy”  ngoài Hà Nội bịt đi cái một. Còn báo tỉnh thì khỏi nói, anh Tám bên văn hoá tư tưởng chỉ ho một cái là tụi nó vãi đái…”
Lề Phải  nghe ông Chủ tịch chửi bới báo chí đầy cả tai mà phát ngượng :
“ Vậy anh Hai nhắn  tôi tới để có việc gì ?”
“ Tết nhất tao gọi mày tới để nhậu chơi thôi đâu có  việc gì đâu ? À mà nghe tụi nó nói mày giỏi tử vi tướng số  lắm ?”
“ Dạ...cũng tạm tạm...”
“ Tạm tạm cũng được rồi, tao đâu có tin ba cái chuyện đó, mình là người duy vật mà, có điều chị Hai mày tin dữ lắm, bả cứ đòi vời cho được thằng Lề Phải  tới coi cho xấp nhỏ của bả đặng sang năm có hướng đào tạo cho mỗi đứa....”
Nói rồi ông Chủ tịch huyện quát vào máy intercom gọi :
“ Thằng Ruật đâu, ra ngoài này coi...”
Ruật là cậu cả, năm nay chừng 17 tuổi, mặt đầy mụn, mắt ti hí, cặp môi mỏng dính thâm sì, mới nhìn qua đã thấy ghê cả người, Lề Phải  nhìn ngó chán chê rồi khoát tay cho cậu lui. Ong Chủ tịch nóng ruột :
“ Sao ? Thàng này  tương lai tiền đồ sao ? Ngày xưa hồi thôi nôi, má nó để đủ thứ mà nó chộp ngay cây viết có ghê không ? Nội nó bảo vậy thằng này  tương lai sẽ theo nghề bàn giấy...”
Lề Phải  lắc đầu :
“ Anh Hai có muốn nghe tôi nói thiệt không ?”
Ơng Chủ tịch trợn mắt :
“ Nghe nói thiệt chớ, nói ba láp ba xàm tao mời mày làm gì ?”
“ Vậy tôi nói thiệt nha, thằng này sau này chỉ cho đi làm nghề...công an là hợp nhất...”
Ong Chủ tịch huyện đập bàn cái rầm :
“ Í trời ơi, mày nói trúng phóc, tao cũng muốn cho nó đi công an sau này nó còn nối nghiệp cha nó...”
“ Vậy ngày xưa anh Hai cũng là công an ?”
“ Thì hồi mới giải phóng  tao là công an xóm chứ đâu ? “
“ í trời ơi vậy bây giờ đã là Chủ tịch huyện ?”
Ong Hai Đô trợn mắt :
“ Vậy là tao thiệt thòi đó. Lẽ ra giờ phải là Giám đốc công an tỉnh rồi. Nhưng tao thích ở lại huyện hơn, đầu gà hơn đuôi trâu mà…”
Em thằng Ruật là Ron – con trai thứ hai của ông chủ tịch. Nó đang ngồi trước máy vi tính “chit, chat” hay làm gì đó thì bị mẹ lôi tới bàn nhậu để coi tướng. Nom nó lờ đờ như người mộng du,  chắc nó chưa ra khỏi thế giới ảo của cơn bão game online. Quả nhiên khi ông Chủ tịch bảo nó chào chú đi lập tức nó nhoài người đâm cả cánh tay về phía trước miệng quát tướng  :
“ Gươm rồng đây… ta quyết giết ngươi …”
Thì ra nó đang cầm trong tay vũ khí ảo của game mua được ở trên NET với giá một triệu  đồng. Ong Chủ tịch  cười khà khà :
“ Thằng này nó mê chơi “ghêm” đến quên cả đi học. Nhưng thày giáo bảo không lo, chỉ số thông minh của nó cao lắm nên mới mê chơi “ghêm” vậy…”
Lề Phải  bấm bụng cười thầm, không hiểu thày nào mà “nịnh” khéo vậy, trí thông minh của thằng bé này chưa thấy đâu chỉ biết cứ thả cho nó chơi game suốt ngày vậy chẳng bao lâu nữa nó lên cơn thần kinh. Chàng Lề Phải  chưa kịp coi tướng cho thằng Ron  nó nên theo cái nghề gì, bà vợ ông Chủ tịch đã chạy vào hớt hải :
“ Nguy rồi, nguy rồi ông ơi,xe chở đất nhà mình do thằng Phi lái vừa cán chết một con nhỏ mới tan học kìa…”
Ong Chủ tịch huyện cau mặt :
“Lại gây tai nạn nữa à ? Mới tháng trước thằng Tâm đã tông xe lên vỉa hè đè chết một bà bầu rồi giờ lại đến cái thằng Phi này, ĐM, làm ăn vậy bằng giết tao …”
Rồi ông móc điện thoại di động quát như bắn súng :
“ Tám Minh đó hả ? ĐM lái xe tao nó lại mới cán chết một con nhỏ vừa đi học về…Sao ? Xác vẫn kẹt dưới gầm xe à ? mày bảo tụi nó đưa ngay xe cẩu tới nhấc xe lên mà lấy xác con nhỏ ra cho lẹ.  Nhớ bảo thằng Bảy bên cảnh sát giao thông làm biên bản sao cho êm nghen. Có thằng nhà báo nào mon men tới mày cứ đuổi thẳng  cổ cho tao… “
Nói xong ông quay sang Lề Phải thở dài đánh sượt :
“ ĐM, làm ăn bây giờ khó vậy đó. Đoàn xe này đứng tên chị Hai, chuyên chở đất,cát, đá bán cho tụi xây dựng…”
Lề Phải  kêu lên :
“ Thảo nào người ta bảo đoàn xe của chị Hai là hung thần xa lộ. Tài xế ỉ i cảnh sát giao thông không dám đụng tới nên cứ chạy bạt mạng…”
Ong Chủ tịch huyện cau mày :
“ Thì phải chạy lẹ để còn tăng chuyến chớ…”
Hoá ra trong tay anh Hai có cả trăm mẫu cao su, có hai xưởng mủ, có đoàn xe vận chuyển, có tàu móc cát dưới sông, có xe cạp đất ; hàng ngày trừ các khoản, anh Hai đút túi không dưới 500 triệu . Ay là chưa kể tiền xuất cao su sống đi các nước chảy vào  túi anh Hai không biết bao nhiêu mà kể. Thảo nào anh Hai không thèm nhận phong bì, không thèm  ăn phết phẩy các dự án. Bởi vậy anh Hai mới cao giọng :
“ Tao thách thằng thanh tra nào làm gì được tao đó…”
Lề Phải  rụt rè :
“ Nhưng mà…cả trăm héc ta cao su cũng là của Nhà nước sang tay anh Hai chứ còn gì nữa ?”
Ong Chủ tịch trợn mắt :
“ Hồi đó Đảng chủ trương giao đất giao rừng cho người trồng rừng, ai cũng được giao hết. Chỉ có điều nhận xong không tiền mua cây giống, phân bón phải  bỏ hoang,  bán rẻ đi, tao bỏ tiền ra mua hết. Được cái anh em họ …thương, thằng giao thông cho làm đường nhựa tới tận rẫy của tao, thằng nông trường thì cho công nhân tới làm cỏ, bón phân, ngày cạo được mủ lại huy động công nhân sang làm giúp. Họ thương anh Hai mà. Có tiền bán mủ tao lại dùng để mua đất. Đất hồi đó rẻ rề chứ chẳng đắt như bây giờ đâu. Vài triệu là có thể mua được một héc ta cao su rồi. Thế là có tiền tao mua tất. Cứ mua tới đâu thì “anh em” nó lại giúp mình làm đường nhựa tới đó. Bây giờ thì tao khỏi cần nữa, dư sức bỏ tiền thuê nhân công rồi.”
“ Vậy  anh Hai có sang tên cho chị Hai hoặc là hai thằng Ruật và Ròn không ?”
Ong Chủ tịch cười nhạt :
“ Có phải tham ô của Nhà nước mà phải tẩu tán tài sản. Tiền của tao làm ra bằng mồ hôi nước mắt mình chứ có tham ô, tham nhũng gì đâu mà lo. Phải công khai tài sản hả ? Tao đ…sợ. Tài sản của tao nếu phải kê khai, tao giải trình được  hết, chẳng có chuyện gì phải lo…”
Nói rồi ông gọi vợ  :
“ Bà nó đâu rồi, chuẩn bị tiền đến tối mang tới đưa cho bố mẹ con nhỏ , coi như đền bù cho nó…”
Lề Phải  tò mò :
“ Bao nhiêu vậy anh ?”
“ Năm trăm ngàn thôi chứ mấy ?”
Lề Phải giật mình :
“ Một mạng người có 500 ngàn tức có  25 đô la Mỹ thôi sao ?”
Ong Chủ tịch trợn mắt :
“ Vậy còn đòi bao nhiêu? Tháng trước cán chết con mẹ bầu tức hai mạng người mà tao cũng chỉ đưa cho thằng chồng nó 1 triệu  thôi  kìa. “
Nói rồi ông dốc ngược ly rượu  vào cổ họng khà lên một cái thật khoan khoái :
“ Kỳ này đại hội Đảng bộ huyện tao lại trúng thường vụ là cái chắc…Nào...Mừng Đảng, mừng Xuân...cụng ly cái nữa ...dzô...dzô...”
 
từ blog Nhật Tuấn

NƯỚC PHÁP-PARIS CŨNG CÓ TIÊN LÃNG

NHỮNG NGƯỜI LƯƠNG THIỆN TRÊN TOÀN THẾ GIỚI ĐOÀN KẾT LẠI

Nhà thơ Thanh Thảo - Gia đình anh đang ở Foyer Viet Nam 80 phố Monge-Cống Rộc, quận 5-Tiên Lãng, Paris-Hải Phòng. Tên anh là Võ Văn Thận, nhưng số phận anh và gia đình anh bây giờ có gì đó tương đồng với số phận anh Đoàn Văn Vươn và gia đình, kể cả việc gia đình anh Thận bị cưỡng chế và cướp phá trấn lột theo “kiểu Tiên Lãng” ngay tại quận 5 Paris “Kinh đô ánh sáng”.

Chỉ có khác một chút, vì là ngay tại Pháp quốc có kỷ cương pháp luật và tự do dân chủ, nên anh chưa tới mức phải dùng mìn tự tạo và súng bắn đạn hoa cà hoa cải để chống trả trong tuyệt vọng, như anh Đoàn Văn Vươn và gia đình.

Anh chỉ biết kêu cứu nhà cầm quyền Pháp, và khiếu kiện ra toà án Pháp vì những điều người ta đã áp bức trấn lột mình. Anh là “Đoàn Văn Vươn Paris” nhưng không sử dụng bạo lực, dù hành trình “khai phá” quán Cụ Hồ (tức quán Foyer VN của anh), trong hơn chục năm qua, cũng gần giống như công cuộc lấn biển tạo đất tạo hồ nuôi tôm của anh Đoàn Văn Vươn.

Và cái cách anh bị người ta thủ mưu chiếm đoạt thành quả, cũng giống như cách mà chính quyền huyện Tiên Lãng-Hải Phòng, đã làm với gia đình anh Đoàn Văn Vươn.

Giả dụ, ngay từ đầu, khi khu hồ nuôi tôm và đê lấn biển chưa hề được gia đình anh Vươn tạo lập, cũng như quán Monge chưa có bàn tay anh Võ Văn Thận mó vào, mà những ai đó có quyền thế tổ chức cưỡng chế cướp đoạt, thì làm gì có mìn nổ, súng hoa cải bắn ở Cống Rộc, và những lá đơn kêu cứu thảm thiết tại quán Cụ Hồ-80 phố Monge Paris?.

Những việc ấy chỉ xảy ra khi công cuộc lấn biển tạo đất tạo hồ đã thành công, và người tạo lập đã phải, không chỉ đổ mồ hôi tiền bạc mà cả tính mạng con gái mình, để làm nên những “bờ xôi ruộng mật”.

Cũng như quán Cụ Hồ khi đã có thương hiệu, đã thường xuyên đông khách, đã trở thành điểm đến của biết bao thực khách và du khách không chỉ trong nước Pháp, đã có tên trong sách hướng dẫn du lịch, thì chuyện cướp đoạt mới xảy ra.

Ngày xưa, ở đồng Nọc Nạn -Nam Bộ, tình hình cũng xảy ra y như vậy, nhưng do chính quyền thực dân Pháp đứng sau đám địa chủ điền chủ ra tay.

Còn bây giờ, có điều lạ là vụ Tiên Lãng lại do chính quyền “do dân vì dân” thực hiện, còn vụ quán Cụ Hồ lại do Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp tích cực đứng đằng sau giật dây.

Chẳng lẽ, tình hình đã đổi thay tới mức, sau khi các quan Tây thực dân buộc phải rời khỏi Việt Nam, thì giờ đây các quan chức Việt Nam lại thành  “Việt thực dân” tại Paris?.


Khi họ dám nói quán Monge là “lãnh thổ của Việt Nam, chúng tôi có toàn quyền”, thì hẳn những người vốn là con cháu các ông Tây thực dân hồi xưa ở Việt Nam phải chạnh lòng (?). “Thế gian biến cải vũng lên đồi” nhanh vậy sao?.

Bây giờ, những người bạn của quán Cụ Hồ và Nhà thơ chủ quán Võ Văn Thận đang thành lập một “Hội khẩn cấp” để quyên góp tiền cho anh Thận theo đuổi vụ kiện ở Tòa án Pháp. Cũng chưa ai dám chắc tòa Pháp sẽ xử như thế nào, liệu họ có bị áp lực từ các “quan Việt thực dân” không?.

Nhưng giống như vụ anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, một khi người ngay lâm nạn, lập tức có bao người lương thiện khác xúm tay vào ủng hộ, giúp đỡ. Người Việt mình là vậy.

Nhưng không chỉ người Việt, rất nhiều người bạn Pháp cũng đã đang và sẽ ủng hộ cho anh Võ Văn Thận và gia đình anh, vì một “tình người quốc tế”, hay vì một khẩu hiệu có thể thay thế khẩu hiệu “Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại!”?.

Khẩu hiệu đó là “ những người lương thiện trên toàn thế giới đoàn kết lại!”. Xem ra, khẩu hiệu sau sẽ sống lâu hơn khẩu hiệu trước...
---------------------------------------------------------
* Bài viết do Nhà thơ Thanh Thảo gửi trực tiếp cho Mai Thanh Hải Blog.

NHỮNG HÌNH ẢNH BUỒN NGÀY ĐẦU NĂM NHÂM THÌN TỪ TIÊN LÃNG TRÊN BLOG NGUYỄN QUANG VINH

CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI QUAY LƯNG VỚI NỖI ĐAU ĐỒNG LOẠI…


 
i
19 Votes
Quantcast

Sáng sớm ngày 1 tết, chị Thương vợ anh Đoàn Văn Vươn gọi cho mình, nghĩ là chị ấy chúc tết, ai ngờ chị ấy nói, mấy mẹ con em đi làm cái lều để ở đây anh ạ. Mình nghẹn lại.

Hỏi trên đất Việt này, còn gia đình nào mà đúng sáng mồng tết lại dắt díu nhau, dầm người trong mưa lạnh để dựng lên căn lều bạt để ở không?

Hỏi chị, sao lại chọn ngày này hả chị? Chị Thương nói, vì đến tối qua chúng nó rút hết quân rồi, cũng chẳng còn gì trong đầm hồ nữa, vét hết, châm điện cướp hết cá rồi, lại nghe báo chí, cấp trên phê phán xã nặng nề việc cho bọn xã hội đen cướp phá đầm hồ, rồi tết nữa, chúng nó rút hết rồi. Mấy mẹ con ra dựng lều ở. Tết nhất, ở đợ cực lắm, còn thắp hương ông bà tổ tiên, thắp hương cho bố anh Vươn, thắp hương cho con gái chúng em…

Chị nói, nhờ các bác khắp nơi gửi tiền giúp qua Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, chúng em có tiền sắm tết, mua áo quần mới cho các cháu. Nhưng mua bạt che lều chưa ai bán. Bà con trong thôn cho cái bạt cũ. Chúng em đi đây.

 Mình gọi cho phóng viên ảnh ở Hà Nội, em xuống Tiên Lãng, tới chỗ chị Thương dựng lều nhé. Vâng ạ. Thôi bỏ tết đi em nhé. Vâng ạ. Cố gắng em nhé. Vâng ạ. Thương cậu phóng viên nhưng không biết làm gì, cần cho bà con biết, cần thêm tài liệu cho đoàn kiểm tra nên phải lên đường thôi…

Mình không muốn viết thêm nữa, chỉ cần nhìn những tấm ảnh này là đủ biết gia cảnh của vợ anh Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý như thế nào.

 Chị Thương nói tấm bạt cũ này là nhờ bà con trong thôn cho để dựng lều

Nhà bị cưỡng chế “nhầm”, trong căn bếp giờ còn thế này đây

20 năm đổ mồ hôi sôi nước mắt, hai anh em Vươn- Quý làm được căn nhà hai tầng thì bị đập phá, nay dựng căn lều bạt mọc lên chơ vơ trong mưa lạnh của ngày mồng 1 tết

Hai đứa con dâu òa khóc khi tìm được di ảnh của bố anh Vươn, nhưng chỉ còn khung, còn di ảnh cũng bị kẻ khốn nạn nào đó đốt đi rồi

Những đứa trẻ con Vươn- Quý giúp mẹ đi tìm kiếm những thứ đồ đạc có thể dùng được trên đống đổ nát

Vợ anh Vươn, anh Quý và các cháu ở chung với nhau trong căn lều vừa dựng

Và đây là bàn thờ ông bà tổ tiên gia đình anh Vươn- anh Quý

Bên cạnh căn lều là cống lấy nước, mấy mảnh ván tốt để chắn cống cũng bị cướp rồi

Cháu Đoàn Văn Hiếu 8 tuổi (mặc áo thu đông kẻ vàng đen), con anh Vươn bảo nhờ chú nói với bố cháu là: “Bố ơi! Bố nhanh về đi, con nhớ bố lắm! Bố nhanh về con được gặp bố xem họ bảo mái tóc bố bị người ta cắt thành đầu trụi”

Lũ trẻ kể, người lớn gặp chúng đã hỏi: Mày là con cháu thằng Hiền ( tức Lê Văn Hiền, chủ tịch huyện) hay con cháu họ Đoàn? ( tức Đoàn Văn Vươn)

Tôi muốn những cán bộ, đảng viên, lãnh đạo thành phố Hải Phòng, huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang đọc cho kỹ câu này: CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI QUAY LƯNG VỚI NỖI ĐAU ĐỒNG LOẠI…

Đó là lời của Các Mác (Karl Marx) – Ông tổ của Chủ nghĩa cộng sản khoa học.

______________________________________