Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

CHUYỆN PHIẾM GIẢI KHUÂY ĐẦU NĂM

TẾT Ở NHÀ ÔNG CHỦ TỊCH HUYỆN

Nhật Tuấn

                                    

  “ Chào anh Hai ạ…í chết mẹ, tết nhất tới nơi rồi anh Hai còn lặn lội cơ sở nào mà quần áo, mặt mày lấm lem vậy cà ?”
Ong Chủ tịch huyện Hai Đô vừa nhảy xuống từ chiếc xe Ford  mới cáu cạnh, bụi đất đỏ bám đầy nhận ra Lề Phải  đứng chờ trước cổng tư gia, trợn mắt :
“ Lại tưởng thằng dân oan nào đứng chờ đưa đơn khiếu nại chớ ? Hoá ra thằng Lề Phải , vào đi, vào đi, hên cho mày, tao vừa bắn được con heo rừng…vào đi…”
Chiếc cổng sắt nặng nề, cao nghệu trên uốn hai con rồng chầu được động cơ điện kéo ra hai bên làm Lề Phải  trố cả mắt :
“ Í trời ơi, cổng nhà anh Hai còn hiện đại hơn cả dinh Độc Lập…”
“ Chuyện nhỏ…sao lâu không thấy mặt mày cứ tưởng ăn đạn hoa cải của dân oan bị cưỡng chế giải tỏa rồi...”
“ Í chết...em là nhà báo đâu có thù oán gì với dân oan đâu ?”
Ông Hai Đô cười hềnh hệch :
“ Nhà báo nói láo ăn tiền...cứ lớn  miệng bênh mấy thằng cướp đất sẽ có ngày dân oan nó vả vào miệng...”
Ông Hai Đô nói xong  chẳng cần nghe Lề Phải  trả lời móc ngay “a lô cầm tay” quát vào đó một tràng tưởng vỡ tan con dế Nokia nhỏ xíu. Chị Hai chạy ra – một người đàn bà ngót nghét 1 tạ, thoạt nhìn cứ tưởng má mì trong quán karaoke Sàigòn, hoá ra là phu nhân Chủ tịch huyện :
“ Thằng Tám Minh bên công an mới đem cho chai  “Uýt” ông khỏi kêu tụi nó mang tới…”
Ong Hai Đô tháo cái đồng hồ Rolex đưa cho vợ cất, thấy Lề Phải  cứ nhìn đăm đăm , ông cười lớn :
“ Mày chưa thấy bao giờ phải không ? Mười lăm ngàn đô la đấy, tao mua trong lúc quá cảnh ở sân bay gì bên Thuỵ Sĩ đó …”
Vào tới phòng khách, chị Hai đang mở cải lương trên chiếc màn hình LCD 100 inches theo anh Hai nó trị giá… 30 ngàn USD :
“ Tao móc tiền túi ra mua hết, đ…thèm nhận biếu của thằng nào hết…”
Lề Phải  nổi máu tò mò :
“ Tiền đâu ra mà lắm vậy ? Lương Chủ tịch huyện thì có bao nhiêu ?”
“ Lương bổng là cái…đ…gì, không đủ tiền đổ xăng cho chị Hai mày đi chợ ?”
Nhìn vẻ mặt ngẩn ra như ngỗng ỉa  của Lề Phải , ông Chủ tịch huyện phá ra cười :
“ Mày yên trí đi, tao đ…thèm tham ô, tham nhũng của Nhà nước lấy một cắc.. Em út trong huyện cho cây thuốc, chai rượu thì được, còn mang phong bì tới là tao…đuổi…”
“ Thế còn các nhà đầu tư nước ngoài, vào được  điạ bàn huyện của anh Hai chắc cũng phải lót tay không nhiều thì ít chớ ?”
Anh Hai Đô trợn mắt :
“ Ngu gì tao ăn của ba thằng đó. Cứ mở toang cho nó nó vào thoải mái, không sách nhiễu gì hết, thậm chí còn dắt tay nó vào kìa, cứ nộp đơn sau ba ngày là có giấy phép . Đợi cho nó ăn cho thiệt mập ra, tới lúc đó  mình mới tính chuyện làm thịt nó…”
“ Nó ăn gì mà mau mập vậy anh Hai ?”
“ An sức lao động dân ta chứ ăn gì nữa. Mày coi trên thế gian này có nơi nào lao động kỹ thuật lương có 3 USD/ngày không ? Rồi thì nó quỵt tiền bảo hiểm, trốn thuế bằng hai hệ thống sổ sách, chuyển ngân lậu thoải mái ra nước ngoài…”
Lề Phải  la lên :
“ í trời ơi…ông là nhà cầm quyền, ông có biết chuyện đó không ?”
“ Biết chớ sao không ? Biết hết nhưng thà bói rẻ còn hơn ngồi ngáp, không cho nó vào thì thất nghiệp cả làng chính quyền nào lo được ?”
Rồi ông Chủ tịch huyện cười hà hà :
“ Mày đã đi thăm vườn trái Lái Thiêu chưa ? Tụi nó dùng thuyền đưa khách vào vườn với giá rất rẻ, vé đi ra đi vô có 4 ngàn thôi, chưa đủ  tiền xăng nhớt. Nhưng bù lại khi vào tới vườn rồi tụi nó mới “chém” . Một ghế bố hai người ngồi 150 ngàn, một đĩa dưa hấu  50 ngàn, sầu riêng 300 ngàn …lúc thanh toán tiền nhiều anh chị muốn té xỉu…Đó, tụi nó học “mánh” của Nhà nước đó, các nhà đầu tư, xin mời vào thoải mái, tiền thuê đất, phí thủ tục…rẻ rề, làm ăn được vài năm lời bộn bạc rồi mới biết nhau, tao bóp cho lòi…đô la ra tưởng dễ ăn được người Việt Nam hả ?”
Lề Phải  cười cười :
“ Quan niệm như ông thì nước ta có mà đến …mùa quýt cũng chẳng hóa Rồng...”
”Rồng là cái con củ gì ? Tao chỉ cần rắn thơi. Rắn hổ mang, rắn hổ hành...cứ bằm ra xào xả ớt là lên mây  rồi. Mà chuyện quốc kế dân sinh cứ mặc mẹ mấy   cha ngoài Hà Nội lo, còn ở đây ngân sách cứ nhằm vào mấy cụm công nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài là sống ung dung rồi…”
Mâm nhậu được dọn ra ở thuỷ đình – đó là một cái hồ nhân tạo ở giữa vườn, có nhà thuỷ tạ, có cầu gỗ bắc qua mặt hồ. Ong Chủ tịch huyện quả là người có đầu óc biết tận hưởng những niềm vui trần thế. Vườn nhà ông rộng hơn một héc ta , đào suối cho nước chảy vòng quanh, tạo cả thác nước rới trắng xoá ngay sát nhà thuỷ tạ để khách ngồi nhậu có thể hít thở những giọt nước nhỏ li ti mát lạnh do máy tạo sương làm ra, rồi bên tai còn nghe tiếng nước réo khiến cho khách tưởng lạc bước vào bồng lai tiên cảnh. Ong Chủ tịch huyện giới thiệu :
‘ Tao phải thuê một thằng kiến trúc sư ngoài Hà Nội vào thiết kế với giá 15 ngàn USD đó. Giá cắt cổ thiệt nhưng mà tiền nào của đó. Mày coi nó bố trí cái vườn này có thua gì Suối Tiên không ?”
Món heo rừng nướng và xào đã được  bưng lên, ông Chủ tịch huyện khui chai rượu Whisky, cụng ly cái rốp :
“ Yên trí, cứ nhậu tới bến đi, bữa nay tao kêu  mày tới chẳng phải nhờ cậy việc báo chí gì đâu. Mẹ kiếp, báo chí bây giờ tao cũng đ…sợ. Ơ cái tỉnh này báo chí địa phương thì bên văn hoá tư tưởng nó bịt hết rồi, còn thằng báo trung ương nào vào đây là cho ăn đạn hết. Đó cái vụ thằng Viện phó Việm kiểm sát tỉnh chơi gái vị thành niên mấy năm trước đó. Một vài tờ báo trung ương tưởng bở nhảy vô tính đôn lên thành chuyện lớn. Vậy mà nó “chạy”  ngoài Hà Nội bịt đi cái một. Còn báo tỉnh thì khỏi nói, anh Tám bên văn hoá tư tưởng chỉ ho một cái là tụi nó vãi đái…”
Lề Phải  nghe ông Chủ tịch chửi bới báo chí đầy cả tai mà phát ngượng :
“ Vậy anh Hai nhắn  tôi tới để có việc gì ?”
“ Tết nhất tao gọi mày tới để nhậu chơi thôi đâu có  việc gì đâu ? À mà nghe tụi nó nói mày giỏi tử vi tướng số  lắm ?”
“ Dạ...cũng tạm tạm...”
“ Tạm tạm cũng được rồi, tao đâu có tin ba cái chuyện đó, mình là người duy vật mà, có điều chị Hai mày tin dữ lắm, bả cứ đòi vời cho được thằng Lề Phải  tới coi cho xấp nhỏ của bả đặng sang năm có hướng đào tạo cho mỗi đứa....”
Nói rồi ông Chủ tịch huyện quát vào máy intercom gọi :
“ Thằng Ruật đâu, ra ngoài này coi...”
Ruật là cậu cả, năm nay chừng 17 tuổi, mặt đầy mụn, mắt ti hí, cặp môi mỏng dính thâm sì, mới nhìn qua đã thấy ghê cả người, Lề Phải  nhìn ngó chán chê rồi khoát tay cho cậu lui. Ong Chủ tịch nóng ruột :
“ Sao ? Thàng này  tương lai tiền đồ sao ? Ngày xưa hồi thôi nôi, má nó để đủ thứ mà nó chộp ngay cây viết có ghê không ? Nội nó bảo vậy thằng này  tương lai sẽ theo nghề bàn giấy...”
Lề Phải  lắc đầu :
“ Anh Hai có muốn nghe tôi nói thiệt không ?”
Ơng Chủ tịch trợn mắt :
“ Nghe nói thiệt chớ, nói ba láp ba xàm tao mời mày làm gì ?”
“ Vậy tôi nói thiệt nha, thằng này sau này chỉ cho đi làm nghề...công an là hợp nhất...”
Ong Chủ tịch huyện đập bàn cái rầm :
“ Í trời ơi, mày nói trúng phóc, tao cũng muốn cho nó đi công an sau này nó còn nối nghiệp cha nó...”
“ Vậy ngày xưa anh Hai cũng là công an ?”
“ Thì hồi mới giải phóng  tao là công an xóm chứ đâu ? “
“ í trời ơi vậy bây giờ đã là Chủ tịch huyện ?”
Ong Hai Đô trợn mắt :
“ Vậy là tao thiệt thòi đó. Lẽ ra giờ phải là Giám đốc công an tỉnh rồi. Nhưng tao thích ở lại huyện hơn, đầu gà hơn đuôi trâu mà…”
Em thằng Ruật là Ron – con trai thứ hai của ông chủ tịch. Nó đang ngồi trước máy vi tính “chit, chat” hay làm gì đó thì bị mẹ lôi tới bàn nhậu để coi tướng. Nom nó lờ đờ như người mộng du,  chắc nó chưa ra khỏi thế giới ảo của cơn bão game online. Quả nhiên khi ông Chủ tịch bảo nó chào chú đi lập tức nó nhoài người đâm cả cánh tay về phía trước miệng quát tướng  :
“ Gươm rồng đây… ta quyết giết ngươi …”
Thì ra nó đang cầm trong tay vũ khí ảo của game mua được ở trên NET với giá một triệu  đồng. Ong Chủ tịch  cười khà khà :
“ Thằng này nó mê chơi “ghêm” đến quên cả đi học. Nhưng thày giáo bảo không lo, chỉ số thông minh của nó cao lắm nên mới mê chơi “ghêm” vậy…”
Lề Phải  bấm bụng cười thầm, không hiểu thày nào mà “nịnh” khéo vậy, trí thông minh của thằng bé này chưa thấy đâu chỉ biết cứ thả cho nó chơi game suốt ngày vậy chẳng bao lâu nữa nó lên cơn thần kinh. Chàng Lề Phải  chưa kịp coi tướng cho thằng Ron  nó nên theo cái nghề gì, bà vợ ông Chủ tịch đã chạy vào hớt hải :
“ Nguy rồi, nguy rồi ông ơi,xe chở đất nhà mình do thằng Phi lái vừa cán chết một con nhỏ mới tan học kìa…”
Ong Chủ tịch huyện cau mặt :
“Lại gây tai nạn nữa à ? Mới tháng trước thằng Tâm đã tông xe lên vỉa hè đè chết một bà bầu rồi giờ lại đến cái thằng Phi này, ĐM, làm ăn vậy bằng giết tao …”
Rồi ông móc điện thoại di động quát như bắn súng :
“ Tám Minh đó hả ? ĐM lái xe tao nó lại mới cán chết một con nhỏ vừa đi học về…Sao ? Xác vẫn kẹt dưới gầm xe à ? mày bảo tụi nó đưa ngay xe cẩu tới nhấc xe lên mà lấy xác con nhỏ ra cho lẹ.  Nhớ bảo thằng Bảy bên cảnh sát giao thông làm biên bản sao cho êm nghen. Có thằng nhà báo nào mon men tới mày cứ đuổi thẳng  cổ cho tao… “
Nói xong ông quay sang Lề Phải thở dài đánh sượt :
“ ĐM, làm ăn bây giờ khó vậy đó. Đoàn xe này đứng tên chị Hai, chuyên chở đất,cát, đá bán cho tụi xây dựng…”
Lề Phải  kêu lên :
“ Thảo nào người ta bảo đoàn xe của chị Hai là hung thần xa lộ. Tài xế ỉ i cảnh sát giao thông không dám đụng tới nên cứ chạy bạt mạng…”
Ong Chủ tịch huyện cau mày :
“ Thì phải chạy lẹ để còn tăng chuyến chớ…”
Hoá ra trong tay anh Hai có cả trăm mẫu cao su, có hai xưởng mủ, có đoàn xe vận chuyển, có tàu móc cát dưới sông, có xe cạp đất ; hàng ngày trừ các khoản, anh Hai đút túi không dưới 500 triệu . Ay là chưa kể tiền xuất cao su sống đi các nước chảy vào  túi anh Hai không biết bao nhiêu mà kể. Thảo nào anh Hai không thèm nhận phong bì, không thèm  ăn phết phẩy các dự án. Bởi vậy anh Hai mới cao giọng :
“ Tao thách thằng thanh tra nào làm gì được tao đó…”
Lề Phải  rụt rè :
“ Nhưng mà…cả trăm héc ta cao su cũng là của Nhà nước sang tay anh Hai chứ còn gì nữa ?”
Ong Chủ tịch trợn mắt :
“ Hồi đó Đảng chủ trương giao đất giao rừng cho người trồng rừng, ai cũng được giao hết. Chỉ có điều nhận xong không tiền mua cây giống, phân bón phải  bỏ hoang,  bán rẻ đi, tao bỏ tiền ra mua hết. Được cái anh em họ …thương, thằng giao thông cho làm đường nhựa tới tận rẫy của tao, thằng nông trường thì cho công nhân tới làm cỏ, bón phân, ngày cạo được mủ lại huy động công nhân sang làm giúp. Họ thương anh Hai mà. Có tiền bán mủ tao lại dùng để mua đất. Đất hồi đó rẻ rề chứ chẳng đắt như bây giờ đâu. Vài triệu là có thể mua được một héc ta cao su rồi. Thế là có tiền tao mua tất. Cứ mua tới đâu thì “anh em” nó lại giúp mình làm đường nhựa tới đó. Bây giờ thì tao khỏi cần nữa, dư sức bỏ tiền thuê nhân công rồi.”
“ Vậy  anh Hai có sang tên cho chị Hai hoặc là hai thằng Ruật và Ròn không ?”
Ong Chủ tịch cười nhạt :
“ Có phải tham ô của Nhà nước mà phải tẩu tán tài sản. Tiền của tao làm ra bằng mồ hôi nước mắt mình chứ có tham ô, tham nhũng gì đâu mà lo. Phải công khai tài sản hả ? Tao đ…sợ. Tài sản của tao nếu phải kê khai, tao giải trình được  hết, chẳng có chuyện gì phải lo…”
Nói rồi ông gọi vợ  :
“ Bà nó đâu rồi, chuẩn bị tiền đến tối mang tới đưa cho bố mẹ con nhỏ , coi như đền bù cho nó…”
Lề Phải  tò mò :
“ Bao nhiêu vậy anh ?”
“ Năm trăm ngàn thôi chứ mấy ?”
Lề Phải giật mình :
“ Một mạng người có 500 ngàn tức có  25 đô la Mỹ thôi sao ?”
Ong Chủ tịch trợn mắt :
“ Vậy còn đòi bao nhiêu? Tháng trước cán chết con mẹ bầu tức hai mạng người mà tao cũng chỉ đưa cho thằng chồng nó 1 triệu  thôi  kìa. “
Nói rồi ông dốc ngược ly rượu  vào cổ họng khà lên một cái thật khoan khoái :
“ Kỳ này đại hội Đảng bộ huyện tao lại trúng thường vụ là cái chắc…Nào...Mừng Đảng, mừng Xuân...cụng ly cái nữa ...dzô...dzô...”
 
từ blog Nhật Tuấn

NƯỚC PHÁP-PARIS CŨNG CÓ TIÊN LÃNG

NHỮNG NGƯỜI LƯƠNG THIỆN TRÊN TOÀN THẾ GIỚI ĐOÀN KẾT LẠI

Nhà thơ Thanh Thảo - Gia đình anh đang ở Foyer Viet Nam 80 phố Monge-Cống Rộc, quận 5-Tiên Lãng, Paris-Hải Phòng. Tên anh là Võ Văn Thận, nhưng số phận anh và gia đình anh bây giờ có gì đó tương đồng với số phận anh Đoàn Văn Vươn và gia đình, kể cả việc gia đình anh Thận bị cưỡng chế và cướp phá trấn lột theo “kiểu Tiên Lãng” ngay tại quận 5 Paris “Kinh đô ánh sáng”.

Chỉ có khác một chút, vì là ngay tại Pháp quốc có kỷ cương pháp luật và tự do dân chủ, nên anh chưa tới mức phải dùng mìn tự tạo và súng bắn đạn hoa cà hoa cải để chống trả trong tuyệt vọng, như anh Đoàn Văn Vươn và gia đình.

Anh chỉ biết kêu cứu nhà cầm quyền Pháp, và khiếu kiện ra toà án Pháp vì những điều người ta đã áp bức trấn lột mình. Anh là “Đoàn Văn Vươn Paris” nhưng không sử dụng bạo lực, dù hành trình “khai phá” quán Cụ Hồ (tức quán Foyer VN của anh), trong hơn chục năm qua, cũng gần giống như công cuộc lấn biển tạo đất tạo hồ nuôi tôm của anh Đoàn Văn Vươn.

Và cái cách anh bị người ta thủ mưu chiếm đoạt thành quả, cũng giống như cách mà chính quyền huyện Tiên Lãng-Hải Phòng, đã làm với gia đình anh Đoàn Văn Vươn.

Giả dụ, ngay từ đầu, khi khu hồ nuôi tôm và đê lấn biển chưa hề được gia đình anh Vươn tạo lập, cũng như quán Monge chưa có bàn tay anh Võ Văn Thận mó vào, mà những ai đó có quyền thế tổ chức cưỡng chế cướp đoạt, thì làm gì có mìn nổ, súng hoa cải bắn ở Cống Rộc, và những lá đơn kêu cứu thảm thiết tại quán Cụ Hồ-80 phố Monge Paris?.

Những việc ấy chỉ xảy ra khi công cuộc lấn biển tạo đất tạo hồ đã thành công, và người tạo lập đã phải, không chỉ đổ mồ hôi tiền bạc mà cả tính mạng con gái mình, để làm nên những “bờ xôi ruộng mật”.

Cũng như quán Cụ Hồ khi đã có thương hiệu, đã thường xuyên đông khách, đã trở thành điểm đến của biết bao thực khách và du khách không chỉ trong nước Pháp, đã có tên trong sách hướng dẫn du lịch, thì chuyện cướp đoạt mới xảy ra.

Ngày xưa, ở đồng Nọc Nạn -Nam Bộ, tình hình cũng xảy ra y như vậy, nhưng do chính quyền thực dân Pháp đứng sau đám địa chủ điền chủ ra tay.

Còn bây giờ, có điều lạ là vụ Tiên Lãng lại do chính quyền “do dân vì dân” thực hiện, còn vụ quán Cụ Hồ lại do Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp tích cực đứng đằng sau giật dây.

Chẳng lẽ, tình hình đã đổi thay tới mức, sau khi các quan Tây thực dân buộc phải rời khỏi Việt Nam, thì giờ đây các quan chức Việt Nam lại thành  “Việt thực dân” tại Paris?.


Khi họ dám nói quán Monge là “lãnh thổ của Việt Nam, chúng tôi có toàn quyền”, thì hẳn những người vốn là con cháu các ông Tây thực dân hồi xưa ở Việt Nam phải chạnh lòng (?). “Thế gian biến cải vũng lên đồi” nhanh vậy sao?.

Bây giờ, những người bạn của quán Cụ Hồ và Nhà thơ chủ quán Võ Văn Thận đang thành lập một “Hội khẩn cấp” để quyên góp tiền cho anh Thận theo đuổi vụ kiện ở Tòa án Pháp. Cũng chưa ai dám chắc tòa Pháp sẽ xử như thế nào, liệu họ có bị áp lực từ các “quan Việt thực dân” không?.

Nhưng giống như vụ anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, một khi người ngay lâm nạn, lập tức có bao người lương thiện khác xúm tay vào ủng hộ, giúp đỡ. Người Việt mình là vậy.

Nhưng không chỉ người Việt, rất nhiều người bạn Pháp cũng đã đang và sẽ ủng hộ cho anh Võ Văn Thận và gia đình anh, vì một “tình người quốc tế”, hay vì một khẩu hiệu có thể thay thế khẩu hiệu “Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại!”?.

Khẩu hiệu đó là “ những người lương thiện trên toàn thế giới đoàn kết lại!”. Xem ra, khẩu hiệu sau sẽ sống lâu hơn khẩu hiệu trước...
---------------------------------------------------------
* Bài viết do Nhà thơ Thanh Thảo gửi trực tiếp cho Mai Thanh Hải Blog.

NHỮNG HÌNH ẢNH BUỒN NGÀY ĐẦU NĂM NHÂM THÌN TỪ TIÊN LÃNG TRÊN BLOG NGUYỄN QUANG VINH

CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI QUAY LƯNG VỚI NỖI ĐAU ĐỒNG LOẠI…


 
i
19 Votes
Quantcast

Sáng sớm ngày 1 tết, chị Thương vợ anh Đoàn Văn Vươn gọi cho mình, nghĩ là chị ấy chúc tết, ai ngờ chị ấy nói, mấy mẹ con em đi làm cái lều để ở đây anh ạ. Mình nghẹn lại.

Hỏi trên đất Việt này, còn gia đình nào mà đúng sáng mồng tết lại dắt díu nhau, dầm người trong mưa lạnh để dựng lên căn lều bạt để ở không?

Hỏi chị, sao lại chọn ngày này hả chị? Chị Thương nói, vì đến tối qua chúng nó rút hết quân rồi, cũng chẳng còn gì trong đầm hồ nữa, vét hết, châm điện cướp hết cá rồi, lại nghe báo chí, cấp trên phê phán xã nặng nề việc cho bọn xã hội đen cướp phá đầm hồ, rồi tết nữa, chúng nó rút hết rồi. Mấy mẹ con ra dựng lều ở. Tết nhất, ở đợ cực lắm, còn thắp hương ông bà tổ tiên, thắp hương cho bố anh Vươn, thắp hương cho con gái chúng em…

Chị nói, nhờ các bác khắp nơi gửi tiền giúp qua Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, chúng em có tiền sắm tết, mua áo quần mới cho các cháu. Nhưng mua bạt che lều chưa ai bán. Bà con trong thôn cho cái bạt cũ. Chúng em đi đây.

 Mình gọi cho phóng viên ảnh ở Hà Nội, em xuống Tiên Lãng, tới chỗ chị Thương dựng lều nhé. Vâng ạ. Thôi bỏ tết đi em nhé. Vâng ạ. Cố gắng em nhé. Vâng ạ. Thương cậu phóng viên nhưng không biết làm gì, cần cho bà con biết, cần thêm tài liệu cho đoàn kiểm tra nên phải lên đường thôi…

Mình không muốn viết thêm nữa, chỉ cần nhìn những tấm ảnh này là đủ biết gia cảnh của vợ anh Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý như thế nào.

 Chị Thương nói tấm bạt cũ này là nhờ bà con trong thôn cho để dựng lều

Nhà bị cưỡng chế “nhầm”, trong căn bếp giờ còn thế này đây

20 năm đổ mồ hôi sôi nước mắt, hai anh em Vươn- Quý làm được căn nhà hai tầng thì bị đập phá, nay dựng căn lều bạt mọc lên chơ vơ trong mưa lạnh của ngày mồng 1 tết

Hai đứa con dâu òa khóc khi tìm được di ảnh của bố anh Vươn, nhưng chỉ còn khung, còn di ảnh cũng bị kẻ khốn nạn nào đó đốt đi rồi

Những đứa trẻ con Vươn- Quý giúp mẹ đi tìm kiếm những thứ đồ đạc có thể dùng được trên đống đổ nát

Vợ anh Vươn, anh Quý và các cháu ở chung với nhau trong căn lều vừa dựng

Và đây là bàn thờ ông bà tổ tiên gia đình anh Vươn- anh Quý

Bên cạnh căn lều là cống lấy nước, mấy mảnh ván tốt để chắn cống cũng bị cướp rồi

Cháu Đoàn Văn Hiếu 8 tuổi (mặc áo thu đông kẻ vàng đen), con anh Vươn bảo nhờ chú nói với bố cháu là: “Bố ơi! Bố nhanh về đi, con nhớ bố lắm! Bố nhanh về con được gặp bố xem họ bảo mái tóc bố bị người ta cắt thành đầu trụi”

Lũ trẻ kể, người lớn gặp chúng đã hỏi: Mày là con cháu thằng Hiền ( tức Lê Văn Hiền, chủ tịch huyện) hay con cháu họ Đoàn? ( tức Đoàn Văn Vươn)

Tôi muốn những cán bộ, đảng viên, lãnh đạo thành phố Hải Phòng, huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang đọc cho kỹ câu này: CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI QUAY LƯNG VỚI NỖI ĐAU ĐỒNG LOẠI…

Đó là lời của Các Mác (Karl Marx) – Ông tổ của Chủ nghĩa cộng sản khoa học.

______________________________________

CHÚC MỪNG NĂM MỚI VÀ CẢM ƠN NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG VINH VỀ BÀI VIẾT ĐẦU NĂM NHÂM THÌN

NĂM MỚI KÍNH CHÚC ANH NGUYỄN QUANG VINH CÙNG TOÀN GIA MẠNH KHỎE, AN KHANG, CÔNG VIỆC THUẬN LỢI VÀ PHÁT ĐẠT.
Đang không được khỏe và tâm trạng không vui, nhưng đọc những dòng tin tâm huyết này của Anh cùng các cộng sự thấy trong lòng phấn chấn nhiều vì nhận được MÓN QUÀ MỪNG TUỔI NĂM MỚI TUYỆT VỜI QUÁ.
Cảm ơn Anh và các bạn đã phải mất rất nhiều công sức và trí tuệ để có được MÓN QUÀ này dành tặng cho bạn đọc blog và từ đây sẽ đến với gia đình anh Vươn, anh Quý cùng nạn nhân của những vụ cướp bóc trắng trợn dưới danh nghĩa “thu hồi đất”.
Riêng với Nguyễn Quang Vinh, tôi thật sự khâm phục và ngưỡng mộ : Anh vừa trải qua một mất mát lớn, nhưng vì chân lý và lẽ công bằng, anh vẫn có những bài viết kịp thời với những thông tin trung thực về vụ Tiên Lãng đến với bạn đọc blog.
Tôi tin rằng chị Mai đã và sẽ mãi phù hộ Anh và các cháu có nhiều thành công trong sự nghiệp báo chí và nghệ thuật.
Mong Anh nhận lời chúc chân tình của một người bạn của Anh và của Quảng Bình.
Nguyễn Xuân Liên
Vực Quành-Đồng Hới-Quảng Bình
(đang tạm vắng)

 

 

TIÊN LÃNG: PHÚT ĐẦU TIÊN CỦA NĂM MỚI, BÓC NỐT SỰ THẬT CUỐI CÙNG


 
 
 
 
 
 
i
 
35 Votes
Quantcast

Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý, hai anh đã làm nóng rực dư luận, báo chí, làm quay cuồng những kẻ sai phạm

                          Cuộc sống mãi là Lộc biếc ( Còm sĩ Nguyễn Thành Nam gửi tặng)

_____________________

Dù rất bận bịu với nhiều việc chuẩn bị cho năm mới, nhưng trong ngày cuối năm, các cộng sự của Trưởng thôn Khoai Lang đã rất cố gắng cùng Khoai, gặp nhân chứng, tìm chứng cớ, kiểm chứng thông tin để bóc nốt sự thật cuối cùng về sai phạm của lãnh đạo Tiên Lãng, chỉ thẳng căn nguyên sai phạm, thông tin về xử lý bước đầu đối với những kẻ sai trái…Nói chung những thông tin này chắc bà con sẽ vui và trên cơ sở này, sẽ có thêm những căn cứ mạnh mẽ để các đoàn thanh tra, kiểm tra Trung ương về Tiên Lãng có những kết luận mạnh mẽ, cương quyết, thực sự cách mạng, nhằm mang đến niềm tin cho nhân dân.

1.Tiền đền bù của Dự án sân bay quốc tế, của Dự án đường cao tốc đã đập nát nhân cách và đạo đức của cán bộ lãnh đạo các cấp

Không như Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng xoen xoét nói rằng, phải cưỡng chế thu hồi hồ đầm nhà anh Vươn và các hộ dân là để cho đấu thầu lại, đấu thầu công khai.

Không như lời phát biểu phọt ra từ miệng chủ tịch UBND xã Vinh Quang rằng, cưỡng chế thu hồi đất là để giao lại cho các hộ dân khác nhằm tiếp tục nuôi trồng thủy sản, phát triển kinh tế hộ gia đình

Không như lời toèn toẹt của Lê Văn Hiền, chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, ú ớ, ậm ọe, hở hở kín kín như mèo dấu cứt, nói rằng, thu hồi cưỡng chế đất giao cho ai chưa thể công bố.

Tiền hậu bất nhất, dối trá, lấp liếm, tráo trở và ươn hèn, đó là những lời nhân dân tặng cho hai vị  lãnh đạo này

Sự thật là: Những hồ đầm này của gia đình anh Vươn, anh Luân và một số gia đình khác đã nằm trong Dự án sân bay Quốc tế sắp xây dựng và Dự án đường Cao tốc kéo dài từ Tiên Lãng ( từ sân bay này) về đến Hải Phòng, Thái Bình.

Và như thế, kẻ đầu đất cũng hiểu, ai được đền bù sẽ nhận một khoản tiền khổng lồ.

Và anh em Hiền- Liêm, và một số cán bộ khác không thể nhìn những người lao động chân chính như anh Vươn, anh Luân vốn đã đổ mồ hôi sôi nước mắt trên mảnh đất này, đã đầu tư hàng tỉ đồng xuống đầm hồ, lại có thể ôm một núi tiền đền bù, tiền tươi.

Đầm hồ anh Luân rất đẹp nhưng đẹp hơn là nằm gọn trong Dự án đường cao tốc, lũ tham lam và đám quan chức không điên lên vì thèm mới lạ

Ba nhân vật được chọn ra để nhận bàn giao số đất cướp từ gia đình anh Vươn, tới đây là anh Luân để giao là ai? Một người tên là Hội, là cháu ruột của Trưởng ban tuyên giáo huyện ủy, là cháu của nguyên trưởng công an huyện, hai người kia tên là Cường và Kết đều có những quan hệ mật thiết ít nhất về quyền lợi trong vụ tiền đền bù lần này với lãnh đạo huyện, với anh em  Hiền- Liêm. Việc bày đủ trò để cưỡng chế bất cứ giá nào chỉ xuất phát từ một chữ Tiền, một chữ Tiền ngay lập tức làm anh em Liêm- Hiền biến chất thành những kẻ cường hào mới, ngay lập tức lôi kéo một lũ khác hùa theo, xí phần quyền lợi, bất cần luật pháp, bất cần số phận người bị cướp đất là những nông dân hiền hậu, chân lấm tay bùn mà họ luôn luôn gào lên đó là nhân dân.

Nguyên thủ Quốc gia như Đại tướng Lê Đức Anh, các vị tướng lĩnh, quan chức, nhân sĩ trí thức, nguyên thứ trưởng Đặng Hùng Võ, các luật sư, tất cả đều nhận định sai phạm quá rõ ràng của chính quyền Hải Phòng, Tiên Lãng, và sai phạm này chính là căn nguyên dẫn đến hành vi chống cự lực lượng cưỡng chế của gia đình anh Đoàn Văn Vươn

2.Càng điên cuồng chống lại sự thật, càng bị sa lầy vào sai phạm. Một án kỷ luật, thậm chí nếu làm nghiêm, còn là một án hình sự cho anh em Hiền- Liêm là điều hiển nhiên, hiển nhiên khi căn cứ vào Luật pháp, hiển nhiên từ sự căm phẫn của nhân dân Tiên Lãng và nhân dân cả nước. Theo những nguồn tin đã được kiểm chứng, Thành ủy Hải Phòng đã quyết định đình chỉ công tác Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng với Lê Văn Hiền, đình chỉ Chủ tịch UBND xã Vinh Quang với Lê Văn Liêm, kỷ luật phát ngôn bừa bãi gây phẫn nộ đối với nhân dân của Phó Chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng Đỗ Trung Thoại. Quyết định sở dĩ chưa thực hiện vì người ta sợ, sẽ gây bất ổn về an ninh trong tết tại Tiên Lãng nếu người dân biết Hiền-Liêm thôi chức, chắc chắn sẽ có làn sóng nổi dậy vì sự căm ghét của nhân dân với cặp đôi anh em ruột này đang lên tới đỉnh điểm. Ra tết, sau khi trao quyết định đình chỉ chức vụ của anh em Hiền-Liêm, thành phố cũng sẽ trao quyết dịnh cho ông Nguyễn Văn Khanh đang là phó chủ tịch  UBND huyện,  lên thay ông Hiền; ông Nguyễn Quốc Hiểu đang là Trưởng phòng Nông nghiệp huyện sẽ lên phó chủ tịch thay vị trí ông Khanh để phụ trách mảng nông nghiệp, thủy sản.

Đây là danh sách cưỡng chế đầm hồ gia đình anh Vươn ( trang 1), trong số họ khi gặp nhà báo đã bày tỏ tâm trạng, sực bức xúc của mình vì mệnh lệnh sai phạm và bất chấp pháp luật của Lãnh đạo Tiên Lãng

3.Phát biểu ấu trĩ và liều lĩnh của Đỗ Trung Thoại, phó chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng và ông Đỗ Hữu Ca giám đốc Công an thành phố Hải Phòng nói do nhân dân bức xúc phá nhà anh Đoàn Văn Vươn, và chính nhân dân đã hủy hoại tài sản của gia đình anh Vươn. Thông tin này đã ngay lập tức bị nhân dân xã Vinh Quang nổi khùng, họ cho hai ông lãnh đạo này đã dám đổ vấy tội của lực lượng cưỡng chế sang phía nhân dân. Vì thế, nhiều người dân đã ký đơn tập thể, khiếu kiện ông Thoại, ông Ca vì tội vụ khống, và trách nhiệm hủy hoại tài sản công dân.

Ra lệnh lực lượng cưỡng chế đưa máy ủi vào phá nhà dân rồi hèn hạ đẩy tội cho nhân dân

Việc khiếu kiện, tố giác chưa biết hồi kết nhưng cũng có thể nói ra được một điều, nhân dân không còn là đối tượng mà cấp lãnh đạo muốn nói gì cũng được, muốn làm gì cũng xong. Chưa từng xảy ra vợ của người bị công an khởi tố lại tố giác sai phạm của chính giám đốc công an mà bằng vào nội dung tố giác thì rất đúng: Khi giám đốc công an cho rằng, tự nhân dân hủy hoại tài sản nhân dân chứ không phải lực lượng cưỡng chế. Cũng như ông Thoại, phát biểu của hai ông đều sai sự thật.

Ngay sau phát biểu liều mạng của Phó chủ tịch Hải Phòng và Giám đốc công an Hải Phòng, người dân đã làm đơn tố giác, thậm chí còn đề nghị truy tố các ông vì tội hủy hoại tài sản và vu khống

4. Đối với ông Đoàn Văn Luân, cũng đã bị huyện Tiên Lãng tống đạt quyết định cưỡng chế. Tuy nhiên sau vụ việc Đoàn Văn Vươn chống trả lực lượng cưỡng chế, việc cưỡng chế đầm hồ của ông Luân tạm dừng.

Ông Luân, nguyên sĩ quan Biên phòng về hưu, nói, tôi sẽ chiến đấu đến cùng nếu huyện đưa người cưỡng chế cướp đất của tôi

Nhưng ông Luân nói, tôi, cũng như anh Vươn, cương quyết bảo vệ tài sản của mình đến cùng, chính quyền không thể cướp đất của dân như vậy, và nếu xảy ra cướp đất, tôi  sẽ chiến đấu đến cùng. ( Ông Luân là sĩ quan Biên phòng về nghỉ hưu).

Ngày 8 tết, Đoàn thanh tra, kiểm tra của Bộ Tài nguyên môi trường sẽ về Tiên Lãng. Trong cuộc họp sáng ngày 26 tết, các thành viên trong đoàn thực sự “máu lửa” với những sai phạm của Lãnh đạo Tiên Lãng ( Máu lửa- từ dùng của Giáo sư Đặng Hùng Võ, người được mời dự họp với tư cách chuyên gia)

Đoàn kiểm tra của Trung ương Mặt trận TQVN về Tiên Lãng, dù lãnh đạo Tiên Lãng gắng sức bao biện nhưng đã không thể lấp liếm được rất nhiều những sai phạm của chính mình.

Bài học Tiên Lãng là bài học rất lớn cho cả nước.

Tâm đắc với ý kiến của Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, nguyên đại biểu Quốc hội: Vụ Tiên Lãng là một tổn thất chính trị lớn.

Nếu hành động như lãnh đạo Tiên Lãng sẽ mất dân, mất dân là mất tất cả.

    Từ biên bản này đến hành vi tráo trở lật lọng của Lãnh đạo Tiên Lãng, đã kéo theo sự phẫn nộ của người dân và liền đó là hàng loạt sai phạm khác của lãnh đạo từ thành phố, huyện, xã

___________________________________

Nhật ký Trưởng thôn Khoai Lang

 

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

VỰC QUÀNH ĐƯỢC ÁP DỤNG TỚI HAI CÁI NGHỊ ĐỊNH 69 NHÉ ! (69/2009 VÀ 69/2010)

ĐỌC XONG CÙNG CƯỜI NÀO: HU HU HU


 
 
 
 
 
 
i
 
Rate This
Quantcast

 

Trong câu chuyện trao đổi về những tình tiết sai phạm trong vụ cưỡng chế đất tại Tiên Lãng, luật sư Ngô Ngọc Trai đã phát hiện một chi tiết thú vị, cười mà thất vọng cho lề lối làm việc cẩu thả chỉ có Việt Nam mới xảy ra, ở ngay một Bộ được coi là Tư lệnh ngành về đất đai: Bộ Tài nguyên môi trường.

Văn bản mới nhất và có giá trị thực thi cao nhất trong việc thu hồi đất là Nghị định số 69/2009/NĐ-CP ngày 13/8/2009 của Chính phủ quy định bổ sung về quy hoạch sử dụng đất, giá đất, thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ và tái định cư.

Ngày 13/8/2009 Chính phủ ban hành Nghị định 69 thì đến ngày 23/10/2009 Bộ tài nguyên môi trường có văn bản đính chính số 181/ĐC-CP đính chính Nghị định số 69. Nội dung cụ thể như sau, trích nguyên văn: Do sơ suất trong khâu đọc soát, thừa ủy quyền Thủ tướng Chính phủ, xin đính chính một số sai sót trong Nghị định số 69/2009/NĐ-CP ngày 13 tháng 8 năm 2009 của Chính phủ quy định bổ sung về quy hoạch sử dụng đất, giá đất, thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ và tái định cư như sau:1. Tại trang 5 dòng thứ 7 từ trên xuống (khoản 5 Điều 9), viết là: “các khoản 1, 2 và 3”. Nay xin sửa lại là: “các khoản 2, 3 và 4”.

2. Tại trang 21 dòng thứ 13 từ trên xuống (điểm a khoản 1 Điều 32), viết là: “các Điều 27, 28, 29 và 38”. Nay xin sửa lại là: “các Điều 29, 30 và 31”.

3. Tại trang 21 dòng thứ 15 từ trên xuống (điểm b khoản 1 Điều 32), viết là: “ khoản 6 Điều 29”. Nay xin sửa lại là: “khoản 4 Điều 31”.

4. Tại trang 22 dòng thứ 8 từ dưới lên (điểm e khoản 1 Điều 34), viết là: “khoản 1 Điều 22”. Nay xin sửa lại là: “khoản 1 Điều 19”.

5. Tại trang 28 dòng thứ 13, 14 và 15 từ trên xuống (điểm a khoản 2 Điều 41), viết là: “Điều 10, Điều 12, bỏ nội dung quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất chi tiết của khu công nghệ cao, khu kinh tế quy định tại các Điều 14, 30, 52, 125, 126, 127 và 141 Nghị định số 181/2004/NĐ-CP”.

Nay xin sửa lại là: “Điều 10, Điều 12; nội dung quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất chi tiết của khu công nghệ cao, khu kinh tế quy định tại Điều 14; Điều 30; khoản 2 Điều 31; các Điều 52, 125, 126, 127 và 141 Nghị định số 181/2004/NĐ-CP”.

6. Tại trang 28 dòng thứ 16 và 17 từ trên xuống (điểm b khoản 2 Điều 41), viết là: “các Điều 3, 6, 10, 19 và 27, khoản 1 Điều 28, 32, 36, 39 và 48 Nghị định số 197/2004/NĐ -CP”.

Nay xin sửa lại là: “các Điều 3, 6, 10, 19 và 27; khoản 1 và khoản 2 Điều 28; các Điều 32, 36 và 39; điểm b khoản 1 Điều 44; Điều 48 Nghị định số 197/2004/NĐ -CP”.

7. Tại trang 28 dòng thứ 14 từ dưới lên (điểm d khoản 2 Điều 41), viết là: “khoản 1 Điều 2, khoản 4, khoản 5 và khoản 6 Điều 4 Nghị định số 17/2006/NĐ-CP”.

 Nay xin sửa lại là: “khoản 1 Điều 2; các khoản 1, 4, 5 và 6 Điều 4 Nghị định số 17/2006/NĐ-CP”.

8. Tại trang 29 dòng thứ nhất từ trên xuống (khoản 4 của Điều 41), viết số thứ tự khoản là: “4”. Nay xin sửa lại số thứ tự của khoản này là: “3”./.

Nghị định 69/2009 có 41 điều thì có sai sót ở 8 điều và phải đính chính sửa đổi.

Văn bản này do Bộ tài nguyên môi trường soạn thảo trình chính phủ ban hành, Bộ trưởng bộ tài nguyên môi trường Phạm Khôi Nguyên ký ban hành văn bản đính chính.

Một nghị định của chính phủ được ban hành mà có từng ấy lỗi sai sót thì cho thấy sự cẩu thả, vô trách nhiệm của cơ quan soạn thảo ban hành đến chừng nào? Khoan chưa phân tích làm rõ xem nội dung đính chính của Bộ tài nguyên môi trường sẽ khiến cho văn bản chính thức của chính phủ có lợi hay bất lợi hơn cho người dân trong việc thu hồi đất, thì với ngần ấy sai phạm sẽ gây khó khăn rất nhiều cho các cấp chính quyền trong việc áp dụng chính sách pháp luật. Và điều này rõ ràng là làm mất đi sự uy nghiêm của văn bản do chính phủ ban hành.

Điều đáng sợ nữa, khi hai văn bản cùng về, một Văn bản chính, một Văn bản đã chỉnh sửa mà các cấp, các đơn vị vì lý do nào đó, không chỉnh sửa, hoặc khi thực thi lại chỉ nhăm nhăm vào bản Thủ tướng ký mà không màng đến bản chỉnh sữa do Bộ trưởng ký, thì đúng là rối như canh hẹ, không kiện cáo, không cãi cọ, không gây sự nhau mới lạ.

Sai be bét như thế tại sao người ta không nghĩ tới việc thu hồi ngay Nghị định ấy, bổ sung, chỉnh lý cẩn thận, in lại cho tử tế nhỉ?  Đơn giản như thế người ta cũng không nghĩ ra, lại gửi kèm cả một văn bản đính chính rối như canh hẹ thì ai tính được hậu quả trong việc thực thi ở cơ sở như thế nào ta? Thôi đọc xong bà con cùng cười nhé: Hu hu

Thôi, mệt quá, không bình luận gì nữa.

Nguồn:Ở ĐÂY

Nghị định 69

ĐÍNH CHÍNH SAI SÓT Nghị định 69

__________________

Nhật ký Trưởng thôn Khoai Lang

http://nguyencuvinh.wordpress.com/2012/01/17/d%e1%bb%8dc-xong-cung-c%c6%b0%e1%bb%9di-nao-hu-hu-hu/

CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở HUYỆN...

GỬI ĐỒNG NGHIỆP TÔI ĐANG VIẾT VỀ TIÊN LÃNG


 
 
 
 
 
 
i
 
13 Votes
Quantcast

                  Chúng tôi liều lái cả chiếc xe này vào rốn lũ năm 2006

Vụ Tiên Lãng, nói thế cho gọn, thu hút sự chú ý của nhân dân trong và ngoài nước, của quan chức, của các chuyên gia, đặc biệt là báo chí. Tôi cám động lắm với anh em đồng nghiệp Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Tin nhanh Việt Nam, Vietnamnet, Giáo dục Việt Nam, VTC….nhiều và cũng thấy xấu hổ với một số đồng nghiệp không hiểu sao, vẫn cố gắng phản ánh sai những gì mà sự thật đang diễn ra, hoặc chỉ đưa tin qua quýt, buông xuôi, vô cảm.

Cảm phục các nhà báo chân chính, đồng nghiệp yêu quý,  tôi cũng gửi tới các bạn kỷ niệm của chính mình khi đã từng  gặp những khó khăn, sự quay mặt của chính quyền, sự cấm đoán người dân cung cấp thông tin.. của chính quyền tỉnh Quảng Bình trong vụ việc bỏ dân ( đồng bào Rục)  đói trong lũ vào năm 2006. Cuộc đấu sức chỉ vì một chữ đói, chúng tôi bơi 4 tiếng trong lũ đến với bà con, khẳng định dân đói, chính quyền khẳng định không đói. Bởi vì nếu để dân đói thì bị kỷ luật hàng loạt từ tỉnh, huyện, xã. Và người ta đã cố thủ bảo vệ, không phải bảo vệ quyền lợi nhân dân mà bảo vệ chính vị trí lãnh đạo của họ. Bi hài là ở chỗ đó.

Với nghề báo, khó khăn nhất là tìm ra sự thật, nhưng khó khăn hơn ngàn lần điều đó nữa là bảo vệ bằng được sự thật.

Đưa lại một phần trong hồi ức làm báo của tôi (ĐỌC LẠI SỰ THẬT Ở ĐÂY) để chia sẻ với các bạn đồng nghiệp yêu dấu hiện nay đang tiếp tục công việc của một nhà báo có bản lĩnh, tìm sự thật, bảo vệ sự thật, vạch rõ sai phạm tại Tiên Lãng, dù họ là ai.

Nếu chúng ta quyết tâm, chúng ta vì lẽ phải, chúng ta viết vì lợi ích chính đáng của nhân dân, bất cứ khó khăn nào, sự thật cũng sẽ đến được với bạn đọc.

Kỷ niệm của những ngày chúng tôi đã từng ngạt thở…

NGẠT THỞ

Mở màn cho cuộc phản pháo những bài điều tra của chúng tôi ngoài Đài phát thanh truyền hình Quảng Bình, báo Quảng Bình, chính là báo Tuần Tin tức. Phóng viên Ngọc Châu viết” 600 người dân ở 3 thôn Ón, Mò o ồ ồ và Yên hợp: Khó khăn là có, kiệt- đói  thì không”. Bài báo làm râm ran không khí phấn khởi trong lãnh đạo tỉnh, lãnh đạo huyện Minh Hoá vì đã viết đúng với chỉ đạo: Nêu ra được những khó khăn của đồng bào chịu mấy cơn lũ liên tiếp, nhưng khẳng định không có ai đói, không ai đứt bữa, không ai kiệt quệ vì thiếu ăn. Các cấp lãnh đạo vẫn quan tâm, không bỏ dân trong lũ. Chắc chắn phóng viên Ngọc Châu sẽ được khen ngợi. Gặp tôi, phóng viên Ngọc Châu nói: trách nhiệm của báo mình là hướng dẫn dư luận. Điều đó càng khẳng định, thông tin của chúng tôi là bịa đặt.

Ban biên tập báo Lao Động tỏ ra rất băn khoăn với bài báo của phóng viên Ngọc Châu trên Tuần Tin tức. Hỏi tôi: Sự thật là sao, bây giờ đã có báo viết ngược với báo ta. Anh là người điều tra, anh trả lời xem sao? Tôi nói, hãy tin tôi đi, viết báo là ở chứng cứ. Phóng viên báo họ sau ba bốn ngày nước rút mới lên, gạo cứu trợ tràn trề, làm sao thấy dân đói kiệt. Ban biên tập tin tôi.

Sau khi đoàn lãnh đạo tỉnh đi kiểm tra tình hình ở Thượng Hoá về, ngay hôm sau, tôi thấy ông Ái, phó chủ tịch thường trực Hội nhà báo tỉnh nhìn tôi có vẻ căng thẳng và với nét mặt quan trọng. Tôi hỏi, hôm nay anh có vẻ bận nhỉ. Anh Ái huơ tay, ua chầu chầu, tỉnh giao mình ngày mai tổ chức cho một đoàn nhà báo lên Thượng Hoá.

Tôi điện cho Phan Phương, Minh Phong ra quán cà phê.

Đi theo không? Ba anh em ngồi rất lâu trước câu hỏi này.

Tôi kết luận: Nếu họ mời, mình đi đàng hoàng, Họ không mời mình không cần đi. Sự thật bây giờ trong tay mình, hình ảnh đấy, tiếng nói của nhân dân, của lãnh đạo cơ sở công nhận đấy, dù có ai làm gì cũng không thể thay đổi.

Không khí cẳng thẳng tới mức như đang vào trận. Đài truyền hình tỉnh, báo tỉnh, tạp chí văn nghệ tỉnh…những cơ quan ngôn luận của tỉnh lao xao bàn tán. Tỉnh đã quan tâm cho cả đoàn nhà báo của Hội lên thị sát tình hình là chuyện to. Chưa bao giờ xảy ra chuyện này.

Điều làm tôi buồn nhất là mới đấy, một số đồng nghiệp còn coi nhau như anh em , bây giờ nhìn nhau đã khác. Nhiều người tránh mặt. Ai cố gặp thì nói bóng gió rằng, chúng tôi sẽ chết. Có một cậu nhà báo trẻ, coi tôi như anh, có gì khó khăn cũng kêu anh Vinh ơi giúp em, vợ ốm lần nào cũng anh Vinh ơi giúp em. Tôi cho tiền cũng có, xin hộ tiền cho nó mang vợ con đi bệnh viện cũng có, tình cảm sâu nặng. Tôi vẫn tưởng, trong chuyện này, nó phải an ủi tôi, sát cánh bên tôi, ai ngờ… Hàng ngày nó bám theo mấy nhà báo khác, bàn bàn tính tính, thì thà thì thầm, gặp tôi lãng đi, tôi gọi thì tìm cớ bận không gặp, xun xun xoe xoe, nhìn vừa hèn hạ vừa tội nghiệp. Bi hài là không ai ép nó làm thế nhưng nó đã làm thế, nó đã tự tách ra khỏi chúng tôi, xúm với nhóm nhà báo tỉnh, tâm huyết bàn cách viết bài phản pháo. Những ngày đó trông ánh mắt của nó như ánh mắt của thằng đi ăn cắp. Tôi vừa gịân vừa thương hại. Thôi nó vậy, chấp làm cái gì.

             Khi chúng tôi vào dân đói nhiều ngày, phải ăn cả nòng nọc vớt dưới suối lên

Gạo từ quỹ Tấm lòng vàng báo Lao Động và Báo Sài Gòn giải phóng đã đưa tới tay bà con ngay hôm sau báo đăng điều tra dân đói trong lũ

Trong những đồng nghiệp bắt buộc quay lưng, tôi mến Tâm Phùng. Bây giờ Tâm Phùng đã là phóng viên báo Nông nghiệp, ngày đó là phóng viên báo Quảng Bình. Nó nói thẳng: Toà soạn phân công em đi, yêu cầu em phải viết ngược với những gì các anh phản ánh, em phải làm, nhưng các anh yên tâm, em viết không ngược gì với các anh hết, dân đói, dân khổ thì mình phản ánh thế,  mất việc thì thôi. Bài Tâm Phùng viết rất khéo, không mếch lòng lãnh đạo nhưng cũng phản ánh được một sự thật cuộc sống bà con vô cùng gian nan. Dù trước đó, chính Tâm Phùng khuyên Minh Phong rút lại bài điều tra về dân đói ở bản Rục.

Sau chuyến đi của đoàn nhà báo tỉnh, lại phóng sự truyền hình, lại ca ngợi dự án ở bản Rục mang lại ấm no cho bà con, lại khẳng định dù khó khăn nhưng các nhà báo chúng tôi vẫn thấy bà con ấm no, không có gạo thì vẫn có đủ sắn, ngô, khoai ăn, không đói.

Dồn dập mấy ngày liền, báo chí trong tỉnh thả sức thông tin.

Những thông tin đó càng khẳng định chúng tôi sai.

Chúng tôi cảm thấy ngạt thở.

Bạn bè xa lánh, cán bộ xa lánh, hỏi ai cũng ậm ờ.

Tiếp đến, báo Tiền Phong lại đăng một bài khẳng định hiệu quả của Dự án định cư cho đồng bào Rục.

Không còn gì để nói nữa.

             Chính phóng viên chúng tôi cũng phải cùng dân vác gạo cứu trợ đi giữa nước lũ

Không khí hoan hỉ của những người được coi là thắng cuộc lan toả khắp nơi.

Ngoại trừ một vài anh em đồng nghiệp biết là mình phải làm theo chỉ đạo, còn nhìn chúng tôi thông cảm, còn hầu hết là hí hửng, hầu như chờ một quyết định đuổi việc với 3 anh em chúng tôi.

Thật giả lẫn lộn. Ngay vợ tôi cũng hoang mang, không biết chồng mình đúng hay người khác viết đúng. Vì tôi viết một bài, họ đáp trả hàng chục bài, vợ tôi và người dân làm sao hiểu được đúng sai lúc đó.

Minh Phong bỏ cả cơm ngồi phờ phạc ở quán cà phê.

Phan phương bước vào cơ quan, không ai thèm hỏi, không ai thèm nhìn. Có người nói:” Tao nói với mày rồi, mày cứ chơi với thằng cha Vinh, coi chừng…”.

Lại nghe tin, cậu Lĩnh sĩ quan biên phòng cắm bản Rục do ” tội” đưa chúng tôi đi thăm bà con đói khát ngày đầu tiên, nay đã chuyển đến một vùng còn khó khăn hơn, xa vợ con hơn. Coi như bị kỷ luật ngầm. Lại nghe, ông trưởng thôn, ông phó thôn Ón cũng bị xã kêu lên kêu xuống, truy xét trách nhiệm tiếp đón và thông tin cho nhà báo.

Nhà văn Vĩnh Quyền gọi ra: Vinh ơi, em chuẩn bị tất cả chứng cứ để giải trình với Ban biên tập. Nếu mình thông tin sai mình phải nhận. Tôi hỏi: Anh tin em không? Vĩnh Quyền nói: Anh tin. Anh tin em có đủ chứng cứ. Nhưng tình hình có vẻ đang căng đấy em ạ. Lãnh đạo tỉnh gọi điện ra toàn soạn nói em viết sai hết, bịa đặt hết.

Tôi gọi cho anh Hân Hương, trưởng ban cuối tuần của báo Lao Động đề nghị in tiếp một phóng sự ảnh về cảnh dân đói trong vùng lũ. Hân hương hiểu ý tôi, đồng ý ngay. Ban biên tập cũng đồng ý duyệt ngay. Trên Lao Động cuối tuần, in lừng lững một trang phóng sự ảnh khẳng định là bà con Rục đói khát, thiếu ăn, đứt bữa, hết gạo. Có cả ảnh mẹ con chị Hoá nấu nòng nọc ăn.

Phan Phương đột ngột gọi tôi: Anh ơi gay rồi.

Tôi gặp Phương. Phương nói: Báo em mới nhận công văn của tỉnh uỷ yêu cầu giải trình việc có hay không việc cử phóng viên Phan Phương vào vủng Rục.

  Tôi cáu: Hỏi gì ngu thế. Làm nhà báo, chỗ nào có tin, chỗ nào xảy ra sự việc thì tới liền, sao lại còn chất vấn là cử đi hay không cử đi. Thế chẳng lẽ một cảnh sát hình sự đi phép, thấy cướp không hành động với lý do là đơn vị không cử tôi đi bắt cướp à. Mày yên đấy. Sáng mai đọc Lao Động biết liền.

Tôi đưa tin ngay: Phóng viên Phan Phương buộc làm giải trình về việc đã bơi qua lũ vào với đồng bào ngập lụt để viết bài. Hàng loạt trang báo điện tử dẫn lại tin này trên Lao Động.

Bên tỉnh uỷ im lặng. Cũng không thấy ai giục Phan Phương giải trình nữa.

Phan Phương thấy ảnh mình trên hàng loạt trang báo điện tử thi khịt khịt mũi: Em thành ngôi sao ca nhạc.

Liên đoàn Lao động tỉnh lại nhận được công văn của tỉnh uỷ, yêu cầu báo cáo trực tiếp với Bí thư tỉnh uỷ Hà Hùng Cường nội dung: Tại sao chở gạo cứu trợ đồng bào mà không xin ý kiến tỉnh. Anh Nguyễn Quang Tuynh, chủ tịch Liên đoàn Lao động trả lời thẳng với Bí thư: Chưa có quy định nào đi cứu trợ cho dân phải xin phép cấp trên hết. Nếu có văn bản yêu cầu như vậy chúng tôi chịu kỷ luật. Chúng tôi có nhiệm vụ phải huy động phương tiện xe và người khẩn cấp chở hàng chục tấn gạo từ Quỹ Tấm lòng vàng báo Lao Động về cứu đói cho dân vùng lũ, việc đó không thể gọi là sai được. Bí thư Hà Hùng Cường không nói gì.

Sau cuộc đưa đoàn nhà báo đi thị sát Thượng Hoá về, ban tuyên giáo triệu tập cuộc giao ban báo chí. Gọi là giao ban báo chí thường kỳ nhưng thực chất là xoay quanh sự thật bà con vùng đồng bào Rục, Sách, Mã Liềng ở Thượng Hoá đói kiệt không, đứt bữa không. Minh Phong hỏi tôi: Mình đi dự không anh? Tôi nói không. Phan Phương điện thoại cho tôi mình đi dự giao ban báo chí không anh, tôi nói không. Không có anh em mình, mình sẽ nghe ý kiến khách quan hơn và nếu ai đó muốn tố cáo mình víêt sai sự thật họ cũng dễ nói hơn. Nhưng yên tâm, nội dung cuộc họp ấy mình sẽ được nghe lại hết. Minh Phong cười, anh cao kiến, không dự mà như dự. Phan Phương khịt khịt mũi.

Đó là một cuộc giao ban nảy lửa nóng rực. Những ý kiến phê phán chúng tôi gay gắt. Rồi kết luận: Dù khó khăn, nhưng trước sự chứng kiến của đoàn nhà báo, bà con vẫn đủ ăn, có hết gạo nhưng vẫn đủ sắn ăn, ngô ăn, không ai đói. Nội dung cuộc giao ban này là căn cứ để Ban tuyên giáo báo cáo tỉnh, báo cáo lên Trung ương. Và với nội dung báo cáo này, một lần nữa khẳng định, những bài điều tra của 3 anh em chúng tôi sai sự thật.

Sau đó, hai đoàn kiểm tra của 2 Bộ vào, lên thị sát, kết luận: Bà con dân tộc do thói quen canh tác yếu, nên dù được tỉnh, được nhà nước giúp đỡ, cuộc sống bà con vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng tuyệt nhiên không có hộ đói, không có hộ đứt bữa. Minh Phong hét toáng lên trong máy điện thoại: Anh ơi, họ về kiểm tra khi mà hàng trăm tấn gạo, mỳ tôm cứu trợ kìn kìn đổ về cho bà con , làm sao thấy đói, thấy đứt bữa như anh mình đã viết. Nội dung kiểm tra của 2 Bộ là căn cứ để báo cáo Thủ tướng. Tóm lại, căn cứ vào các báo cáo này thì những bài điều tra của chúng tôi hoàn toàn sai sự thật.

Tôi nói với 2 đồng nghiệp thân mến của mình: Mục đích viết bài cho bà con có gạo ăn đã đạt được. Thậm chí lượng gạo cứu trợ đủ cho bà con ăn cơm vài ba năm. Kho huyện, kho xã, kho biên phòng chật cứng gạo. Chưa bao giờ bà con ba thôn này lại nhiều gạo đến như vậy. Vì sao? Vì cả nước đọc bài của chúng ta, đồng lòng góp tiền mua gạo về giúp, thông qua báo Lao Động, báo Sài Gòn giải phóng cũng nhiều, mà trực tiếp mang gạo lên cho bà con cũng nhiều, hàng trăm đoàn cứu trợ như vậy. Đó là thắng lợi lớn. Vì điều này mà 3 anh em bị kỷ luật, bị đuổi việc thì cũng đành. Nhưng nếu cần thiết, hai em cứ đổ vấy cho anh, anh nhận hết, rằng chính anh ép các em viết bài. Minh Phong giãy nãy lên: Anh nói chi rứa. Tụi em có lòng tự trọng làm báo của tụi em chứ. Phan Phương khịt khịt mũi: Anh đừng lo cho tụi em. Có chết thì cùng chết anh ạ.

Tôi nhìn hai thằng em: Nói vậy thôi, chết thế đéo nào được. Anh em mình còn một chứng cứ cuối cùng, chứng cử này đủ cho tất cả mọi cố gắng của họ tan thành mây khói.

Minh Phong hiểu ý: Tung ngay chứ anh

Tôi lắc đầu: Không. Chưa phải lúc. Tao vẫn muốn  nhìn thấy rõ ràng sự việc này nó ra làm sao.

Phan Phương khịt khịt mũi: Có anh cứng cỏi thế, bọn em sợ đéo gì.

Trong suốt chừng 10 ngày như vậy, không khí thực sự ngột ngạt với 3 anh em.

Tất cả những công tác chuẩn bị từ đi thị sát, tổ chức đoàn nhà báo đi thực tế, chất vấn, họp hành, thậm chí là kiểm điểm nội bộ, rồi giao ban  báo chí, đón tiếp và tổ chức cho 2 Bộ vào kiểm tra, tổ chức việc truyền thông rộng lớn phản pháo lại, tất cả những việc ấy cuối cùng cùng là tạo cơ sở để lãnh đạo tỉnh Quảng Bình hoàn thành báo cáo với Thủ tướng Chính phủ về nội dung những bài điều tra của chúng tôi.

Có người thì thầm: Nguyễn Quang Vinh, Phan Phương, Minh Phong đã đứng cận kề đoạn đầu đài.

http://nguyencuvinh.wordpress.com/2012/01/16/g%e1%bb%adi-d%e1%bb%93ng-nghi%e1%bb%87p-toi-dang-vi%e1%ba%bft-v%e1%bb%81-tien-lang/