Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011


NGÀY NÀY 39 NĂM TRƯỚC B52 NÉM BOM RẢI THẢM HÀ NỘI

Bài viết cách đây 3 năm :

GIÁ NHƯ KHÔNG CÓ CHIẾN TRANH ...



Bố tôi khi 50 tuổi


Em Nguyễn Xuân Cảnh
( trích ra từ ảnh chụp chung thời học sinh cấp II để làm ảnh liệt sĩ)

NGÀY NÀY 39 NĂM TRƯỚC...

 
Đêm 26 tháng 12 năm 1972, các pháo đài bay B 52 Hoa Kỳ dội những trận bom huỷ diệt cuối cùng xuống Hà Nội. Những trận bom ấy đã gieo chết chóc, tàn phá xuống nhiều khu phố đông dân của Thủ đô.

Cho đến giờ, đã nhiều năm, vào những ngày này, các phương tiện truyền thông thường chỉ nhắc ta nhớ lại vụ thảm sát, huỷ diệt của không lực Hoa Kỳ đối với nhân dân khu phố Khâm Thiên. Nhưng thực ra vào đêm 26/12/1972 ấy, còn có một khu phố khác của Thủ đô cũng bị máy bay Mỹ rải bom tàn phá giết hại nhiều dân thường như Khâm Thiên, đó là Khu Lao động Tương Mai nay là phường Tân Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội.

Trong trận bom Mỹ huỷ diệt khu Lao động Tương Mai này, tôi đã mất NGƯỜI CHA KÍNH YÊU của mình. Cha tôi bị trúng bom ngay tại nhà, trong hầm trú ẩn, khi em trai tôi đưa được Cha lên thì Ông không còn nói được nữa và ra đi ngay sau ít phút. Lúc ấy chỉ có Mẹ và hai em tôi ở bên người vì chúng tôi người thì ở xa, người đi sơ tán theo cơ quan. Cha tôi có tới 10 người con – 5 trai, 5 gái -, nhưng khi mất chỉ có hai con ở bên và phải mai táng vội vàng vì sợ máy bay tiếp tục đánh phá nữa nên các con ở xa không ai về kịp. Khi ấy tôi đang ở Thái Nguyên, cũng là một trọng điểm bắn phá của máy bay B 52. Và, còn một người con trai ( em kề tôi ) mà Cha tôi rất yêu quý cũng đang ở chiến trường.

Có lẽ cho đến trước khi mất, Cha tôi vẫn luôn lo cho tôi và em trai tôi đang sống ở những nơi bom đạn cận kề vì Người đang sống ở Thủ đô - “ Thăng Long phi chiến địa “ -. Nhưng không ngờ, Cha tôi đã mất bởi bom đạn ngay tại nhà mình, giữa Thủ đô. Và, Người cũng không biết rằng người con trai yêu quý của mình - Nguyễn Xuân Cảnh – đã bỏ mình ở một nơi nào đó trên đất nước này từ năm 1969 ( theo giấy báo tử gia đình chúng tôi nhận được vào năm 1974 ), mà cho đến nay cũng không biết nấm mồ Em tôi nằm ở đâu trên cái " Mặt trận phía Nam " vô định , vô hình ghi trên tấm giấy báo tử kia.

Còn tôi, ở Thái Nguyên nhưng tới ngày 07 tháng 01 năm 1973 mới nhận được điện báo do một người hàng xóm của Cha tôi ở Tương Mai báo tin cho biết ( vì mọi liên lạc vào thời gian đó đều bị gián đoạn ). Khi ấy con gái đầu của chúng tôi mới được 7 tháng tuổi.
Ngày hôm sau, chúng tôi, ba người đèo nhau trên xe đạp từ Thái Nguyên về Hà Nội, để, chỉ còn thấy Cha tôi dưới ba thước đất, bên cạnh nấm mồ của những người hàng xóm cùng bị trúng bom trong đêm 26 tháng 12 ấy.
Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao khi ấy tôi không thể nào khóc thành tiếng.

Nỗi đau này đã 36 năm nay và mãi mãi sau này, tôi còn khắc sâu trong lòng và truyền lại cho con cháu tôi : Cha tôi vất vả và chịu thiệt thòi cả đời để nuôi, dạy chúng tôi nên người, nhưng Người đã ra đi quá sớm.

Cha tôi mất khi Người mới 56 tuổi.
Người ta giải thích rằng đó là do chiến tranh...

Giá như không có chiến tranh ...

KỶ NIỆM ĐAU THƯƠNG




Xem lại những tấm ảnh tang thương ở Khâm Thiên (1973) này, nhớ lại : Gia đình tôi cũng đã phải trải qua những ngày đau khổ tận cùng khi mà Cha kính yêu của chúng tôi cũng đã qua đời trong trận bom B52 ngay tại nhà mình (Khu Lao động Tương Mai, khu Hai Bà, Hà Nội) vào đêm 26/12/1972. Trước đó, Cha chúng tôi vẫn đang đau đáu chờ tin của em trai tôi (Nguyễn Xuân Cảnh) đang ở một nơi xa xôi, vô định nào đó và linh tính cũng đã báo cho Người một điều gì đó không vui : con trai yêu quý của Người đã bỏ mình ở nơi chiến địa.

Tôi mãi mãi mang trong mình một nỗi ám ảnh : vì sao những người ruột thịt, thân yêu của tôi lại phải bỏ mình một cách tức tưởi như vậy ? Nguyên nhân của những sự mất mát này từ đâu tới ?...

Mong sao cho chúng ta sẽ không có ai sẽ phải trải qua những cảnh ngộ đau thương như chúng tôi đã phải trải qua.

 

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

KHÉP LẠI QUÁ KHỨ

Xin chào !

Cảm ơn bạn đã quan tâm !

Tôi là Nguyễn Xuân Liên, chủ nhân của Bảo tàng chiến tranh ngoài trời Vực Quành, tại Thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. có e-mail vucquanh@yahoo.com, điện thoại di động số 0912313845.

Trong quá trình sưu tầm hiện vật cho Bảo tàng của tôi, tôi có được một số hiện vật từ các nơi bán phế liệu là các di vật còn lại của một vài máy bay của không lực Hoa Kỳ bị rơi trên miền Bắc Việt Nam trong những năm 1960-1970 .

Gần đây, một người bạn đã giúp cho tôi có được một chiếc ghế phi công và một mảnh của kính chắn buồng lái có ghi chức vụ và tên của người lái chiếc máy bay đó là Trung úy Leonad Schoeppner ( tôi đã đưa ảnh lên trang FB của tôi ).

Gia đình tôi cũng có người thân/người em hy sinh trong chiến tranh từ năm 1969, đến nay vẫn không có tin tức gì. Người thân của chúng tôi cũng sinh cùng năm 1943 với ông SCHOEPPNER. Chúng tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ có được một thông tin dù rằng nhỏ nhất về người thân/người em của mình. Vì vậy, chúng tôi cũng nghĩ rằng thân nhân của ông SCHOEPPNER cũng có tâm trạng như chúng tôi.

Chúng tôi cũng biết rằng, gần đây một số cựu binh Mỹ đã trở lại Việt Nam và trao lại các kỷ vật của các chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh trong chiến tranh. Vì vậy, cá nhân tôi cũng muốn có một thiện chí như các cựu binh Mỹ đã làm là bằng cách nào đó sẽ trao lại kỷ vật này tới thân nhân của ông SCHOEPPNER.





Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

MỘT KIỂU LÀM DU LỊCH ?

Hắt hiu nhà cổ Huế

Thứ Bảy, 24/12/2011 21:12

Chín năm sau Festival Huế 2002, các nhà cổ được quy hoạch thành các điểm tham quan nhà vườn ở TP Huế gần như bị bỏ hoang, xuống cấp trầm trọng

Nằm dọc theo đường Phú Mộng, phường Kim Long – TP Huế có 7 điểm tham quan nhà vườn nhưng hầu hết cửa đóng, then cài. Tìm đến ngôi nhà vườn Tích Thiện Viên (điểm tham quan số 5), phải đợi khá lâu chúng tôi mới được chủ nhân ra mở cổng đón vào nhà.
Làm du lịch không công
Chủ nhà vườn Tích Thiện Viên, ông Nguyễn Ngọc Trinh, giải thích lý do thờ ơ mở cửa nhà vườn đón khách: “Khách tới tham quan mình phải tiếp nước, giới thiệu, bỏ công lau dọn nhà, cắt tỉa vườn tược cho tươm tất nhưng chẳng được xu nào. Làm công không hoài sao được”.
Vì vậy nên nhà vườn rộng hơn 1.000 m2 của ông Trinh, trong đó ngôi nhà cổ có tuổi đời hơn 100 năm trở nên hoang tàn. Mở cánh cửa vào ngôi nhà cổ, đập vào mắt chúng tôi là cảnh nước chảy lênh láng trên nền nhà và những mảng tường nứt toác.
Tọa lạc giữa mảnh vườn rộng đến 1.800 m2, ngôi nhà cổ ở điểm tham quan nhà vườn số 4 được xây dựng từ đầu thế kỷ XX với tường xây gạch, mái ngói 3 gian, cầu thang bộ nằm phía ngoài trời. Nhưng từ lâu, điểm tham quan này luôn trong tình trạng cổng đóng, vắng người với lý do tương tự.
Điểm tham quan nhà vườn số 4 Phú Mộng Viên luôn trong tình trạng vắng vẻ
Các điểm nhà vườn khác trên đường Phú Mộng, phường Kim Long  cũng cùng  cảnh đìu hiu, không bóng người. Ông Nguyễn Văn Trọng, chủ nhà vườn số 3, than thở: “Đón khách mà chẳng có kinh phí, thù lao mua trà, mua nước thì sao chúng tôi hoạt động được. Nhà thì ngày càng xuống cấp, trong khi chúng tôi cứ đợi chờ chính quyền hỗ trợ”.
Vì không được hỗ trợ, đầu tư nên kể từ sau Festival Huế năm 2002, các nhà vườn ở Phú Mộng không còn là điểm đến du lịch lý tưởng. Anh Ngô Văn Thịnh, hướng dẫn viên của một công ty du lịch tại TP Huế, cho biết: “Điểm tham quan nhà vườn chỉ là điểm phụ của tuyến tham quan Huế và gần như không có gì ngoài những khu nhà cổ xuống cấp nên du khách ít lui tới và không muốn trở lại”.
Mỏi mòn chờ hỗ trợ
Ông Trần Thanh, Phó trưởng Phòng Văn hóa - Thể thao và Du lịch TP Huế, thừa nhận tình trạng các chủ nhà vườn ở Phú Mộng gặp khó khăn vì ít khách, không có thu nhập, trong khi nhà cửa ngày càng xuống cấp. “Các công ty du lịch cho biết rất ít khách muốn đến tham quan nhà vườn vì thiếu dịch vụ đi kèm. Chúng tôi đã nhận được đơn đề nghị xin được hỗ trợ kinh doanh của các chủ nhà vườn này và đang xem xét giải quyết” - ông Thanh nói.
Vào năm 2002, UBND TP Huế đã trình UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế đề án bảo tồn, phát huy 150 ngôi nhà vườn cổ còn nguyên vẹn trên địa bàn. Đến tháng 11-2009, UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế mới ban hành quyết định quy định một số chính sách quản lý và bảo vệ nhà vườn cổ. Theo đó, khi trùng tu, tôn tạo nhà sẽ được hỗ trợ 100% chi phí khảo sát, thiết kế; được hỗ trợ 70% kinh phí trùng tu, tôn tạo nhà, nhưng không vượt quá 100 triệu đồng một căn nhà...
Thế nhưng, từ đó đến nay, theo các chủ nhà vườn cổ, vẫn không thấy cơ quan chức năng đả động gì đến việc hỗ trợ. “Chúng tôi chỉ mong Nhà nước hỗ trợ kinh phí để trùng tu nhà cổ, chống xuống cấp. Ngoài ra, Nhà nước nên có cơ chế, chính sách hỗ trợ chi phí phục vụ khách du lịch” - ông Trinh đề nghị.
Sẽ có kinh phí trùng tu
Trước bức xúc của các chủ nhà vườn cổ ở TP Huế, ông Trần Thanh cho biết Phòng Văn hóa – Thể thao và Du lịch TP Huế đã gửi phiếu đến các chủ nhà vườn để họ đăng ký xin được hỗ trợ.
Sau khi nhận lại các phiếu này, phòng sẽ xem xét để trình lên UBND tỉnh phê duyệt kinh phí. “Đây là chính sách không chỉ giúp các nhà vườn Huế trùng tu, phát huy nhà cổ mà còn hỗ trợ họ trong việc học nghề, phát triển các dịch vụ du lịch” – ông Thanh cho biết thêm.
Bài và ảnh: QUANG NHẬT

QUẢNG BÌNH THỜI CHIẾN QUA KHÔNG ẢNH CỦA MÁY BAY MỸ

Lang thang trên mạng tìm tài liệu cho Vực Quành, lượm được mấy cái ảnh chụp từ máy bay của không lực Hoa Kỳ ghi lại các địa điểm bị đánh phá thường xuyên ở Quảng Bình thời kỳ 1964-1968.



Cầu Chánh Hòa trên QL1A bị bom phá năm 1965. Bên  phải là cầu đường sắt (độ cao như hiện nay), bên trái là cầu đường bộ (ngày ấy cầu đường bộ là cầu tràn ở dưới thấp, hai đầu cầu dốc rất cao).


Cầu Mỹ Đức trên QL15A bị bom phá năm 1965. Cái bóng máy bay trên mặt sông là máy bay trinh sát RF101

Tháng 4 năm 1966, lần đầu tiên máy bay B52 ném bom rải thảm đèo Mụ Giạ



Đèo Mụ Giạ ngày 8 tháng 2 năm 1967


Đèo Mụ Giạ ngày 9 tháng Hai năm 1967


Cảng Thanh Khê (chú thích trong ảnh gọi theo địa danh ngày xưa là Quảng Khê)ngày 9 tháng 2 1967


Cảng Thanh Khê ngày 9 tháng 2 năm 1967


Xe vận tải trên QL1A trong lễ Giáng sinh 

01 Mar 1973, Dong Hoi, Vietnam ? ĐÂY LÀ PHÀ QUÁN HÀU !

Các tấm ảnh dưới đây CORBIS chú thích  là Dong Hoi, Viet Nam, (phía đông-nam Đồng Hới), theo tôi đây là PHÀ QUÁN HÀU.  Bạn nào biết  nhân vật trong ảnh vui lòng thông báo nhé !




01 Mar 1973, Dong Hoi, Vietnam
Vietnamese people with bicycles leave a ferry, photographed in March 1973 in North Vietnam, south-eastern of Dong Hoi - Image by © Werner Schulze/dpa/Corbis




Vietnamese people with bicycles on a ferry, photographed in March 1973 in North Vietnam, south-eastern of Dong Hoi - Image by © Werner Schulze/dpa/Corbis





Vietnamese people with bicycles on a ferry, photographed in March 1973 in North Vietnam, south-eastern of Dong Hoi - Image by © Werner Schulze/dpa/Corbis