|
Người
tái dựng một làng chiến tranh
13/09/2004 08:05
Ông là một người
Hà Nội. Sinh ra, lớn lên và công tác tại Hà Nội, gần cả cuộc đời gắn bó với
Hà Nội, nhưng có mười năm trai trẻ, theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông băng
rừng, vượt núi vào chiến đấu tại miền Tây Quảng Bình. Mười năm ấy đã để lại
trong ông những ấn tượng không thể phai nhạt về mảnh đất, con người nơi đây
trong chiến tranh ác liệt. Để rồi sau hơn 40 năm, khi đã ở tuổi thất thập,
ông quay lại đây...
Theo lời anh cán
bộ địa chính thị xã Đồng Hới (tỉnh Quảng Bình) từ trung tâm thị xã ngược lên
phía Tây Bắc chừng 12km, chúng tôi có mặt tại Làng chiến tranh (thuộc khu vực
Quành, xã Nghĩa Ninh, thị xã Đồng Hới) của ông Nguyễn Xuân Liên. Ông Liên tâm sự với chúng
tôi, càng về già ký ức về thời trẻ càng sống dậy trong ông mãnh liệt, nhất là
quãng thời gian 10 năm (1961-1970) ông gắn bó, chiến đấu tại Quảng Bình. Đến
năm 1992, ông mới có dịp trở lại Quảng Bình. Nhìn mảnh đất này đang thay da
đổi thịt từng ngày, ông vừa vui lại vừa buồn. Ông vui bởi mảnh đất xưa nham
nhở những hố đạn bom nay là một rừng thông xanh bạt ngàn. Còn buồn
vì người ta mải lo làm ăn mà sẵn sàng xóa đi những dấu tích của một thời oanh
liệt - những công sự pháo, trận địa chống càn... Vậy là ông nảy ra ý định tái
tạo lại ngôi làng trong chiến tranh mà đến nay vẫn in đậm trong trí nhớ của ông. Ông bảo: “Cũng may vẫn còn
lại một đoạn địa đạo, vài ụ pháo mười
hai ly bảy”. Về lý do dựng làng, ông chân thành: “Mới đầu tôi định làm
chỉ như để là món quà gửi hương hồn các đồng đội của tôi, những cán bộ ngành
y tế đã hy sinh trên tuyến lửa Trị Thiên này. Nhưng rồi thấy mọi người động
viên nên nghĩ càng phải làm để cho con cháu biết ngày trước cha anh chúng đã
sống, chiến đấu thế nào chứ”.
Thế là đầu năm
2003, ông tạm rời phố phường Hà Nội vào Quảng Bình xin phép dựng làng.
Ông cười: “Tôi
nghĩ tái dựng một làng để cháu con có
thể hình dung cuộc chiến đấu khốc liệt và những hy sinh của cha anh cũng là
một cách để đền đáp mảnh đất đã che chở tôi suốt 10 năm bom đạn thôi”.
Đấy là ông nói
thế, chứ bà con thôn 7, xã Nghĩa Ninh này giờ chịu ơn ông nhiều lắm ! Dù cho đã có lúc bà con
gọi ông là ông “khùng”, ông “hâm”.
Một năm trước,
dân làng vùng đồi miền Tây này xôn xao cả một dạo khi nghe tin có ông cán bộ
hưu trí tận Hà Nội bỏ tiền mua hàng
chục héc ta đất đồi. Mà có phải để trồng cây hay lập trang trại gì cho cam.
Đằng này ông lại đi vét hố bom, đào hầm, dựng lên cả chục ngôi nhà tranh của ngót nửa thế kỷ trước mới lạ
! Chuyện của ông nói gầm trời này có
một thì hơi quá, nhưng ở cái xứ này chắc chẳng ai làm vậy.
Ông Liên nguyên
là một cán bộ ngành y tế đã nghỉ hưu. Năm ngoái vẫn sống yên ổn với vợ ở số nhà 415, C10 khu tập thể Tân Mai, Hà
Nội. Đùng một cái, ông bán nhà, đưa vợ một nửa tiền rồi cầm một nửa (0,8 tỷ)
vào Quảng Bình mua đất, xây làng. Ông tâm sự: “Trong khi người ta đua nhau bỏ làng lên phố thì tôi lại bỏ
phố về làng. Kể ra người ta cười cũng phải”.
Dạo ấy, có đợt vợ
ông làm căng lắm, bà dọa cả ly thân để cản ý định “gàn dở” của ông. Rồi thì ly thân thật.
Nhưng bây giờ,
nhờ cái ý định gàn dở của ông mà từ tháng 7-2003 đến nay, gần 30 con người
đang có công ăn việc làm trong khu làng của ông. Và cả con đường mới - niềm
mơ ước của bà con nơi này, tiện cho sản xuất, cho xe cộ vào. Nhìn con đường
mới bằng sỏi dài hơn 1 km từ đường Hồ Chí Minh vào ông vui lắm.
Tháng 7 vừa rồi
tôi quay lại vực Quành thì nghe anh Toàn, bảo vệ nói ông Liên đã đi Hà Nội.
“Nghe đâu ông đi chuyến này để nhận tiền của hai đứa con từ Đức gửi về, lấy
kinh phí cho việc xây dựng giai đoạn hai”. Anh Toàn nói thêm: “Đến giờ phút
này, ông cụ đã đổ vào đấy ngót 3 tỷ bạc chứ ít gì. Rứa mà một ngôi nhà tử tế cho riêng mình ông
vẫn chưa có.
Thực ra, nói là
“làng” thì cũng không thật chính xác. Vì trong khu vực 10 ha, ông Liên được
phép dựng làng chẳng có gia đình nào sinh sống cả.
Làng gồm một hệ
thống địa đạo dài 4km với hơn chục hạng mục công trình ở dưới sông, trên mặt
nước, trong lòng đất...
Dẫn chúng tôi đi
thăm hết 4km địa đạo, vừa bước lên cửa hầm của khu nhà khách, ông kể: “Một
năm trước địa đạo này bị san lấp chỉ còn có 1 km. Những căn hầm chữ A, lớp
học dã chiến này đều mới được phục
hiện. Ban đầu tôi thuê người về làm. Tự thân đi kiếm những vật dụng còn sót
lại của chiến tranh trong nhà dân. Nhưng dần dần bà con hay tin, người góp công đào hầm, người
có vật dụng gì thì đem cho nên cứ nhiều lên”.
Ấn tượng và cảm
động nhất là khu nhà trẻ với những chiếc nôi trẻ, chiếu cói. Nhiều mảnh cháy
sém được ông đem về tái hiện lại rất chân thực.
Xuôi đò về phía đông vực Quành, đi qua chiếc cầu
phao được ông ghép bằng những thùng phuy xanh đựng xăng trong chiến tranh,
chúng tôi bắt gặp ngổn ngang những bao
tải giả gạo, giả lương thực phục hiện cảnh lương thực, yếu phẩm thả trôi trên
sông nhằm tiếp tế cho bộ đội thời chiến. Trên sông có nơi cồn cát nổi lên để
lộ một đoạn ống dầu. Ông Liên giải thích,
đó là đường ống dẫn dầu thuộc hệ thống dẫn dầu vào đến tận Lộc Ninh
trong những năm miền Bắc chi viện cho miền
Sau hơn một
năm thi công, 13 hạng mục đã bước đầu
hoàn thành. Ông Liên sắp sửa bắt tay vào xây dựng giai đoạn hai.
Được biết, dự án
xây dựng làng chiến tranh giai đoạn hai của ông nhận được sự quan tâm lớn của
UBND tỉnh Quảng Bình bởi đây sẽ là điểm du lịch sinh thái, lịch sử trong
tương lai gần.
Đất nước đã qua hơn một phần tư thế kỷ im tiếng súng.
Cả nước đang như một công trường bộn
bề dựng xây và phát triển trong sự nghiệp công nghiệp hóa - hiện đại hóa của
hành trình đổi mới. Chiến tranh và những di tích của nó đang dần trở nên hiếm hoi, phai nhạt cùng quy luật của thời gian và tốc độ phát
triển kinh tế - xã hội. Phải làm gì để lớp
người trẻ tuổi hôm nay, những thế hệ sinh sau chiến tranh - hình dung
và thấu hiểu những mất mát gian khổ hy
sinh của cha anh những năm kháng chiến, đặng tri ân, tôn vinh và phát
huy truyền thống trong dựng xây đất nước hôm nay? Đó là câu hỏi khiến nhiều
cơ quan, cấp, ngành vẫn luôn nghĩ suy,
trăn trở.
Với nguyện vọng
và mục đích đầy ý nghĩa ấy, có thể nói, hành động tái hiện một ngôi làng
chiến tranh của cựu chiến binh người Hà Nội Nguyễn Xuân Liên ở Đồng Hới, Quảng Bình thật
đáng được ghi nhận và ủng hộ.
HNM
ANHTHU |
Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015
| Medic re-creates war site from memory | ||||||
by Nguyen Quang Vinh
A former medic and practitioner of traditional medicine has created a reminder of war in Quang Binh, ensuring younger generations never forget and helping veterans heal old wounds.
In Nghia Ninh commune, to the west of Dong Hoi stands 10ha that are a testament to the days of the American War.
The museum includes a thatched-hut hamlet with underground houses and an operating theatre, a hospital, school, anti-aircraft gun positions, mobile ferry landing and dozens of kilometres of trenches and shelters.
In 1961, at 19 years of age, Nguyen Xuan Lien of Ha Noi volunteered to go to Quang Binh, one of the hardest hit provinces during the war, to work in the provincial medical unit.
The next 10 years saw him and other colleagues living in bomb shelters to save the lives of soldiers and civilians.
As the country was re-unified in 1975, Lien thought of returning to the land where he had fought.
But it was only in 1992 that he returned, and was surprised at the enormous change that the province had gone through.
"At the same time, I also felt sad that the vestiges of war had been swept away by time," said Lien.
"Nothing was left, the trenches, the underground houses, anti-aircraft guns and bomb holes are all gone.
"The young generation of this country are now ignorant of the glorious past of the nation and the facts of the devastating war," added Lien.
He felt immense pain at the idea that many would not remember the difficulties of war, and what they had won for their country.
He decided to set up a small museum as a monument to the accomplishments of a generation immersed in war to provide them with independence and freedom.
Lien returned to Quang Binh with the initial VND1 billion to invest in his project.
He began constructing the site from memory on the 2ha-large plot of land, reliving the images of the war: running through barrages of exploding shells and bombs to save the children.
"I still remember my comrades' funerals without any family members by their side, only the smoke of the bombs and the roars of the enemy's aircrafts," said Lien.
There were times when he had to perform operations under the light of the bicycle's dynamo in the shelter.
Their only source of courage was derived from the bowls of hot rice prepared by the mothers in Quang Binh, and the knowledge that these women did not have enough rice to feed themselves.
Lien turned back time, recalling all the familiar faces and places, to search for things now no longer in use and bring them back to his place: a peasant's house made in the 1960s, a wooden rice box, a worn-out shovel, a door torn apart by bombs, a rice mortar filled with shrapnel bomb pieces, and a cradle burnt by napalm.
Seeing his work, locals, especially those who endured the war, rushed to help. They dug the A- shaped shelters and trenches, recreating the underground kindergarten, living quarters, operation theatre, and rice storehouse.
From the initial 2ha of land, Lien decided to expand his plot to 10ha thanks to the donation and contribution of friends and his children.
His children, now living overseas, have returned home to see his work. Understanding his pain, and the therapy gained from erecting this painful monument, they decided to assist him financially.
The compound is just 4km away from the famous Ho Chi Minh Trail (now a national highway).
At first, Lien hired local people to work for him. But when they came to understand his project, they offered much more than the money they received because of their war memories.
"Many old veterans walked for dozens of kilometres to offer their skill, ideas and labour," said Lien.
At the news of the project, the highest provincial officials also came to visit and were all startled by his accurate portrayal.
The museum has now turned into a meeting place for war veterans and groups of school children coming with their teachers to listen to stories on the war.
Matthias, a young German painter, wrote after his visit: "I have for the first time faced the American War at this museum in Quang Binh set up by MrLien.
"I am very touched at the will, intelligence and strength of the people on this land who fought to protect their country against the brutal war."
Now Lien is almost empty handed without money needed for further work.
"I feel happy because I am able to reciprocate the love and protection that the people in this land offered me decades ago. And it is an invaluable asset to me now," said Lien.
At the same time, he is also hopeful that one day, when his project is recognised better, it might become a tourist destination to generate income for the locals that he longs to pay back. — VNS
|
|
Làng
kháng chiến” Vực Quành kêu cứu
|
||||
|
|
||||
|
(Cadn.com.vn)
- Dù có sự đồng thuận của UBND tỉnh
Quảng Bình thế nhưng hơn 6 năm trôi qua mà Khu du lịch sinh thái - văn hóa
Vực Quành vẫn chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ) và
không hề nhận được chính sách ưu đãi nào. Từ đó phát sinh nhiều hệ lụy khó
lường và khu tái hiện làng kháng chiến này cũng như “ông già kỳ lạ”- chủ nhân
của Khu di tích - đang héo mòn theo
thời gian.
Tái
hiện khu làng kháng chiến
Cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc vĩ đại
của quân và dân ta đã đi qua 35 năm. Trên cả nước nói chung và tỉnh Quảng
Bình nói riêng, có biết bao di tích lịch sử quan trọng cần được lưu giữ và
bảo vệ. Có người vốn không sinh ra trên mảnh đất Quảng Bình, nhưng mang trong
mình mối duyên nợ với Quảng Bình đã đến mảnh đất nắng gió này để thực hiện
ước muốn ấy.
Từ năm 2003 (gần 30 năm sau ngày đất nước
thống nhất), ông Nguyễn Xuân Liên (người Hà Nội gốc) gác lại chuyện gia đình
và cuộc sống sung túc, an nhàn ở thủ đô để khăn gói vào Quảng Bình chọn vùng
đất thuộc xã Nghĩa Ninh-TP Đồng Hới dựng làng kháng chiến nhằm tái hiện lại
thời kỳ chiến tranh giải phóng đất nước. Ý tưởng tốt đẹp ấy của ông ban đầu
gặp không ít khó khăn, nhưng không hề làm ông nản chí.
Gặp người tri kỷ, ông thổ lộ: “Cả đời mình mắc
nợ với mảnh đất này”. Nói thế là bởi trong thời kỳ chiến tranh ông được điều
động vào mảnh đất tuyến lửa Quảng Bình làm công tác y tế, chăm sóc sức khỏe
cho cán bộ chiến sĩ và nhân dân. Trong những năm tháng đầy gian khổ ấy, người
dân Quảng Bình đã yêu mến, che chở và đùm bọc ông và biết bao đồng đội của
ông. Vì vậy ý tưởng tái tạo làng kháng chiến tại mảnh đất đã một thời gắn bó
máu xương nhằm lưu giữ những hiện vật thời chiến tranh để các thế hệ con cháu
vẫn thấy được một thời hào hùng của cha ông đã thôi thúc ông thực hiện.
Cùng với đôi vợ chồng trẻ tốt bụng, ông Liên
đã bôn ba khắp nơi để sưu tầm hiện vật, tìm mua những trang vật dụng gắn liền
với đời sống sinh hoạt sản xuất của người dân như khung nhà rường, chiếc cày
bừa, máy xay lúa, cái nôi mây, bao bố (loại bao tải to dùng đựng lúa gạo)...;
những vật dụng, vũ khí dùng để chống lại quân giặc như thùng đựng đạn, thùng
phuy xăng dầu và cả những thiết bị, vũ khí của giặc như cây nhiệt đới, bom
tạ...
Lặn lội, cần mẫn sưu tầm, cần mẫn từng nhát
cuốc phát hoang, dựng nhà,... như con ong chăm chỉ không quản ngại khó khăn,
mưa nắng dần dà ngôi làng kháng chiến của ông Liên cũng đã thành hình. Thấy
được thành quả bước đầu, ông quên hết chuyện cả đôi bàn tay rướm máu bỏng
rát, quên hết những trận cảm liệt giường để tiếp tục lao vào công việc. Để
đến nay ông đã làm xong 14 ngôi nhà kháng chiến, tất cả được bố trí gần như
nguyên bản theo các dạng: nhà ở, nhà trẻ, hầm bí mật, hầm chữ A, trường học
bí mật, trạm y tế... Quả là một kỳ tích!
Kể từ khi bắt đầu xây dựng đến nay, rất
nhiều đoàn khách trong, ngoài nước đến
tham quan, tìm hiểu và học tập, đặc biệt là đoàn thanh niên Việt kiều. Trong
sổ lưu niệm của khu du lịch có nhiều đoạn ghi cảm tưởng rất xúc động của
nhiều vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các bộ, ngành từ T.Ư đến địa phương khi
đến tham quan. Năm 2005, Tổng Cục Du lịch đã tặng bằng khen cho ông Liên.
Tháng 6- 2006, UBND tỉnh Quảng Bình có thư cảm ơn ông Nguyễn Xuân Liên vì đã
giúp tỉnh đón tiếp, tổ chức chuyến thăm của Đoàn Tùy viên quân sự các nước.
Lời khẩn
cầu từ Vực Quành...
Cho đến giờ, công sức và tiền của ông Nguyễn
Xuân Liên bỏ ra để tái lập ngôi làng kháng chiến Vực Quành quả là không nhỏ
chút nào. Đó là chưa kể biết bao nước mắt và cả máu của ông Liên đổ xuống để
có được ngôi làng toàn vẹn, kỳ tích như hôm nay. Lúc mới vào, ông đã bỏ tiền
ra mua gom đất rừng của các hộ dân, sau đó thành lập Cty cho đúng tư cách
pháp nhân và lập dự án đầu tư theo đúng trình tự.
Theo hồ sơ ông Liên cung cấp thì giấy tờ,
thủ tục cần thiết cho việc cấp GCNQSDĐ đã đầy đủ, thậm chí có nhiều văn bản
chỉ đạo của lãnh đạo tỉnh Quảng Bình được ông nộp cùng (có giấy biên nhận).
Ngày 17-11-2004, UBND tỉnh Quảng Bình đã ra QUYếT định 3931/QĐ-UB phê duyệt
quy hoạch chi tiết xây dựng khu du lịch sinh thái - văn hóa Vực Quành tại xã
Nghĩa Ninh, TP Đồng Hới với diện tích 13,52 ha do chính ông Phan Lâm Phương
lúc đó làm Chủ tịch tỉnh ký duyệt.
Tiếp theo, ngày 22-12-2004, Phó Chủ tịch
UBND tỉnh Quảng Bình Phạm Thị Bích Lựa (nay đã nghỉ hưu) ký Quyết định
1790/UB chấp thuận dự án đầu tư khu du lịch sinh thái-văn hóa Vực Quành của
Cty TNHH Đại Đồng, Cty được hưởng các chính sách ưu đãi đầu tư của Chính phủ
và tỉnh. Trước đó, ngày 19-4-2004, UBND tỉnh Quảng Bình đã có công văn yêu
cầu UBND TX Đồng Hới (cũ) và các ngành chức năng tạo mọi điều kiện, hướng dẫn
giúp đỡ để ông Liên hoàn chỉnh thủ tục cấp GCNQSDĐ, tránh gây phiền hà ách tắc.
Ngày 1-6-2006, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình
Phan Lâm Phương tiếp tục ký công văn gửi Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư, Chủ
tịch UBND TP Đồng Hới yêu cầu phối hợp với các ngành, địa phương cơ sở liên
quan kiểm tra giải quyết dứt điểm về thủ tục đất đai và có những chính sách
hỗ trợ theo đúng quy định. Thế nhưng không hiểu vì sao các đơn vị liên
quan vẫn không chịu thi hành. Thậm chí ngày 5-9-2008, bà Hoàng Thị Lệ Bình -
Phó GĐ Văn phòng đăng ký quyền sử dụng đất TP Đồng Hới đã ra VĂN bản số
22/ĐKQSDĐ báo cáo sự việc với nhiều nội dung không chính xác gây khó khăn cho
việc cấp GCNQSDĐ đối với KHU du lịch sinh thái – văn hóa Vực Quành.
Từ
những tắc trách khó hiểu này đã gây ra không ít hệ lụy cho khu làng
chiến tranh và cá nhân ông Liên. Điển hình là vào năm 2008, một căn nhà rường
với rất nhiều hiện vật quý giá bị đốt cháy rụi; tháng 7-2009, một lán chứa
hiện vật là 30 thùng đựng đạn cũng bị đốt cháy. Đất đai bị lấn chiếm, cá nhân
ông Liên thì bị đe dọa. “Chú xem, đây đa số là hiện vật ngày xưa mà mình đã
đem ra trưng dụng gần chục năm rồi chứ ít, giờ là thời điểm cần bảo dưỡng
nhưng tiền đâu. Trong khi đó, hiện tại các hoạt động tham quan đều miễn phí,
có muốn thu phí cũng không được, sẽ bị phạt ngay” -ông Liên bày tỏ.
Câu chuyện giữa chúng tôi và ông Liên luôn
bị ngắt quãng bởi cảm xúc lúc nghẹn ngào, lúc bức xúc của ông. Tóc của ông
ngày càng bạc hơn. Và trong đôi mắt nhìn xa xăm của ông, tôi nhận thấy có quá
nhiều mệt mỏi; dường như sức ông đã kiệt vì những tắc trách không đáng có của
một số cơ quan...
Hồng Ngọc – Đinh Văn Phúc
|
||||
|
|
Hoài
niệm bên vực Quành17:10, 1/5/2009 (GMT+7)
(ĐNĐT)
Một bảo tàng nằm bên vực Quành – vốn trước đây là nơi đóng quân của Sư đoàn 334
- với đầy đủ bến phà dã chiến, cầu phao, đường giao liên, đường ống dẫn dầu,
hầm hào, những căn hầm chữ A, trường học, bệnh xá, nhà giữ trẻ, nhà hầm... được
ông Nguyễn Xuân Liên – một
người Hà Nội nặng nợ với Quảng Bình - tái hiện một cách sống động và chân thực
về Quảng Bình của những năm khói lửa như là cuộc trò chuyện thầm lặng giữa các
thế hệ về lịch sử của một thời hào hùng.
“ Trang giáo án sinh động cho giờ lịch sử”
Chỉ cách trung tâm thành phố Đồng
Hới (Quảng Bình) chưa đầy 10 km, vùng đất rộng khoảng 10 ha của ông Nguyễn Xuân Liên đã là một
không gian khác, một vùng quê Quảng Bình của ba mươi năm về trước. Đi qua những
hố bom sâu hoắm, qua chiếc cầu phao được làm từ những chiếc thùng phuy xăng đã
được ông Liên kỳ công sơn lại cho đúng màu cỏ úa, theo một nhánh của đường mòn
Hồ Chí Minh, ta bắt gặp những mái nhà tranh riêng có ở Quảng Bình những năm
chiến tranh. Một trạm xá dã chiến với phòng phẫu thuật dưới hầm, một lớp học,
những chiếc nôi trong căn hầm của nhà giữ trẻ, cả những căn hầm chữ A được đào
ngay trong chính nhà dân, cạnh đó là một căn nhà cháy xém được dựng lại hay một
ngôi nhà khác đã được dỡ bỏ làm cầu cho xe qua, kho gạo muối... rồi hệ thống
đường giao thông hào bao quanh làng. Đi quanh xóm nhà nhỏ mái tranh này còn có
thể bắt gặp những vật dụng mộc mạc, thân thuộc đã trở thành kỷ vật của một thời
bom đạn: cái đèn dầu bằng vỏ bom bi, chiếc xẻng mòn vẹt, hòm đựng gạo, một cái
cối giã gạo lỗ chỗ mảnh găm bom bi, chiếc xe đạp toàn thân sơn màu xanh, những
bao gạo, cụm phuy xăng thả trên sông, những mảnh sắt dùng để rà phá bom từ
trường trên sông... Và xung quanh làng là bạt ngàn những cây rau tàu bay – loại
rau chủ lực suốt thời chống Mỹ. Một giai đoạn hào hùng của lịch sử vùng đất lửa
được tái tạo lại, một bảo tàng cho nhiều thế hệ.
“Vùng ký ức” này đã có nhiều
người tìm đến. Nó là miền hoài niệm của những cựu chiến binh, những người
trưởng thành từ trong máu lửa chiến tranh, là “phim trường” sinh động bổ khuyết
cho những người trẻ về hình ảnh của một thời mưa bom bão đạn. Hàng trăm bạn trẻ
đã ghi vào sổ lưu niệm tại bảo tàng những dòng chữ cảm động và thán phục vì ý
chí, sự thông minh và sức mạnh của những con người vùng đất lửa trong cuộc
chiến tranh bảo vệ tổ quốc. Lieve Sabbe, người Thuỵ Điển viết: “Bây giờ tôi đã
hiểu rõ hơn những khó khăn, ác liệt của chiến tranh, tôi cũng nhận thấy một sức
mạnh thần bí, tiềm ẩn trong những con người Việt Nam đã giúp họ sống, học tập,
cứu chữa trong những hoàn cảnh cực kỳ gian khó như vậy. Đây là một giáo án quan
trọng cho giờ học lịch sử”. Nhiều cuộc giao lưu tại bảo tàng giữa các thế hệ đã
diễn ra một cách tình cờ nhưng rất cảm động. Có những vị lão thành cách mạng đã
lặn lội đường xa đến tặng cho bảo tàng cái ống pháo sáng, mảnh dù, chiếc bi
đông... Có người sẵn sàng cùng ông Liên đi sưu tầm hiện vật, cùng ông đan tấm
tranh lợp mái nhà, vừa đào giao thông hào vừa khóc. Chính họ, vô hình chung, đã
là những người hướng dẫn viên tích cực giúp những thế hệ sinh ra trong hoà bình
hiểu và cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh cũng như khát vọng về viễn
cảnh một cuộc sống thanh bình.
Người đi những “bước lùi”
Nhiều người đã gọi ông Nguyễn Xuân Liên là “người
gàn dở vĩ đại”, là ngông, là lập dị... khi dốc hơn 3 tỉ đồng chỉ để tái tạo lại
ký ức của chính mình. Một người ba đời sống ở thủ đô, khi về già lại tìm về
mảnh đất gió Lào cát trắng, đổ cả núi tiền, trần lưng ra đào đất, dựng nhà...
làm bảo tàng chiến tranh.
Suốt một thời trai trẻ, từ năm
1961 đến năm 1970, anh Liên sống trọn vẹn với cuộc chiến tranh phá hoại lần thứ
nhất và hai năm khốc liệt nhất của bước leo thang chiến tranh của đế quốc Mỹ
tại tuyến lửa Quảng Bình. Trong ký ức của ông Liên vẫn vẹn nguyên những bát cơm
nóng hổi mà bà mẹ Quảng Bình dành cho các anh trong khi cả nhà mẹ hàng tháng
trời chỉ ăn khoai ăn sắn dù trong nhà có hàng chục tấn gạo của bộ đội gửi mà
“gạo vẫn không thiếu một cân”; rồi những mẹ, những chị thức đêm chăm sóc thương
bệnh binh...Ông tâm sự rằng, với Quảng Bình, ông có nhiều duyên nợ, mà có lẽ là
“nợ” nhiều hơn. Những người dân nơi đây đã cưu mang, đùm bọc, giúp đỡ ông suốt
một thời tuổi trẻ, để ông được trưởng thành như ngày hôm nay. Và tận trong sâu
thẳm trái tim, ông vẫn tin rằng có ngày sẽ quay trở lại. Hai mươi năm sau, năm
1992, ông Liên mới có dịp quay trở lại chiến trường xưa. Ngạc nhiên trước sự
thay đổi ghê gớm của vùng đấy Quảng Bình nhưng ông Liên cũng không khỏi ngậm
ngùi vì những địa danh nổi tiếng một thời với bao kỳ tích đã không còn một vết
tích chiến tranh. Và hơn hết cả, ông đau đáu trước một lớp trẻ mơ hồ về cuộc
chiến vừa mới chỉ lùi xa chưa đầy ba mươi năm. “Phải làm điều gì đó bởi một khi
thế hệ chúng tôi qua đi, lịch sử sẽ viết lại như thế nào”. Và cái ý định ấy
được nung nấu, ấp ủ suốt mười năm ròng, để đến năm 2003, khi nghỉ hưu ở Viện
châm cứu, ông Liên quyết định bán hết sản nghiệp của mình, đưa cho bà giữ một
nửa, nửa còn lại ông khăn gói về Quảng Bình bắt tay tái dựng lại ký ức của cả
một đời người.
Vực Quành, trước đây là nơi đóng
quân của Sư đoàn 304, đã từng có đường giao liên, ống dẫn dầu, trạm xá dã
chiến, có dòng sông uốn lượn mà hai bên bờ còn nguyên những cây bản địa... được
ông Liên chọn để xây dựng một bảo tàng Quảng Bình thu nhỏ thời máu lửa. Ông vừa
là tổng công trình sư, vừa là công nhân giữa ngổn ngang sỏi đá, và sau này, còn
là một hướng dẫn viên tâm huyết cho những ai ghé qua. Ông kỳ công lùng tìm cho
được những phuy xăng và cho sơn lại đúng màu cỏ úa, những chiếc nôi đan mới
cũng phải tìm người đan theo đúng kiểu ngày xưa, những tiểu tiết như tìm cây
rau tàu bay trồng quanh bảo tàng cũng được ông lưu tâm. “Những ký ức, những gì
nếm trải trong thời chiến, tôi đều cố gắng tái hiện lại theo kiểu động. Chẳng
hạn như căn nhà bị cháy xém này, năm trước nó nguyên là phòng sản của trạm xá”.
Nhiều du khách đã không giấu được sự ngỡ ngàng trước những đổi thay của bảo
tàng khi quay lại thăm.
Đã nghe người bạn thân của ông kể
về những phiền nhiễu không đáng có trong suốt thời gian ông xây dựng bảo tàng,
nhưng dù tôi gợi chuyện thế nào, ông chỉ cười rất bình thản, cái bình thản của
một người đã kinh qua những gian khổ, thử thách của cuộc sống. “Tôi làm, trước
hết là thoả lòng với tôi. Với tôi, chính những giọt nước mắt xúc động lăn dài
của những đồng đội cũ, ánh mắt thán phục và tự hào của các bạn trẻ về một thời
oanh liệt của cha ông khi đến thăm bảo tàng là quà tặng vô giá. Tôi đã trả ơn
được sự cưu mang đùm bọc của nhân dân Quảng Bình trong những ngày khói lửa
chiến tranh”. Vậy là trong khi cuộc đời vẫn trôi chảy về phía trước, ông Nguyễn Xuân Liên đã đi “những
bước Lùi về thời máu lửa, những bước Lùi cho tương lai”. Ngoảnh lại một thời
trai trẻ để có một bảo tàng cho nhiều thế hệ.
Hiền Lương
|
Để nhớ một thời chiến tranh
|
||
|
| ||||||||
Để nhớ một thời chiến tranh
Hoàng Chương
Câu chuyện anh Nguyễn Xuân Liên bán nhà ở Hà Nội để vào Quảng Bình xây dựng Làng du lịch sinh thái văn hóa đã làm nhiều người ngạc nhiên, nhưng khi tận mắt chứng kiến công trình của anh, chúng tôi thực sự ngạc nhiên về ý tưởng độc đáo cũng như kiến thức sâu rộng của anh về cuộc sống người dân Quảng Bình trong chiến tranh.
Vào đời, Liên từng là công nhân xây dựng, kế toán tài vụ nhưng rồi số phận đưa đẩy anh đi học y sĩ để sau đó vào phục vụ ở Quảng Bình trong những năm chiến tranh ác liệt.
Chính những năm tháng được sống cùng người dân Quảng Bình để lại trong anh những kỷ niệm không thể nào quên. Đó là một cuộc sống thời chiến cực kỳ gian khổ nhưng người Quảng Bình vượt qua tất cả để chiến thắng chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ. Trở về Hà Nội được 20 năm, tiếp tục nghề y tại Viện châm cứu nhưng hình ảnh một mái nhà tranh đơn sơ, một lớp học thời chiến, những giao thông hào đan xen nối làng này qua làng khác cho đến củ khoai, bát cháo lúc anh ốm đau được bà con Quảng Bình chăm sóc vẫn còn đọng mãi trong anh. Tuổi càng cao, kỷ niệm xưa càng thôi thúc anh làm một điều gì đó để thỏa mãn ký ức của mình. Anh suy nghĩ rất nhiều và đi đến quyết định mua 10ha đất ở khu vực Quành, cách thị xã Đồng Hới 10km để xây dựng Làng du lịch sinh thái văn hóa. Không phải mọi người trong gia đình và bè bạn anh đều hiểu việc anh làm, nhưng anh vẫn kiên trì ý tưởng của mình. Cho đến bây giờ, trước mắt chúng tôi là một làng quê Quảng Bình trong thời chống chiến tranh phá hoại của Mỹ.
Chỉ một khu du lịch diện tích không lớn, anh đã khái quát được một Quảng Bình bước vào cuộc sống thời chiến trong tư thế hiên ngang. Trên mặt đất cùng với bộ đội phòng không, người dân Quảng Bình tay cày, tay súng. Dưới lòng đất các lớp học vẫn đủ học sinh, bệnh xá vẫn hoạt động, hội họp vẫn diễn ra đều đặn... và cảm động nhất là cảnh nhà mẫu giáo với những chiếc nôi đung đưa như ru giấc ngủ của bé thơ. Khách đến khu du lịch của anh đều xúc động nhận ra rằng, không nơi nào trên trái đất khát vọng sống lại mãnh liệt như ở đây. Mỹ “quyết đưa miền Bắc trở về thời kỳ đồ đá” nhưng con người Việt Nam quyết không lùi bước, cuộc sống vẫn diễn ra bình thường trong bom đạn mỗi ngày. Đến khu du lịch này ta gặp lại những mái nhà tranh của người dân Quảng Bình được xây dựng đúng với nguyên mẫu. Nhà nhỏ lợp tranh, tường đất. Trong nhà bao giờ cũng có hầm trú ẩn, có giao thông hào để thoát ra ngoài lúc nhà bị cháy. Những ngôi nhà này thời chiến tranh có hai tác dụng vừa là chỗ ở chỗ gia đình, đồng thời là kho chứa lương thực của Nhà nước. Với nhân cách sống cao đẹp, người dân Quảng Bình rất có ý thức bảo vệ không để hàng hóa mất mát, cháy nổ. Ở đây chúng ta gặp lại những kho xăng, kho quân trang, lương thực của bộ đội để dọc tuyến đường nhưng không có một trạm canh gác. Và cũng có những chiếc cầu treo gập ghềnh, những con đường mòn trong rừng giúp người xem thấy lại được hình ảnh núi rừng Trường Sơn trong những năm chiến tranh.
Tham quan công trình độc đáo của Nguyễn Xuân Liên, du khách có hai trạng thái khác nhau. Người đã đi qua chiến tranh như chúng tôi thì rất xúc động và cảm phục. Còn khách thập phương và con em Quảng Bình sinh ra sau chiến tranh có một cảm giác chung là được học thêm một bài học lịch sử quí giá.
Được biết, sắp tới anh sẽ dành 7ha đất còn lại lập vùng sinh thái, trồng các loại cây bản địa như lim, dẻ, trầm gió... để khách đến tham quan không chỉ hiểu thêm về một thời oanh liệt của Quảng Bình, mà còn được tận hưởng sự trong lành của một làng sinh thái trên vùng đất đầy nắng và gió nóng này.Bài: Hoàng Chương






Hoàng Chương
Câu chuyện anh Nguyễn Xuân Liên bán nhà ở Hà Nội để vào Quảng Bình xây dựng Làng du lịch sinh thái văn hóa đã làm nhiều người ngạc nhiên, nhưng khi tận mắt chứng kiến công trình của anh, chúng tôi thực sự ngạc nhiên về ý tưởng độc đáo cũng như kiến thức sâu rộng của anh về cuộc sống người dân Quảng Bình trong chiến tranh.
Vào đời, Liên từng là công nhân xây dựng, kế toán tài vụ nhưng rồi số phận đưa đẩy anh đi học y sĩ để sau đó vào phục vụ ở Quảng Bình trong những năm chiến tranh ác liệt.
Chính những năm tháng được sống cùng người dân Quảng Bình để lại trong anh những kỷ niệm không thể nào quên. Đó là một cuộc sống thời chiến cực kỳ gian khổ nhưng người Quảng Bình vượt qua tất cả để chiến thắng chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ. Trở về Hà Nội được 20 năm, tiếp tục nghề y tại Viện châm cứu nhưng hình ảnh một mái nhà tranh đơn sơ, một lớp học thời chiến, những giao thông hào đan xen nối làng này qua làng khác cho đến củ khoai, bát cháo lúc anh ốm đau được bà con Quảng Bình chăm sóc vẫn còn đọng mãi trong anh. Tuổi càng cao, kỷ niệm xưa càng thôi thúc anh làm một điều gì đó để thỏa mãn ký ức của mình. Anh suy nghĩ rất nhiều và đi đến quyết định mua 10ha đất ở khu vực Quành, cách thị xã Đồng Hới 10km để xây dựng Làng du lịch sinh thái văn hóa. Không phải mọi người trong gia đình và bè bạn anh đều hiểu việc anh làm, nhưng anh vẫn kiên trì ý tưởng của mình. Cho đến bây giờ, trước mắt chúng tôi là một làng quê Quảng Bình trong thời chống chiến tranh phá hoại của Mỹ.
Chỉ một khu du lịch diện tích không lớn, anh đã khái quát được một Quảng Bình bước vào cuộc sống thời chiến trong tư thế hiên ngang. Trên mặt đất cùng với bộ đội phòng không, người dân Quảng Bình tay cày, tay súng. Dưới lòng đất các lớp học vẫn đủ học sinh, bệnh xá vẫn hoạt động, hội họp vẫn diễn ra đều đặn... và cảm động nhất là cảnh nhà mẫu giáo với những chiếc nôi đung đưa như ru giấc ngủ của bé thơ. Khách đến khu du lịch của anh đều xúc động nhận ra rằng, không nơi nào trên trái đất khát vọng sống lại mãnh liệt như ở đây. Mỹ “quyết đưa miền Bắc trở về thời kỳ đồ đá” nhưng con người Việt Nam quyết không lùi bước, cuộc sống vẫn diễn ra bình thường trong bom đạn mỗi ngày. Đến khu du lịch này ta gặp lại những mái nhà tranh của người dân Quảng Bình được xây dựng đúng với nguyên mẫu. Nhà nhỏ lợp tranh, tường đất. Trong nhà bao giờ cũng có hầm trú ẩn, có giao thông hào để thoát ra ngoài lúc nhà bị cháy. Những ngôi nhà này thời chiến tranh có hai tác dụng vừa là chỗ ở chỗ gia đình, đồng thời là kho chứa lương thực của Nhà nước. Với nhân cách sống cao đẹp, người dân Quảng Bình rất có ý thức bảo vệ không để hàng hóa mất mát, cháy nổ. Ở đây chúng ta gặp lại những kho xăng, kho quân trang, lương thực của bộ đội để dọc tuyến đường nhưng không có một trạm canh gác. Và cũng có những chiếc cầu treo gập ghềnh, những con đường mòn trong rừng giúp người xem thấy lại được hình ảnh núi rừng Trường Sơn trong những năm chiến tranh.
Tham quan công trình độc đáo của Nguyễn Xuân Liên, du khách có hai trạng thái khác nhau. Người đã đi qua chiến tranh như chúng tôi thì rất xúc động và cảm phục. Còn khách thập phương và con em Quảng Bình sinh ra sau chiến tranh có một cảm giác chung là được học thêm một bài học lịch sử quí giá.
Được biết, sắp tới anh sẽ dành 7ha đất còn lại lập vùng sinh thái, trồng các loại cây bản địa như lim, dẻ, trầm gió... để khách đến tham quan không chỉ hiểu thêm về một thời oanh liệt của Quảng Bình, mà còn được tận hưởng sự trong lành của một làng sinh thái trên vùng đất đầy nắng và gió nóng này.Bài: Hoàng Chương






Đăng ký:
Nhận xét (Atom)








