Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Cựu binh Mỹ và "đối thủ đáng kính" - Kỳ 2: Cuộc gặp gỡ mùa xuân

Cựu binh Mỹ và "đối thủ đáng kính" - Kỳ 2: Cuộc gặp gỡ mùa xuân

Vậy là, với sự cố gắng sắp xếp đúng theo trình tự, chiều ngày 10.3.2012, cuối xuân Đồng Hới yên tĩnh và mát mẻ, phòng khách của “tướng” Trần Sự đủ chỗ cho 15 người.


Họ gồm “6 đôi nam nữ” là các cựu sĩ quan không quân Mỹ: David Allan Skilling, Michael Alan Robinson, Frank George Buchkowski, Ferederic Dean Echenberg, Roger Van Dyken, luật sư Richard Lafountaine Ralph và các phu nhân. Chủ nhà là ông Trần Sự cùng con trai - TS Trần Tiến Dũng; tác giả bài viết này và ông Hồ Văn Sỹ.
Những cái bắt tay thân mật, một bó hoa thay cho lời chào, và lời phát biểu ngắn của “tướng” Trần Sự: Xin cảm ơn và chúc sức khỏe các vị và đặc biệt là các phu nhân đã đến thăm tôi trong một ngày xuân của Quảng Bình, của đất nước Việt Nam thanh bình. Nhờ các vị chuyển lời thăm đến ngài đại tướng Ronald R.Fogleman và ngài thiếu tướng Donald W.Shepperd, chúc sức khỏe và cố gắng góp phần vào quá trình hữu nghị hợp tác giữa hai nước. Tôi có một cậu con trai, anh của thằng này (ông chỉ sang TS Trần Tiến Dũng) làm việc tại Hà Nội, đại diện cho một số công ty của Mỹ. Cuộc chiến kết thúc rồi, tương lai mở ra con đường mới (mọi người vỗ tay to). Hôm nay tôi muốn nói, vấn đề gì cũng có quy luật: chiến tranh có quy luật của chiến tranh, kinh tế có quy luật của kinh tế. Chiến tranh là thắng hay bại, kinh tế là lãi hay lỗ (sau khi ông Sỹ dịch qua tiếng Anh, phía đối tác vang lên nhiều tiếng đồng thanh ồ à…). Nhiều nước đầu tư ở Việt Nam vào nơi có lãi là đúng quy luật. Với Quảng Bình, trải qua chiến tranh ác liệt thử thách chưa từng có trong lịch sử nhưng dù sao cũng đã qua rồi, nên Đảng và Chính phủ Việt Nam đã nói, qua rồi thì khép lại cho con đường mới. Quảng Bình đủ bản lĩnh để cùng tiến bước trong sự nghiệp đổi mới. Tin rằng, các bạn cùng hướng đến tương lai, hai bên cùng có lợi (mọi người đồng thanh vỗ tay).
 Cuộc gặp gỡ mùa xuân
Các cựu binh là phi công cùng phu nhân chụp ảnh với "tướng" Trần Sự và con trai, TS Trần Tiến Dũng (giữa) - Ảnh: Nguyễn Thế Tường
Đại tá Roger thay mặt những người khách đáp từ: Cảm ơn ông đã chấp nhận cuộc gặp, và cho chúng tôi những lời nói thân tình mang lại những cảm giác ấm áp. Rất cảm kích với câu nói của ông, rằng bây giờ nên nói đến hợp tác hai bên cùng có lợi. Trở lại Mỹ, tôi sẽ chuyển tải thông điệp từ trái tim này. Vì hiện nay trong ký ức nhiều người Mỹ vẫn nhớ về Việt Nam với cảm giác nặng nề. Chúng tôi sẽ tìm cách “đẩy chiến tranh” ra khỏi đầu họ. Như lời đại tướng Ronald nói: “Chiến tranh đã về quá khứ, hãy hướng tới tương lai mà làm việc với nhau”. Các cựu sĩ quan và các phu nhân cũng tiếp lời đại tá Roger nói chuyện rôm rả.
Người Việt Nam dũng cảm nhưng nhân ái

 
Trong khi xử lý tư liệu cho loạt bài này, tôi thực sự ngạc nhiên vì thấy còn một lá thư nữa của thiếu tướng Donald vừa viết ngay trong ngày 10.3.2012 khi những chiến hữu của ông đang gặp gỡ với “tướng” Trần Sự, gửi đến các cựu binh, các lái xe đường Hồ Chí Minh, nhà văn...  và những người đã gặp các cựu binh Mỹ Misty đi cùng Goger Van Dyken:  “…tôi xin được chào các bạn, cho dù các bạn từng là ai, từng làm gì thì đối với tôi các bạn đã rất dũng cảm, là những đối thủ đáng kính trọng... tôi mong bạn, gia đình và đất nước của các bạn sức khỏe, hạnh phúc và thịnh vượng...”.

Thấy không khí có phần vui vẻ thân mật, tôi (tác giả bài viết này) mạnh dạn chêm vào: Ngài Trần Sự thời trẻ là một thanh niên đẹp trai, một chiến binh can trường (có tiếng đế vào từ phía các vị khách phu nhân và Sỹ đã nhanh miệng dịch lại “bây giờ vẫn đẹp trai”) nên rất được nhiều phụ nữ đem lòng yêu. Nhưng vì bận chiến đấu và chỉ huy chiến đấu, vả lại cũng vì “sợ” mẹ của đồng chí này (tôi chỉ sang TS Trần Tiến Dũng) nên không thể mang tình yêu đáp lại. Thật là đáng tiếc! (Sau khi Sỹ dịch xong bốn từ “thật là đáng tiếc!”, những vị khách cười ầm lên vui vẻ và vỗ tay rất to làm không khí càng thân mật hơn).
Một vị khách Mỹ bày tỏ: Người Việt Nam dũng cảm nhưng nhân ái. Thân phụ của Sỹ đã từng đi thu gom 82 thi hài sau trận B52. Vậy mà tết năm ngoái trong bữa cơm chiều 30 vợ chồng chúng tôi vẫn được ông bà mời tham dự. Bản thân Sỹ đã viết thư cho tôi kể rằng, hồi nhỏ ngồi trong hầm nghe đại bác bắn chỉ muốn lớn nhanh để đi đánh Mỹ, thế mà nay đã thành bạn bè, xưng hô như anh em. Đất Quảng Bình rất bí ẩn không khám phá được hết. Mảnh đất này thấm nhiều máu người Quảng Bình và đồng đội chúng tôi, rất đồng ý rằng đau thương cần được khép lại.
Ông Trần Sự tâm sự: Quảng Bình trải qua nhiều cuộc chiến, chỉ tính từ năm 1947-1954, đánh Pháp, có làng như Mỹ Trạch (Lệ Thủy) bị tàn sát một lúc trên 300 người. Hòa bình được 10 năm lại bom đạn đầy trời. Toàn dân phải ngủ dưới hầm trú ẩn, trẻ con được mang gửi ngủ tráo hầm với láng giềng vì sợ bom dội xuống chết cả nhà không ai hương khói. Nhưng chiến tranh kết thúc rồi thì đồng lòng đồng sức khôi phục lại cuộc sống ở vùng đất khí hậu khắc nghiệt. Chiến tranh ác liệt, nhưng chúng tôi vững vàng kiên định vượt qua khó khăn như một câu thơ cổ: “mai hoa hương tự cổ hàn lai - hoa mai đẹp và thơm nhờ chịu qua giá rét”. Chiến tranh để lại những tổn thất rất lớn, đặc biệt là những gia đình có người thiệt mạng, để lại trong tâm hồn họ những bức xúc nặng nề không dễ gì quên được như các bạn đã nói. Nhưng người Việt Nam vốn nhân hậu. Lấy ví dụ: ngày 11.2.1965, máy bay Mỹ đánh phá Đồng Hới. Trận đó bị chúng tôi bắn rơi nhiều, phi công vũ trụ, thiếu tá Sumechco nhảy dù và bị bắt sống gần nhà một ông cụ có vợ bị thương, con chết và nhà cháy vì bom. Ông cụ cầm đòn gánh định đánh Sumechco nhưng dân quân đã kịp ngăn lại giải thích chính sách của Việt Nam. Ông cụ nguôi giận cho dẫn Sumechco đi, còn dặn theo: “Dẫn cho khéo kẻo máy bay đánh nữa hắn chết đi tội nghiệp”. Vì thế, dù chiến tranh tổn thất nặng nề nhưng chủ trương của Đảng và Nhà nước Việt Nam là khép lại quá khứ, có thể từ đối thủ - đối đầu thành đối tác…
Cuối buổi tiếp, đại tá Roger thay mặt nhóm cựu sĩ quan, các phu nhân và đại tướng Ronald cảm ơn chủ nhà, những người từng là đối thủ.
Nguyễn Thế Tường

THƯ TRAO ĐỔI VỀ HIỆN VẬT CHIẾN TRANH

THƯ TRAO ĐỔI VỀ HIỆN VẬT CHIẾN TRANH

02:19 2 thg 5 2012Công khai0 Lượt xem 0


4 tháng 1 2011
Ron Ward•Thông Tin Về Phi Công Mỹ Mât Tích
Xin Chào, tôi là đại diện của VP MIA (VP Tìm Kiếm Người Mỹ Mất Tích) ở Hà Nội. Đây là một cơ quan của chính phủ Hoa Kỳ, với nhiệm vụ tìm kiếm các người Mỹ mất tích ở Việt Nam. Liên Hiệp Gia Đình của Những Người Mỹ Mất Tích (National League of Families) đã liên hệ với tôi về việc bạn đã cho họ thông tin về máy bay của ông SCHOEPPER. Đề nghị ban cho tôi biết số điện thoại hoặc email của ban, để VP của tôi có thể hiểu rõ tình trạng của máy bay ông SCHOEPPNER. Hoặc ban có thể gọi tôi ở số đ/t

 Cam ơn!

 Ronald Ward

4 tháng 1 2011

Nguyen Xuan Lien

•Xin chào !

Cảm ơn bạn đã quan tâm !

Tôi là Nguyễn Xuân Liên, chủ nhân của Bảo tàng chiến tranh ngoài trời Vực Quành, tại Thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. có e-mail vucquanh@yahoo.com, điện thoại di động số 0912313845.

Trong quá trình sưu tầm hiện vật cho Bảo tàng của tôi, tôi có được một số hiện vật từ các nơi bán phế liệu là các di vật còn lại của một vài máy bay của không lực Hoa Kỳ bị rơi trên miền Bắc Việt Nam trong những năm 1960-1970 .

Gần đây, một người bạn đã giúp cho tôi có được một chiếc ghế phi công và một mảnh của kính chắn buồng lái có ghi chức vụ và tên của người lái chiếc máy bay đó ( tôi đã đưa ảnh lên trang FB của tôi ).

Gia đình tôi cũng có người thân/người em hy sinh trong chiến tranh từ năm 1969, đến nay vẫn không có tin tức gì. Người thân của chúng tôi cũng sinh cùng năm 1943 với ông SCHOEPPNER. Chúng tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ có được một thông tin dù rằng nhỏ nhất về người thân/người em của mình. Vì vậy, chúng tôi cũng nghĩ rằng thân nhân của ông SCHOEPPNER cũng có tâm trạng như chúng tôi.

Chúng tôi cũng biết rằng, gần đây một số cựu binh Mỹ đã trở lại Việt Nam và trao lại các kỷ vật của các chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh trong chiến tranh. Vì vậy, cá nhân tôi cũng muốn có một thiện chí như các cựu binh Mỹ đã làm là bằng cách nào đó sẽ trao lại kỷ vật này tới thân nhân của ông SCHOEPPNER.

Vào ngày 01 tháng 6 năm 2006, Ngài Tùy viên Quân sự của DSQ Hoa Kỳ tại Việt Nam cũng đã tới thăm Bảo tàng của chúng tôi.

GIÁM ĐỊNH KỶ VẬT CHIẾN TRANH

GIÁM ĐỊNH KỶ VẬT CHIẾN TRANH...

15:15 28 thg 3 2011Công khai0 Lượt xem 0


















XÁC MÁY BAY MỸ BỊ BẮN RƠI TRÊN MIỀN BẮC

XÁC MÁY BAY MỸ BỊ BẮN RƠI TRÊN MIỀN BẮC.

19:35 20 thg 12 2010Công khai0 Lượt xem 0

Album Ảnh Của Tôi - LTJG CHOPS LEONAD JOHN SCHOEPPNER

Ảnh thứ 2 trong tổng số 8 ảnh   Trở lại Album · Album Ảnh Của Tôi

Leonard John Schoeppner
Lieutenant
PERSONAL DATA
Home of Record: Canton, Ohio
Date of birth: Saturday, 10/02/1943

MILITARY DATA
Service: Navy (Regular)
Grade at loss: O3
Rank: Lieutenant
ID No: 294387739
MOS: 1310 Unrestricted Line Officer (Pilot)
LenSvc: Between 3 and 4 years
Unit: VF-21, CVW-2, USS RANGER

CASUALTY DATA
Start Tour: Not recorded
Incident Date:
Monday, 03/09/1970
Cas Date: Monday, 03/09/1970
Age at Loss: 26
Remains: Body Not Recovered
Location: Yankee Station, North Vietnam
Type: Non-hostile, Died While Missing
Reason: Air Loss, Crash - Sea - Fixed Wing - Pilot

ON THE WALL Panel 13W Line 101
Leonard John Schoeppner Lieutenant PERSONAL DATA Home of Record: Canton, Ohio Date of birth: Saturday, 10/02/1943 MILITARY DATA Service: Navy (Regular) Grade at loss: O3 Rank: Lieutenant ID No: 294387739 MOS: 1310 Unrestricted Line Officer (Pilot) LenSvc: Between 3 and 4 years Unit: VF-21, CVW-2, USS RANGER CASUALTY DATA Start Tour: Not recorded Incident Date: Monday, 03/09/1970 Cas Date: Monday, 03/09/1970 Age at Loss: 26 Remains: Body Not Recovered Location: Yankee Station, North Vietnam Type: Non-hostile, Died While Missing Reason: Air Loss, Crash - Sea - Fixed Wing - Pilot ON THE WALL Panel 13W Line 101
 

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

CẢM ƠN BẠN CŨ : LAM GIANG - ĐÌNH THẮNG

Thứ Bảy, 28/04/2012, 05:34 (GMT+7)

Khu du lịch Vực Quành đang lụi dần

TT - Ra đời tại xã Nghĩa Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình từ năm 2004, khu du lịch văn hóa sinh thái lịch sử Vực Quành được xem như một bảo tàng chiến tranh ngoài trời, thu hút hàng chục ngàn lượt du khách.




Nhưng giờ đây bảo tàng ngoài trời có một không hai này đang đứng trước sự tàn lụi...

Lẽ nào rồi đây sẽ không còn những cảnh khách đến tham quan như thế này tại Vực Quành? - Ảnh: Lam Giang

Đến khu du lịch Vực Quành những ngày này, đập vào mắt mọi người là khung cảnh đìu hiu, cỏ cây mọc lấn hết đường đi lối lại.
Ở khu bảo tàng chính, những ngôi nhà lợp tranh đã mục nát, mái thủng lỗ chỗ trơ cả rui mèn và lộ những khoảng trời lớn. Những đoạn đường hào giao thông do không có người tu bổ nên bây giờ cây cỏ mọc che lấp cả. Trong những căn nhà tranh làm nửa nổi nửa chìm - mô phỏng lớp học, nhà giữ trẻ, nhà cứu thương... trong chiến tranh của người dân Quảng Bình, các dụng cụ như nôi trẻ em, bàn ghế học trò, phản gỗ cứu thương... đều đã rách nát, lấm bụi. Những căn nhà kho trưng bày bao gạo, hòm đạn, quân cụ (tất cả đều được tạo dựng lại mới, mô phỏng theo kiểu dáng có thật từ những ngày chiến tranh)... cũng đang xập xệ dần...
Mọi người đến tham quan khu du lịch Vực Quành vào dịp kỷ niệm 30-4 và 1-5 năm nay đành tiếc rẻ quay gót. Ông Trần Văn Thế - cựu chiến binh ở TP Đồng Hới, Quảng Bình - nói: “Năm nào đến dịp kỷ niệm 30-4, tôi cũng rủ thêm vài đồng đội lên Vực Quành. Năm nay lên thấy khung cảnh vắng vẻ quá nên rất buồn. Nếu không còn nó nữa thì tiếc lắm!”.
“Tôi không còn tiền để duy trì nữa”
Anh Lê Thanh Toàn, người trông coi khu du lịch này, cho biết: “Nhà cửa kiểu tranh tre nứa lá như ngày xưa thế này phải được tu bổ hằng năm mới chịu được gió mưa. Nhưng lâu nay không được đầu tư nên xuống cấp là không tránh khỏi”. Còn ông Nguyễn Xuân Liên, chủ nhân của khu du lịch Vực Quành, ngậm ngùi nói: “Tôi không còn tiền để duy trì nữa. Nó đã tồn tại chừng ấy năm, bằng với thời gian tôi đã sống và chiến đấu trên mảnh đất Quảng Bình rồi. Tôi đã làm khu du lịch này để tri ân con người và mảnh đất Quảng Bình với tất cả tấm lòng và khả năng tài chính của mình...”.
"Bảo tàng này vừa có phần du lịch lịch sử, phần ký ức chiến tranh nhằm lưu giữ những kinh nghiệm sống và chiến đấu dưới bom đạn của tỉnh Quảng Bình. Tại đây, trên diện tích 3ha, ông Liên đã xây dựng một ngôi làng có những mái nhà tranh trải dài dọc theo những con đường hào thô sơ. Mỗi căn nhà tranh tái hiện một khía cạnh của đời sống làng quê như nhà ở, trường học, nhà giữ trẻ, bệnh viện... Nếu họ không làm gì để ghi lại câu chuyện của họ bằng cách nào đó, những kinh nghiệm chiến tranh của mảnh đất này sẽ biến mất vào những cánh rừng bạt ngàn của Trường Sơn huyền thoại"
Trích giới thiệu về điểm du lịch Vực Quành trong cuốn cẩm nang du lịch mang tên Vietnam của nhà xuất bản tư nhân chuyên về du lịch lớn nhất thế giới Lonely planet.
Năm 2003, ông Nguyễn Xuân Liên - một người Hà Nội gốc - đã bán căn nhà của mình ở thủ đô Hà Nội để vào với Quảng Bình. Và đến nay ông đã bỏ ra trên 4,6 tỉ đồng làm nên khu du lịch văn hóa sinh thái lịch sử Vực Quành cho Quảng Bình. Đến nay ông cũng đã sưu tầm, mua được hàng trăm hiện vật chiến tranh như vỏ bom đạn, phuy xăng dầu, xác máy bay Mỹ, cây nhiệt đới Mỹ, xác ôtô chở hàng bị cháy và nhiều loại quân cụ của Mỹ, của bộ đội ta và đồ dùng của người dân địa phương... Nhưng từ đó đến nay ông chưa hề đòi hỏi cho cá nhân mình một điều lợi gì.
Và dù số lượng khách tham quan đông, từ đó đến nay khu du lịch chưa lấy một đồng tiền vé hay lệ phí nào của khách. Anh Toàn băn khoăn: “Một mình ông Liên bỏ tiền túi ra làm thì không thể chịu nổi. Cần có sự chung tay của xã hội và cả
Nhà nước nữa mới duy trì được”.
Cần bàn tay của người làm du lịch?
“Tôi vẫn mang nặng tình cảm với khu du lịch này, bởi sự tri ân không bao giờ có giới hạn. Tôi đang vận động những đứa con của tôi giúp tôi thêm tiền để duy trì và bảo tồn khu du lịch cho mai sau, nhưng hiện vì nhiều lý do nên chưa có đứa nào đồng ý. Trước mắt tôi vẫn mong tỉnh Quảng Bình có chính sách giúp đỡ, ít nhất cũng miễn thuế đất 10 năm để tôi dành tiền tiếp tục đầu tư tu bổ cho bảo tàng này. Chứ hiện tôi đang nợ tiền thuế thuê đất hơn 380 triệu đồng, khổ lắm...” - ông Liên thổ lộ.
Ông Nguyễn Văn Kỳ, phó giám đốc Sở VH-TT&DL Quảng Bình, nói: “Không phải nơi đâu cũng có được khu du lịch như của ông Liên. Nhưng để duy trì và phát triển lâu dài, kể cả mua thêm hiện vật mới thì phải có nguồn thu, có thể là từ bán vé hoặc từ các sản phẩm du lịch khác nữa. Như vậy ông Liên phải hoàn thiện nó và xin phép ủy ban tỉnh được bán vé, cũng như phải mở các dịch vụ du lịch khác và có thủ tục gửi ủy ban tỉnh để được hỗ trợ về chính sách đầu tư... Hoặc ông Liên nên liên kết với các doanh nghiệp làm du lịch khác để sinh lợi”.
Đồng ý kiến với ông Nguyễn Văn Kỳ, ông Trần Tiến Dũng - phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình - cho rằng: “Đây là một mô hình rất tốt, đầy tâm huyết và lâu nay tôi vẫn đánh giá rất cao. Nhưng một mình ông Liên không thể duy trì lâu dài được, vì vậy cần có bàn tay của những người làm du lịch chuyên nghiệp góp vào. Về phía tỉnh, sẽ tạo mọi điều kiện cho ông Liên như chuyển đổi mục đích sử dụng đất và các chính sách ưu đãi trong đầu tư để ông duy trì và phát triển khu du lịch này”.
Ở góc nhìn khách quan, lãnh đạo tỉnh khuyên vậy. Nhưng cùng với thời gian, cùng với sự thừa nhận của hàng chục ngàn du khách trong và ngoài nước, Vực Quành đã không chỉ là “của riêng”, là “việc nhà” của một cá nhân nào. Cùng góp phần làm nên sức hút lịch sử cho một vùng đất giàu có lịch sử như Quảng Bình cũng có thể là một việc chung của nhiều người, nhiều ngành.
LAM GIANG

CẢM ƠN BẠN CŨ : ĐÌNH THẮNG - LAM GIANG

Thứ Hai, 30/04/2012, 07:40 (GMT+7)

Đừng để ký ức lụi tàn

TT - Bốn năm trước, cùng vài bạn bè, chúng tôi tìm đến Vực Quành, không phải với tư cách những du khách thưởng ngoạn, càng không phải với tư cách nhà báo.
Những người bạn làm du lịch đi tìm tác giả, người đã phục dựng ký ức miền đất lửa Quảng Bình bằng chính tiền túi của mình, để cố gắng hình dung công thức mà TS Ernst Sagemueller (Đức) - một chuyên gia về du lịch, trong các khóa huấn luyện của mình - luôn cho không gian Vực Quành là chuẩn mực của du lịch sinh thái - lịch sử...
Ông Nguyễn Xuân Liên (phải) giới thiệu với khách tham quan về nhà hầm giữ trẻ ở Vực Quành (ảnh chụp năm 2009) - Ảnh: Lam Giang

Nhưng tất cả đều lắc đầu. Bởi chuẩn mực đó rất khó với tới được. Lý do: tác giả, cựu chiến binh trên chiến trường Quảng Bình Nguyễn Xuân Liên, khi phục dựng những ký ức chiến tranh như một bảo tàng sinh động, với tâm nguyện “trả một phần món nợ với mảnh đất này và các đồng đội tôi đã nằm lại đây vĩnh viễn”, đã tạo tác nên một Vực Quành trên tinh thần vô-vụ-lợi...
Những doanh nghiệp du lịch đi cùng đã lắc đầu. Cái lắc đầu ngưỡng phục.
Khi ngồi lại cùng nhau, chúng tôi thử đi tìm câu trả lời, vì sao một người chưa kinh qua một khóa đào tạo nào lại có thể chuyên nghiệp đến thế khi đến với du lịch. Câu trả lời cuối cùng vẫn không khác: tấm lòng vô vụ lợi!
Vực Quành, những năm tháng đó trở thành một điểm đến, không phải chỉ với du khách, không phải chỉ với người Quảng Bình...
Nhiều đoàn làm phim truyện về chiến tranh chọn Vực Quành làm phim trường: không phải tốn tiền phục dựng bất kỳ một tiểu cảnh nào, lại hoàn toàn miễn phí, chưa kể được hỗ trợ tối đa từ chủ nhân của nó.
Nhiều đạo diễn ca nhạc chọn Vực Quành để quay ngoại cảnh vì thiên nhiên đẹp, sạch, có nhà tranh vách lá, có sông, suối, chim muông...
Nhiều đôi uyên ương chọn Vực Quành để chụp hình cưới. Nhiều thầy cô giáo đưa học sinh đến Vực Quành để học bài học lịch sử trực quan về chiến tranh. Nhiều đoàn sinh viên chọn Vực Quành để kiến tập, thực tập...
Chưa thấy ai trở về mà không vừa ý.
Tất cả đều không tốn một xu.
Dĩ nhiên, làm du lịch chuyên nghiệp phải cần một nguồn thu, chí ít cũng để trùng tu, tôn tạo, nuôi sống bộ máy cơ hữu. Và “cái chết” của Vực Quành sẽ đến như tất yếu, trên chính tinh thần vô vụ lợi của tác giả (“Khu du lịch Vực Quành đang lụi dần”,  Tuổi Trẻ 28-4)...
Song, nếu hiểu rằng những ký ức máu lửa một thời sẽ dần khô kiệt, chỉ còn trong các nhà bảo tàng khép kín và trên những trang giấy đôi khi vô hồn, thì việc gìn giữ cho Vực Quành sống sinh động là điều mà những nhà du lịch, những người làm lịch sử, những ai có trách nhiệm... phải thật sự quan tâm.
Khái niệm bảo tàng sống (living museum) ra đời ở châu Âu và đang được nhân bản trên khắp thế giới. Khái niệm “sống” (living) ở đây nôm na là chính cộng đồng góp sức vào, gìn giữ, tôn tạo, phát triển... “Lợi nhuận” cuối cùng chính là việc lưu giữ ký ức, lưu giữ văn hóa và lịch sử, tạo nên thương hiệu và chắc chắn sẽ có tác động đến kinh tế.
Nếu Vực Quành trở thành một bảo tàng sống, nếu Vực Quành được quan tâm chăm chút như một thực thể của lịch sử, của du lịch, chứ không phải chỉ là 12ha đất tư nhân (trong đó 3ha dành làm khu bảo tàng) của một cá nhân, chắc chắn sẽ không có “cái chết” tức tưởi đang được dự báo.
Vẫn chưa muộn, nếu thật sự chính quyền sở tại hoặc những người làm du lịch chuyên nghiệp bằng tình cảm thật sự của mình cộng đồng trách nhiệm với Vực Quành.
ĐÌNH THẮNG

NỖI BUỒN 30/4 !


NGÀY 30/4 NHỚ VỀ EM TRAI NGUYỄN XUÂN CẢNH:

XA NHÀ ĐÃ 45 NĂM.

GIỜ ĐÂY, NGÀY NÀY EM ĐANG NẰM Ở NƠI ĐÂU ?


CẦU MONG NƠI EM YÊN NGHỈ KHÔNG CÓ "DỰ ÁN ĐƯỢC CHÍNH PHỦ PHÊ DUYỆT"

ĐỂ NẮM XƯƠNG TÀN CỦA CON TRAI MẸ KHÔNG BỊ CHÚNG ĐÀO BỚI; HỦY HOẠI NHƯ Ở VĂN GIANG NGÀY 24/4.

" KHI TIỄN CON RA ĐI, MẸ CẦU MONG CON CỦA MẸ LÀNH LẶN, KHỎE MẠNH TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA ĐỂ MẸ VẪN LÀ MẸ CỦA CON.

MẸ KHÔNG MONG CON THÀNH LIỆT SĨ ĐỂ MẸ THÀNH MẸ LIỆT SĨ/MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ! "