Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

NƯỜI QUẢNG BÌNH VIẾT VỀ VỰC QUÀNH (2)

NGÀY XƯA KHÔNG CŨ.

Đăng ngày: 05:00 12-12-2011
Thư mục: Tổng hợp
 
 
Ngày xưa này diễn ra chưa lâu,  trên mảnh đất quê hương Ruchung tôi miền trung khốc liệt đạn bom; nhưng cũng đã có được một khoảng lùi cần thiết, để trở thành cổ tích. Đó là một ngày xưa mà Ruchung tôi vừa mục sở thị, vừa tham dự. Trước cuộc chiến, làng quê còn nghèo khó, nhưng thật yên bình.


Chiến tranh xảy ra, cả quê hương chuyển xuống lòng đất, xe chưa qua nhà không tiếc kháng chiến. Cũng như mọi người, Ruchung tôi được đất mẹ bảo lãnh, chở che, để tồn tại và trưởng thành. Nhưng cũng có những người vĩnh viễn phải nằm lại trong lòng đất này, không thể tiếp tục trường chinh xuyên qua cuộc chiến.


Đất mẹ, thương thay phải chịu nhiều vết sẹo chiến tranh. Để chế ngự cuộc chiến, không còn cách nào khác phải chiến đấu giỏi, sản xuất giỏi. Quảng Bình hai giỏi của một thời hoa lửa đã làm nên bản lĩnh của một vùng quê.


Trường Sơn Tây anh đi / thương em bên ấy mưa nhiều con đường gánh gạo / muỗi bay rừng già cho dài tay áo / hết rau rồi em có lấy măng không ?...( Phạm Tiến Duât.)


Những câu hỏi mà đáp án không có nhiều sự lựa chọn như thế đã dính kết cả cộng đồng thành một khối, dường như bất diệt. Và lẽ thường, dính kết cả lứa đôi, nồng nàn bất chấp cả bom đạn và cả không tính toán đến lễ nghi, lẫn vật chất để vui duyên mới không quên nhiệm vụ.


Cỗ cưới...cũng thật đơn sơ, thấm đẫm tinh thần.


Ngày xưa chưa xa này đã được định dạng. Các giá trị tinh thần của trùng trùng những ngày xưa bi tráng và oai hùng ấy sẽ được bảo tồn và phát huy đúng với chân giá trị của nó. Còn những khoảnh khắc ngày xưa vật chất mà mọi người có thể nhìn ngắm, sờ nắn và chiêm nghiệm ở đây, là được Ruchung tôi thực hiện tại một địa điểm cụ thể, không xa lạ ở TP Đồng Hới: Vực Quành, từ một đoàn làm phim đang tái hiện ngày xưa..


Sống trong lòng đất, Ruchung tôi thường xuyên chạm mặt với vô vàn hoa cỏ mà thân phận chủ đạo là yếu ớt và khiêm nhường . Nay, trở lại một chút  ngày xưa, cảnh quan, kỷ niệm ít nhiều đã thay đổi, duy chỉ có hoa cỏ là giữ nguyên được sự tươi mới, tràn trề sinh khí, một ngày xưa không cũ, khiến Ruchung tôi giật mình rưng rưng...
  1. thanhthuoc

      thanhthuoc

      06:37 20-12-2011

      Rất nhớ một thời khóp khăn của đất nước! TT nhớ đám cưới bà chị mình chỉ tốn 50 đồng. Thuốc lá cuộn, mấy cái kẹo bột gói trong giấy màu, nước chè bồm loại 3 với vài cấu khẩu hiệu "Thuận vợ thuận chồng"....
    • hoahong

        hoahong

        15:44 17-12-2011
          ....... chúc mùa giáng sinh an bình ..HH
      • doanbinh

          doanbinh

          17:57 16-12-2011
        • Thụy Du

            Thụy Du

            15:30 15-12-2011
            Những bức ảnh đen trắng nhìn rất thích!
          • Riêng tư
              Bình luận riêng

              Riêng tư

              Bình luận riêng
            • Sóc Tím

                Sóc Tím

                19:39 14-12-2011
              • Sóc Tím

                  Sóc Tím

                  19:11 14-12-2011
                  Tập tin:Quang Binh Quan.jpg
                • Sóc Tím

                    Sóc Tím

                    18:36 14-12-2011
                    Tập tin:Quang Binh Quan.jpg
                    Quảng Bình Quan.
                  • Minh

                      Minh

                      10:57 14-12-2011
                      ...Though Mr Lien has been called a kook for funding this project himself, the unassuming man is unfazed. Age is, after all, catching up with his generation. If they don’t put down their stories in some form, the civilan experience of the war will fade back into the forest, just as the Ho Chi Minh Trail did.. (trích LONELYPLANET VIET NAM - 2009 ).

                      ///

                      Tạm dịch:
                      Mặc dù ông Liên đã bị coi là một người lập dị gàn dở vì tự bỏ tiền túi cho dự án này thì người đàn ông khiêm tốn này vẫn không hề lúng túng. Dù gì thế hệ của ông cũng bị gánh nặng tuổi tác. Nếu họ không kể lại những câu truyện của mình theo một cách nào đó thì những trải nghiệm của người dân về chiến tranh sẽ mờ dần vào rừng thẳm, nơi con đường mòn Hồ Chí Minh đã đi qua...

                    • Minh

                        Minh

                        10:42 14-12-2011
                        Ngày xưa không cũ... vì còn đây những con người "giữ lấy những gì mà ta yêu qúy". Xin cảm ơn người đã níu giữ phần khoảnh khắc ngày xưa vật chất bằng tất cả tâm hồn cao đẹp. Cảm ơn bác RH vì những ký ức bi tráng mà oai hùng đầy sống động.
                      • NguyenDoanManh

                          NguyenDoanManh

                          09:24 14-12-2011
                           Tuyệt ! rất hâm mộ
                        • hoangson

                            hoangson

                            04:42 14-12-2011
                            Đồng Hới thành phố tuổi thơ (thân ái tặng các bạn học khóa 1968-1971 Trường cấp 3 Đồng Hới) Đồng Hới ơi, thành phố tuổi thơ ơi! Thành phố tôi từng cháy đỏ rực trời Những ngôi nhà đổ nát Những cây đa gãy gục dưới bom rơi… Về Hội trường ta gặp lại nhau Lòng bồi hồi bởi bao điều trỗi dậy Em ngoái nhìn dòng đời cuộn chảy Ta gặp nhau rồi mà mái tóc chẳng còn xanh! Xóm Trạng, Ba đa, Hà, Zét, Cồn chùa… Ta đi học giữa màu tím của hoa sim hoa mua Giữa núi đồi xanh đầy niềm hy vọng Át tiếng bom rền ta ca hát cười đùa Vọng lên từ hầm lán học Giữa trời mưa ngập nước Mỗi buổi tan học về Vòng ngụy trang đung đưa theo nhịp bước. Về Hội trường ôi mừng biết bao nhiêu Đã mấy chục năm rồi… Thời gian dài biết mấy! Em bâng khuâng nhìn anh, cuộc đời là vậy Thưở học trò đâu biết đến yêu! Đồng Hới ơi, ta xây lại cuộc đời Kiêu hãnh vươn mình từ hoang tàn đổ nát Thành phố tuổi thơ ngày đêm nghe biển hát Bài ca của sông núi biển trời Nhật Lệ vẫn hiền hòa trôi về nơi vô tận Gió Quảng Bình Quan vẫn kể về tình bạn Đi xa rồi thương nhớ mãi khôn nguôi Đồng Hới ơi! Đồng Hới ngày 22/03/2011
                          • hoangson

                              hoangson

                              04:08 14-12-2011





                            • cdl54

                                cdl54

                                21:20 13-12-2011
                                Những bức ảnh thật sự làm tôi xúc động.Cái ngày xưa không cũ ấy
                                là một thời kì đạn bom ,hi sinh và gian khổ...Bài viết hay lắm bác ạ

                              • Aky282

                                  Aky282

                                  19:36 12-12-2011
                                  Có bức ảnh nào hợp với bài "Ký ức" không vậy? tặng nhau đi để cho bài thơ sóng sánh hình ảnh nghe
                                • Riêng tư
                                    Bình luận riêng

                                    Riêng tư

                                    Bình luận riêng
                                  • Thọ Lộc

                                      Thọ Lộc

                                      15:47 12-12-2011
                                                  
                                                     Bản quyền Tấc Đất Tấc  Vàng  này ...

                                                            
                                                                 

                                    Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

                                    NGƯỜI QUẢNG BÌNH VIẾT VỀ VỰC QUÀNH

                                    Tâm trạng: Vui vẻ

                                    NẾU ÔNG NGUYỄN XUÂN LIÊN...

                                    Đăng ngày: 05:00 19-03-2012
                                    Thư mục: Tổng hợp
                                    (Xem thêm entry NGÀY XƯA KHÔNG CŨ đăng ngày 12-12-2011 trang 3 Blog này)
                                    1. Ông Nguyễn Xuân Liên.
                                    - Ông quê ở Sơn Đồng, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (Nay là Hà Nội).  
                                    - Năm 1961, vào làm việc ở trường y sĩ Quảng Bình.
                                    -  Năm 1970,  chuyển ra Bắc làm việc tại Đại học Y khoa miền núi (nay là trường Đại học Y Thái Nguyên)
                                    - Năm 1983, công tác tại Viện châm cứu Trung ương (Hà Nội)
                                    - Năm 2003 nghỉ hưu, bán nhà ở Hà Nội vào miền tây Đồng Hới, Quảng Bình, lập bảo tàng ngoài trời “Làng chiến tranh”. Về sau được định danh pháp lý là Khu du lịch sinh thái - văn hóa Vực Quành. 
                                    - Ý tưởng kỳ lạ của ông không được vợ con ông hưởng ứng, nếu không muốn nói là bị phản đối gay gắt. Tuy nhiên, về sau, những người con dần hiểu ông và đầu tư tài chính hỗ trợ ông.
                                    - Nhiều người nói ông đầu tư 1,5 tỉ đồng, nhiều người khác nói 4 tỉ đồng vào “ngôi làng” đặc biệt này. Ruchung tôi thiển nghĩ, trong trường hợp này, chỉ có ông Liên mới biết được sự siêu thoát của đồng tiền, bởi theo Ruchung tôi, ông thậm chí đã đầu tư cả cuộc đời mình vào đây, dẫu ông mới chỉ thực thi dự án vào những năm sau này. Chính cái năm định mệnh 1961 và những năm kháng chiến bi tráng, oai hùng sau đó của nhân dân Quảng Bình và những người thân yêu  khác không phải Quảng Bình như ông đã ám ảnh ông vô độ, đã đan dệt vào tâm hồn ông tấm lưới tình cảm, tấm lưới trách nhiệm mềm, nhưng dính kết như tơ nhện, không buông rời ra được.
                                     Những thông tin này, Ruchung tôi tổng hợp từ rất nhiều báo in và báo điện tử, chỉ thêm thắt một chút lời bình, không thể nói là xâm phạm đời tư người khác. Duy chỉ có những bức ảnh dưới đây là của chính Ruchung tôi, song, tiếc thay, nó lại đã quá quen thuộc với mọi người và với chính ông Liên:


                                    Hướng ra cổng sẵn sàng đón khách đến thăm "làng"



                                    Với Cây nhiệt đới, khí cụ nghe lén của Mỹ

                                    Thăm khuôn viên làng.

                                    2. Sản phẩm.
                                    - Ngày 27-7-2003, nhằm ngày Thương binh - liệt sĩ, ông Liên dựng 2 ngôi nhà đầu tiên của “làng”.
                                    - Những năm sau đó, cho đến nay, ngôi làng dần hình thành trên khoảng hơn10 ha đất rừng đồi ở Vực Quành (Xã Nghĩa Ninh) với một chỉnh thể không gian, bối cảnh, hiện vật và “ không khí” của một thời xưa mà không cũ.
                                    - Ông Liên còn tìm đến các nghĩa trang liệt sỹ Quảng Bình ghi chép, thuê khắc vào bia đá danh tính 4.300 liệt sĩ lưu trữ, thờ phụng ở “làng”  và cung cấp thông tin cho thân nhân của họ ở rất nhiều miền đất nước.
                                    - Đến nay, có thể đã có đến cả vạn người khắp các miền đất nước và nước ngoài, với đa dạng thành phần đã đặt chân đến Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành, với các mục tiêu cũng rất đa dạng: về nguồn, khám phá, tĩnh tâm, sáng tạo nghệ thuật (tìm kiếm phim trường...), nhưng tất thảy, không ai bảo ai đều quy về một hướng: nhân văn! Điều đặc biệt là hầu hết các tour này đều đang được miễn phí vớ́i sự đón tiếp, giới thiệu nồng hậu của chủ nhà.
                                    - Nhiều hình ảnh miêu tả sinh động không khí kháng chiến được tái hiện chân thực đầy xúc động ở Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành đã được giới thiệu trên nhiều báo chí, các video clip và các blog. Ruchung tôi thử tìm kiếm những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi thường tồn tại rất ngắn ngủi giữa các trận đánh trong cuộc chiến kéo dài hàng chục năm, như những dấu lặng giàu nhạc tính trong bản đại hợp xướng kháng chiến mà Ruchung tôi từng biết. Lạ thay, ở " làng kháng chiến" Vực Quành tái hiện, những khoảnh khắc này vẫn có, đến nao lòng; nhưng Ruchung tôi linh cảm rằng nó thật quá mong manh.






                                    - Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành từng được nhiều báo chí, trang web, blog...giới thiệu như một sản phẩm du lịch - văn hóa độc đáo, tuy nhiên hiện nay nó đang bị xuống cấp nhanh và không ít lần bị bà hỏa "thăm viếng " bất thình lình!






                                    3. Vực Quành. 
                                    - Vực Quành, về địa mạo, hẳn nhiên đã hình thành từ thủa tạo thiên Bàn Cổ. Tuy nhiên người xưa định danh Vực Quành  tự bao giờ và với ý nghĩa gì, thì Ruchung tôi chưa thể biết, nhưng chắc chắn là trước sự ra đời của chúng ta và ông Nguyễn Xuân Liên rất lâu, rất lâu…Thôi thì, khi chưa thể tầm nguyên được từ căn của Vực Quành, hãy tạm bằng lòng với đặc điểm võ đoán của ngôn ngữ, của địa danh, như địa danh của những vùng phụ cận, chưa thể giải nghĩa, nhưng những vùng đất nghèo khó, cằn cỗi này vẫn cứ mãnh liệt, đằm thắm, âm thầm nuôi dưõng và gắn chặt với biết bao số phận, biết bao kiếp người, cả với sự nghiệp kháng chiến oanh liệt của quê hương, của toàn dân tộc: Voòng, Cộn, Trạng, Ba Đa, Cúp Cúp… ven đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại
                                    -  Vực Quành là vùng đất xưa cổ, hẳn đã có truyền thống lâu đời không thể phủ nhận, rất sâu dày và đáng tự hào cho cả cộng đồng . Tuy nhiên, cho đến gần đây, địa danh này vẫn chưa mấy ai ngoài người  dân bản địa biết đến, do chưa có người khai mở,  dẫu nó đang mang trong mình một vẻ đẹp tự nhiên, vẻ đẹp truyền thống tiềm ẩn .


                                    - Phải đến khi ông Nguyễn Xuân Liên được phép lập “làng”, địa danh Vực Quành mới thực sự được kích hoạt, dù mới chỉ là một phần giá trị tinh thần của vùng đất. Bằng chứng, theo nhà báo Trương Quang Nam (Báo Quảng Bình), chỉ cần click vào công cụ tìm kiếm Google trong chưa đầy nửa giây thì đã có khoảng 9.400 thông tin về địa danh Vực Quành gắn với sản phẩm “làng kháng chiến”…Đó là sự bàn luận rộng lớn có thật trên môi trường điện tử, còn trên thực tế, đã có cả vạn người từ chính khách, cựu chiến binh, văn nghệ sỹ, nhà khoa hoc, người lao động, thiếu nhi, người ngoại quốc...đã bỏ tiền bạc, thì giờ, công sức đến Vực Quành với một tâm thế chủ động: về cội nguồn, khám phá, hướng tới nhân văn.
                                    - Vậy thì, mỗi chúng ta, những người con Quê hương, theo thân phận của mình, không  nên bỏ qua cơ hội này, chung tay bảo vệ và góp phần hoàn thiện ngôi "làng" đã dần hình thành thương hiệu để sử dụng như một địa chỉ đỏ nhằm trao truyền truyền thống, nhằm̉ PR vùng đất, PR quê hương, bắt đầu từ một sản phẩm cụ thể của một con người tâm huyết cụ thể đã khởi xướng. Ruchung tôi tài hèn đức mọn chỉ đóng góp được vào đây một Entry để góp phần kích hoạt sự nhiệt tình tiếp theo của ông Nguyễn Xuân Liên mà thôi, mặc dù chẳng biết ông ấy có cần không.
                                    4. Vỹ thanh.
                                    - Ruchung  tôi vinh dự được Blogger Bulukhin sử dụng Entry Ngày xưa không cũ trên blog của Bu. Sau khi xem, một comment cho rằng mô hình Làng kháng chiến Vực Quành được phục dựng gần sát với nguyên gốc, không cách tân như một số nơi khác, rất đáng trân trọng. Blogger này ao ước có một lần được đến với Vực Quành.
                                    - Ruchung tôi đã từng gặp một số khách thập phương với những lứa tuổi khác nhau, những biểu cảm khác nhau, thậm chí trái chiều. Không biết họ có nghĩ giống nhau về ngôi "làng" đặc biệt này không mà lại cùng tìm đến đây, nơi xa xôi hẻo lánh này?











                                    Tĩnh vật kháng chiến



                                    Nguồn trích dẫn (0)
                                    1. Sóc Tím

                                        Sóc Tím

                                        11:47 21-03-2012

                                        Đẹp quá, bạn Ruchung ạ! Rất khâm phục con người tâm huyết như ông Liên! Nhờ "Ông già gàn dở " này mà chúng ta có được một "Làng kháng chiến" sinh động!
                                      • Đom Đóm

                                          Đom Đóm

                                          18:20 20-03-2012
                                          Tuyệt!
                                          Quá tuyệt !
                                          Từ nhân vật đến hình ảnh
                                        • Riêng tư
                                            Bình luận riêng

                                            Riêng tư

                                            Bình luận riêng
                                          • Minh

                                              Minh

                                              09:43 20-03-2012
                                              Một con người kỳ lạ. Báo chí gọi là ông là "ông già gàn dở". Một số người coi hành động của ông là dũng cảm, đã dám làm điều mà người khác còn chưa dám nghĩ đến. Một số người khác thì mỉa mai, trong xã hội mà giá trị của lịch sử xếp dưới mấy lớp giá trị vật chất vẫn có người mang tài sản tích góp được cả đời đánh đổi thứ phù du. Khác gì con thuyền đi ngược dòng nước lớn.

                                              Vài tháng, trên báo lại có tin tức về Vực Quành, mà lại chả có mấy tin tốt lành, nhà bị đốt, kỷ vật bị lấy trộm, bị hủy hoại...

                                              Rồi thuế má và những giấy tờ thủ tục đầy nhiêu khê...

                                              Sau ngần ấy năm miệt mài lao tâm khổ tứ, người đàn ông ấy bỗng thốt lên cay đắng: Quảng Bình là đất Ô Châu/ Ai mà đến đó quảy bầu về không...

                                              Một cái nhìn bi quan về thời cuộc, và một niềm tin không nguyên vẹn...

                                              Và ông đã trở lại HN, như ông vẫn về và đi. Mấy năm trước ông nói "đi Hà Nội" để về lại Vực Quành của ông. Giờ đây tôi không dám chắc là "đi" hay "về" nữa.

                                              ĐƯỢC gì và MẤT gì? Hơn ai hết ông là người hiểu nhất. Điều ông có được ông sẽ không bao giờ mất đi nữa, và những điều ông mất sẽ không mất thêm nữa...

                                              Mọi lời an ủi hay động viên với ông đều rất ý nghĩa trong khoảng thời gian này. Dành cho ông và cả cho những người tin vào điều tốt đẹp của cuộc sống này.

                                              Mong ông có nhiều sức khỏe, mong ông tìm lại được niềm vui hứng khởi.

                                              Vì nếu ông không kể lại những câu truyện của thế hệ ông thì nó sẽ mờ dần theo con đường mòn vào rừng Trường Sơn... (theo Tạp chí du lịch Lonely Planet)
                                            • NguyenDoanManh

                                                NguyenDoanManh

                                                09:01 20-03-2012
                                                " Cảm phục ông Liên này vô cùng. Mỗi ông làm nên cả một bảo tàng sống động về đất Quảng Bình kháng chiến. Chỉ biết ngả nón kính chào ông". Nhưng cũng buồn thay cho ông , đổ vào đấy một đống tiền bạc , rồi bao mồ hôi công sức, cả tuổi già đáng được nghỉ ngơi, nếu cứ như thế này thì ông trụ được bao lâu nữa trên mảnh đất vực Quành của chúng ta chang chang nắng, bao la gió . Tp Đồng Hới là nơi được thụ hưởng tấm lòng cao cả và tình cảm của ông đối với cuộc kháng chiến chống Mỹ nhưng tui cảm giác như chánh quyền sở tại có vẻ dửng dưng quá , không những thế, qua bài viết của RC và một số bài trên mang thì họ còn gây khó dể cho hoạt động và sự tồn tại của bảo tàng này ,không biết có đúng không. Giá như chánh quyền xắn tay áo cùng ông L , ít nhất thì trên nguyên tắc hai bên cùng có lợi để làm nên một Vực Quành thật sự hoành tráng xứng đáng với truyền thống của quê hương QB thì quí hoá biết bao
                                              • phambachieu

                                                  phambachieu

                                                  09:00 20-03-2012
                                                  - Phải đến khi ông Nguyễn Xuân Liên được phép lập “làng”, địa danh Vực Quành mới thực sự được kích hoạt, dù mới chỉ là một phần giá trị tinh thần của vùng đất. Bằng chứng, theo nhà báo Trương Quang Nam (Báo Quảng Bình), chỉ cần click vào công cụ tìm kiếm Google trong chưa đầy nửa giây thì đã có khoảng 9.400 thông tin về địa danh Vực Quành gắn với sản phẩm “làng kháng chiến”…Đó là sự bàn luận rộng lớn có thật trên môi trường điện tử, còn trên thực tế, đã có cả vạn người từ chính khách, cựu chiến binh, văn nghệ sỹ, nhà khoa hoc, người lao động, thiếu nhi, người ngoại quốc...đã bỏ tiền bạc, thì giờ, công sức đến Vực Quành với một tâm thế chủ động: về cội nguồn, khám phá, hướng tới nhân văn.

                                                  Thế mà chúng ta chưa đến Vực Quành nhỉ?
                                                  Bao giờ về Đồng Hới, Ruchung cho anh em tham quan chuyến đi
                                                • giao lang PR

                                                    giao lang PR

                                                    08:58 20-03-2012
                                                  • Thọ Lộc

                                                      Thọ Lộc

                                                      23:00 19-03-2012
                                                      Cảm phục ông Liên này vô cùng. Mỗi ông làm nên cả một bảo tàng sống động về đất Quảng Bình kháng chiến. Chỉ biết ngả nón kính chào ông.