Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

NGƯỜI QUẢNG BÌNH VIẾT VỀ VỰC QUÀNH

Tâm trạng: Vui vẻ

NẾU ÔNG NGUYỄN XUÂN LIÊN...

Đăng ngày: 05:00 19-03-2012
Thư mục: Tổng hợp
(Xem thêm entry NGÀY XƯA KHÔNG CŨ đăng ngày 12-12-2011 trang 3 Blog này)
1. Ông Nguyễn Xuân Liên.
- Ông quê ở Sơn Đồng, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (Nay là Hà Nội).  
- Năm 1961, vào làm việc ở trường y sĩ Quảng Bình.
-  Năm 1970,  chuyển ra Bắc làm việc tại Đại học Y khoa miền núi (nay là trường Đại học Y Thái Nguyên)
- Năm 1983, công tác tại Viện châm cứu Trung ương (Hà Nội)
- Năm 2003 nghỉ hưu, bán nhà ở Hà Nội vào miền tây Đồng Hới, Quảng Bình, lập bảo tàng ngoài trời “Làng chiến tranh”. Về sau được định danh pháp lý là Khu du lịch sinh thái - văn hóa Vực Quành. 
- Ý tưởng kỳ lạ của ông không được vợ con ông hưởng ứng, nếu không muốn nói là bị phản đối gay gắt. Tuy nhiên, về sau, những người con dần hiểu ông và đầu tư tài chính hỗ trợ ông.
- Nhiều người nói ông đầu tư 1,5 tỉ đồng, nhiều người khác nói 4 tỉ đồng vào “ngôi làng” đặc biệt này. Ruchung tôi thiển nghĩ, trong trường hợp này, chỉ có ông Liên mới biết được sự siêu thoát của đồng tiền, bởi theo Ruchung tôi, ông thậm chí đã đầu tư cả cuộc đời mình vào đây, dẫu ông mới chỉ thực thi dự án vào những năm sau này. Chính cái năm định mệnh 1961 và những năm kháng chiến bi tráng, oai hùng sau đó của nhân dân Quảng Bình và những người thân yêu  khác không phải Quảng Bình như ông đã ám ảnh ông vô độ, đã đan dệt vào tâm hồn ông tấm lưới tình cảm, tấm lưới trách nhiệm mềm, nhưng dính kết như tơ nhện, không buông rời ra được.
 Những thông tin này, Ruchung tôi tổng hợp từ rất nhiều báo in và báo điện tử, chỉ thêm thắt một chút lời bình, không thể nói là xâm phạm đời tư người khác. Duy chỉ có những bức ảnh dưới đây là của chính Ruchung tôi, song, tiếc thay, nó lại đã quá quen thuộc với mọi người và với chính ông Liên:


Hướng ra cổng sẵn sàng đón khách đến thăm "làng"



Với Cây nhiệt đới, khí cụ nghe lén của Mỹ

Thăm khuôn viên làng.

2. Sản phẩm.
- Ngày 27-7-2003, nhằm ngày Thương binh - liệt sĩ, ông Liên dựng 2 ngôi nhà đầu tiên của “làng”.
- Những năm sau đó, cho đến nay, ngôi làng dần hình thành trên khoảng hơn10 ha đất rừng đồi ở Vực Quành (Xã Nghĩa Ninh) với một chỉnh thể không gian, bối cảnh, hiện vật và “ không khí” của một thời xưa mà không cũ.
- Ông Liên còn tìm đến các nghĩa trang liệt sỹ Quảng Bình ghi chép, thuê khắc vào bia đá danh tính 4.300 liệt sĩ lưu trữ, thờ phụng ở “làng”  và cung cấp thông tin cho thân nhân của họ ở rất nhiều miền đất nước.
- Đến nay, có thể đã có đến cả vạn người khắp các miền đất nước và nước ngoài, với đa dạng thành phần đã đặt chân đến Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành, với các mục tiêu cũng rất đa dạng: về nguồn, khám phá, tĩnh tâm, sáng tạo nghệ thuật (tìm kiếm phim trường...), nhưng tất thảy, không ai bảo ai đều quy về một hướng: nhân văn! Điều đặc biệt là hầu hết các tour này đều đang được miễn phí vớ́i sự đón tiếp, giới thiệu nồng hậu của chủ nhà.
- Nhiều hình ảnh miêu tả sinh động không khí kháng chiến được tái hiện chân thực đầy xúc động ở Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành đã được giới thiệu trên nhiều báo chí, các video clip và các blog. Ruchung tôi thử tìm kiếm những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi thường tồn tại rất ngắn ngủi giữa các trận đánh trong cuộc chiến kéo dài hàng chục năm, như những dấu lặng giàu nhạc tính trong bản đại hợp xướng kháng chiến mà Ruchung tôi từng biết. Lạ thay, ở " làng kháng chiến" Vực Quành tái hiện, những khoảnh khắc này vẫn có, đến nao lòng; nhưng Ruchung tôi linh cảm rằng nó thật quá mong manh.






- Khu du lịch sinh thái - văn hoá Vực Quành từng được nhiều báo chí, trang web, blog...giới thiệu như một sản phẩm du lịch - văn hóa độc đáo, tuy nhiên hiện nay nó đang bị xuống cấp nhanh và không ít lần bị bà hỏa "thăm viếng " bất thình lình!






3. Vực Quành. 
- Vực Quành, về địa mạo, hẳn nhiên đã hình thành từ thủa tạo thiên Bàn Cổ. Tuy nhiên người xưa định danh Vực Quành  tự bao giờ và với ý nghĩa gì, thì Ruchung tôi chưa thể biết, nhưng chắc chắn là trước sự ra đời của chúng ta và ông Nguyễn Xuân Liên rất lâu, rất lâu…Thôi thì, khi chưa thể tầm nguyên được từ căn của Vực Quành, hãy tạm bằng lòng với đặc điểm võ đoán của ngôn ngữ, của địa danh, như địa danh của những vùng phụ cận, chưa thể giải nghĩa, nhưng những vùng đất nghèo khó, cằn cỗi này vẫn cứ mãnh liệt, đằm thắm, âm thầm nuôi dưõng và gắn chặt với biết bao số phận, biết bao kiếp người, cả với sự nghiệp kháng chiến oanh liệt của quê hương, của toàn dân tộc: Voòng, Cộn, Trạng, Ba Đa, Cúp Cúp… ven đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại
-  Vực Quành là vùng đất xưa cổ, hẳn đã có truyền thống lâu đời không thể phủ nhận, rất sâu dày và đáng tự hào cho cả cộng đồng . Tuy nhiên, cho đến gần đây, địa danh này vẫn chưa mấy ai ngoài người  dân bản địa biết đến, do chưa có người khai mở,  dẫu nó đang mang trong mình một vẻ đẹp tự nhiên, vẻ đẹp truyền thống tiềm ẩn .


- Phải đến khi ông Nguyễn Xuân Liên được phép lập “làng”, địa danh Vực Quành mới thực sự được kích hoạt, dù mới chỉ là một phần giá trị tinh thần của vùng đất. Bằng chứng, theo nhà báo Trương Quang Nam (Báo Quảng Bình), chỉ cần click vào công cụ tìm kiếm Google trong chưa đầy nửa giây thì đã có khoảng 9.400 thông tin về địa danh Vực Quành gắn với sản phẩm “làng kháng chiến”…Đó là sự bàn luận rộng lớn có thật trên môi trường điện tử, còn trên thực tế, đã có cả vạn người từ chính khách, cựu chiến binh, văn nghệ sỹ, nhà khoa hoc, người lao động, thiếu nhi, người ngoại quốc...đã bỏ tiền bạc, thì giờ, công sức đến Vực Quành với một tâm thế chủ động: về cội nguồn, khám phá, hướng tới nhân văn.
- Vậy thì, mỗi chúng ta, những người con Quê hương, theo thân phận của mình, không  nên bỏ qua cơ hội này, chung tay bảo vệ và góp phần hoàn thiện ngôi "làng" đã dần hình thành thương hiệu để sử dụng như một địa chỉ đỏ nhằm trao truyền truyền thống, nhằm̉ PR vùng đất, PR quê hương, bắt đầu từ một sản phẩm cụ thể của một con người tâm huyết cụ thể đã khởi xướng. Ruchung tôi tài hèn đức mọn chỉ đóng góp được vào đây một Entry để góp phần kích hoạt sự nhiệt tình tiếp theo của ông Nguyễn Xuân Liên mà thôi, mặc dù chẳng biết ông ấy có cần không.
4. Vỹ thanh.
- Ruchung  tôi vinh dự được Blogger Bulukhin sử dụng Entry Ngày xưa không cũ trên blog của Bu. Sau khi xem, một comment cho rằng mô hình Làng kháng chiến Vực Quành được phục dựng gần sát với nguyên gốc, không cách tân như một số nơi khác, rất đáng trân trọng. Blogger này ao ước có một lần được đến với Vực Quành.
- Ruchung tôi đã từng gặp một số khách thập phương với những lứa tuổi khác nhau, những biểu cảm khác nhau, thậm chí trái chiều. Không biết họ có nghĩ giống nhau về ngôi "làng" đặc biệt này không mà lại cùng tìm đến đây, nơi xa xôi hẻo lánh này?











Tĩnh vật kháng chiến



Nguồn trích dẫn (0)
  1. Sóc Tím

      Sóc Tím

      11:47 21-03-2012

      Đẹp quá, bạn Ruchung ạ! Rất khâm phục con người tâm huyết như ông Liên! Nhờ "Ông già gàn dở " này mà chúng ta có được một "Làng kháng chiến" sinh động!
    • Đom Đóm

        Đom Đóm

        18:20 20-03-2012
        Tuyệt!
        Quá tuyệt !
        Từ nhân vật đến hình ảnh
      • Riêng tư
          Bình luận riêng

          Riêng tư

          Bình luận riêng
        • Minh

            Minh

            09:43 20-03-2012
            Một con người kỳ lạ. Báo chí gọi là ông là "ông già gàn dở". Một số người coi hành động của ông là dũng cảm, đã dám làm điều mà người khác còn chưa dám nghĩ đến. Một số người khác thì mỉa mai, trong xã hội mà giá trị của lịch sử xếp dưới mấy lớp giá trị vật chất vẫn có người mang tài sản tích góp được cả đời đánh đổi thứ phù du. Khác gì con thuyền đi ngược dòng nước lớn.

            Vài tháng, trên báo lại có tin tức về Vực Quành, mà lại chả có mấy tin tốt lành, nhà bị đốt, kỷ vật bị lấy trộm, bị hủy hoại...

            Rồi thuế má và những giấy tờ thủ tục đầy nhiêu khê...

            Sau ngần ấy năm miệt mài lao tâm khổ tứ, người đàn ông ấy bỗng thốt lên cay đắng: Quảng Bình là đất Ô Châu/ Ai mà đến đó quảy bầu về không...

            Một cái nhìn bi quan về thời cuộc, và một niềm tin không nguyên vẹn...

            Và ông đã trở lại HN, như ông vẫn về và đi. Mấy năm trước ông nói "đi Hà Nội" để về lại Vực Quành của ông. Giờ đây tôi không dám chắc là "đi" hay "về" nữa.

            ĐƯỢC gì và MẤT gì? Hơn ai hết ông là người hiểu nhất. Điều ông có được ông sẽ không bao giờ mất đi nữa, và những điều ông mất sẽ không mất thêm nữa...

            Mọi lời an ủi hay động viên với ông đều rất ý nghĩa trong khoảng thời gian này. Dành cho ông và cả cho những người tin vào điều tốt đẹp của cuộc sống này.

            Mong ông có nhiều sức khỏe, mong ông tìm lại được niềm vui hứng khởi.

            Vì nếu ông không kể lại những câu truyện của thế hệ ông thì nó sẽ mờ dần theo con đường mòn vào rừng Trường Sơn... (theo Tạp chí du lịch Lonely Planet)
          • NguyenDoanManh

              NguyenDoanManh

              09:01 20-03-2012
              " Cảm phục ông Liên này vô cùng. Mỗi ông làm nên cả một bảo tàng sống động về đất Quảng Bình kháng chiến. Chỉ biết ngả nón kính chào ông". Nhưng cũng buồn thay cho ông , đổ vào đấy một đống tiền bạc , rồi bao mồ hôi công sức, cả tuổi già đáng được nghỉ ngơi, nếu cứ như thế này thì ông trụ được bao lâu nữa trên mảnh đất vực Quành của chúng ta chang chang nắng, bao la gió . Tp Đồng Hới là nơi được thụ hưởng tấm lòng cao cả và tình cảm của ông đối với cuộc kháng chiến chống Mỹ nhưng tui cảm giác như chánh quyền sở tại có vẻ dửng dưng quá , không những thế, qua bài viết của RC và một số bài trên mang thì họ còn gây khó dể cho hoạt động và sự tồn tại của bảo tàng này ,không biết có đúng không. Giá như chánh quyền xắn tay áo cùng ông L , ít nhất thì trên nguyên tắc hai bên cùng có lợi để làm nên một Vực Quành thật sự hoành tráng xứng đáng với truyền thống của quê hương QB thì quí hoá biết bao
            • phambachieu

                phambachieu

                09:00 20-03-2012
                - Phải đến khi ông Nguyễn Xuân Liên được phép lập “làng”, địa danh Vực Quành mới thực sự được kích hoạt, dù mới chỉ là một phần giá trị tinh thần của vùng đất. Bằng chứng, theo nhà báo Trương Quang Nam (Báo Quảng Bình), chỉ cần click vào công cụ tìm kiếm Google trong chưa đầy nửa giây thì đã có khoảng 9.400 thông tin về địa danh Vực Quành gắn với sản phẩm “làng kháng chiến”…Đó là sự bàn luận rộng lớn có thật trên môi trường điện tử, còn trên thực tế, đã có cả vạn người từ chính khách, cựu chiến binh, văn nghệ sỹ, nhà khoa hoc, người lao động, thiếu nhi, người ngoại quốc...đã bỏ tiền bạc, thì giờ, công sức đến Vực Quành với một tâm thế chủ động: về cội nguồn, khám phá, hướng tới nhân văn.

                Thế mà chúng ta chưa đến Vực Quành nhỉ?
                Bao giờ về Đồng Hới, Ruchung cho anh em tham quan chuyến đi
              • giao lang PR

                  giao lang PR

                  08:58 20-03-2012
                • Thọ Lộc

                    Thọ Lộc

                    23:00 19-03-2012
                    Cảm phục ông Liên này vô cùng. Mỗi ông làm nên cả một bảo tàng sống động về đất Quảng Bình kháng chiến. Chỉ biết ngả nón kính chào ông.

                  Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

                  MỘT GIÁO SƯ/CỰU BINH NGƯỜI MỸ TÌM HIỂU VỀ VỰC QUÀNH









                  Phỏng vấn chủ nhân Vực Quành tháng 12/2011 tại nhà riêng ở Hà Nội qua Trung tâm Báo chí Bộ Ngoại Giao nước CHXHCN Việt Nam hướng dẫn về chiến tranh Việt Nam.

                  Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

                  VỰC QUÀNH ĐƯỢC NHẮC NHỞ ! MÌNH LẠI BỊ XẤU HỔ LẦN NỮA ?


                  “Ngôi làng kỳ lạ" làm từ vỏ bom, vỏ đạn

                  Đến thăm “làng chiến tranh” ở Vực Quành, với hầm hào, địa đạo, vỏ bom, vỏ đạn… nhiều người thốt lên rằng “đây là ngôi làng lạ nhất thế giới”.


                                                                           Một góc “làng chiến tranh“


                  Mua được mảnh đất 10ha ở khu vực Quành (ngoại ô TP. Đồng Hới, Quảng Bình), ông Nguyễn Xuân Liên dựng một căn nhà gỗ làm nhà tưởng niệm liệt sĩ mà ông mua được của dân và hoàn thành vào đúng ngày Thương binh - Liệt sĩ năm đó. Ông thắp hương khấn vái mong hương hồn đồng đội linh thiêng giúp ông hoàn thành ý tưởng.
                  Ông lang thang về khắp các thôn xóm và thấy bất cứ cái gì của thời chiến là ông gạ mua. Từ nếp nhà ngói, nhà rạ cũ kỹ dựng những năm 60 giá vài chục triệu, từ cái hòm đạn, cái tủ gỗ thông ọp ẹp giá vài trăm ngàn, cho đến cái xẻng mòn vẹt, cái điếu cày, cái bếp Hoàng Cầm không khói, các loại vỏ bom, vỏ đạn... ông mua tất rồi khuân về chất đống trong rừng.

                  Người dân quanh vùng không hiểu ông già gàn dở này làm gì. Người ta có tiền ra thủ đô ở, mua trang trại gần thủ đô dưỡng già, ông lại bán nhà Hà Nội vào rừng Quảng Bình ở rồi tha mấy thứ bao tải, sắt vụn cũ nát về ngắm nghía.





                  Vỏ bom được dựng kín bên một hố bom khổng lồ

                  Ông tìm lại những người đồng đội ngày xưa vẫn sống ở Quảng Bình để mời họ làm thuê cho mình. Chỉ những người đó mới hiểu thế nào là làng chiến tranh.

                  Ông Liên kể: "Mới đầu họ đến làm thuê cho tôi để kiếm chút tiền, sau rồi chính những kỷ niệm chiến tranh thôi thúc họ đã làm nhiều hơn so với công tôi trả. Có người vừa đào hầm vừa khóc vì nhớ lại thời trai trẻ. Có ông già đạp xe mấy chục cây số đến dựng nhà, đan tranh, trát vách cho tôi.


                  
                  Căn nhà du khách nghỉ ngơi và cũng là nơi tổ chức các cuộc triển lãmvề đề tài chiến tranh
                   Có người lặn lội hàng trăm cây số đến tặng tôi những kỷ vật chiến tranh, những mảnh dù, những chiếc bi-đông đựng nước méo mó, góp ý cho tôi từng ly từng tý, rồi thay tôi rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẻm để sưu tầm hiện vật, kiên trì vận động người dân bán lại kỷ vật để trưng bày cho cả nước xem.

                  Bạn bè ở ngoài Hà Nội cũng vào xem tôi làm. Cả lãnh đạo ở trung ương cũng lặn lội vào đây. Niềm vui đặc biệt là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người con đất Quảng Bình đã hai lần nhắn nhủ động viên tôi.

                  Thế là cái mảnh rừng heo hút này bỗng ngày ngày có rất nhiều khách thăm. Ai cũng sôi nổi ôn lại những năm tháng chiến đấu, rồi cùng ôm nhau khóc, ngả nghiêng cười, tiếng hát át tiếng bom thuở nào lại được cất lên rộn rã khắp cánh rừng".


                                                                         Địa đạo ở làng chiến tranh

                  Lúc này, người ta không còn nhìn ông Liên là kẻ gàn dở nữa, mà khâm phục, trân trọng ông. Đó là niềm vui lớn nhất để ông tiếp tục say mê với ý tưởng vì dân, vì nước này.

                  Người con trai của ông, hiện đang sống và làm việc ở Đức, qua báo chí đã hiểu được việc làm của bố, thông cảm với bố hơn. Anh tranh thủ nghỉ phép về thăm và cho ông 1 tỷ đồng để ông tiếp tục thực hiện ước mơ.

                  Giờ đây, ông Liên đã được cả thế giới biết đến bởi cái việc làm kỳ lạ này. Một phóng viên Pháp đã bay sang Việt Nam nghiên cứu.


                                                            Căn nhà nửa chìm nửa nổi ở làng chiến tranh

                  Cô phóng viên này hỏi: "Sao Mỹ thả bom không chạy vào rừng núi mà nấp lại sống ở làng?". Ông trả lời: "Chúng tôi không trốn chạy mà đối diện và chống lại cuộc chiến tranh đó bằng trí tuệ và sự dũng cảm được hun đúc từ hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước".

                  Đặc biệt, một nhà báo hãng AP của Mỹ đến tìm hiểu viết bài. Cô này hỏi: "Việc làm của ông có ảnh hưởng đến mối quan hệ Việt - Mỹ không?".



                  Lớp học trong lòng đất

                  Ông không trả lời ngay vào vấn đề mà nói với cô ta rằng: "Bố tôi đã chết trong trận B52 rải thảm Hà Nội năm 1972, em ruột kề tôi cũng chết năm 1969 ở chiến trường miền Nam vẫn chưa tìm thấy xác. Người Mỹ đến xâm lược đất nước tôi, gây ra bao nhiêu tang tóc, chúng tôi cầm súng bắn họ để bảo vệ đồng bào mình là điều tất nhiên.

                  Trong khi hàng vạn liệt sĩ Việt Nam chưa tìm thấy hài cốt mà họ đòi chúng tôi phải đi tìm và trao trả hài cốt lính Mỹ, rồi bảo chúng tôi vi phạm nhân quyền.

                  Tôi làm cái bảo tàng này không hề khơi lại tang tóc, đau thương, cũng không hề gây thù địch với Mỹ mà chỉ để giới trẻ Việt Nam và nhân dân thế giới hiểu rằng vì sao một đất nước nghèo nàn, lạc hậu lại có thể chiến thắng cả đế quốc lớn".




                                                           Ông Liên ngày bắt đầu xây dựng làng chiến tranh

                  Trong số nhà báo nước ngoài đến làng chiến tranh tìm hiểu, ông ấn tượng nhất với phóng viên chiến trường của Nhật tên là Mika của hãng thông tấn Kyodo. Cô này có chồng cũng là nhà báo hy sinh ở chiến trường Irắc.

                  Cô đã bắt ông dẫn đi khắp làng trong suốt một ngày để chụp ảnh, quay phim, ghi chép. Cô ăn sắn luộc chấm muối vừng như người Quảng Bình ngày xưa, chứ không ăn đồ hộp mà trợ lý, phiên dịch mang theo.

                  Do yêu quý cô nên ông bảo cô viết vài lời cảm tưởng vào cuốn sổ để ông giữ làm kỷ niệm, tuy nhiên cô ta từ chối và bảo: "Những bài báo của tôi viết về ông và cuộc chiến tranh Việt Nam sẽ là lời cảm tưởng gan ruột nhất. Giới trẻ Nhật Bản rất quan tâm đến Việt Nam, họ say sưa nghiên cứu và thần tượng Việt Nam qua các cuộc kháng chiến, nhưng họ không hiểu vì sao Việt Nam lại đánh thắng được Mỹ. Tôi hy vọng những bài viết của tôi sẽ làm họ hiểu hơn về dân tộc kỳ lạ này".



                                                         Ông Liên giới thiệu làng chiến tranh với du khách

                  Sau khi thăm làng chiến tranh, ông Phan Lâm Phương, ngày đó còn là Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình nói với ông Liên: "Lẽ ra việc này là của Nhà nước, nhưng anh làm rồi thì Nhà nước phải hỗ trợ thêm".

                  Rồi ông Phương đã cho làm con đường nhựa từ đường Hồ Chí Minh vào làng chiến tranh. Ông đề nghị ngành điện dựng cột, kéo dây vào Vực Quành cho ông Liên đỡ phải sống cảnh đèn dầu leo lét giữa rừng.

                  Ông Liên thoáng buồn: "Lúc đầu tôi định làm nho nhỏ, nhưng rồi nhân dân cả nước động viên, khích lệ nên cứ làm nữa ra. Số tiền đổ vào đây đã hơn 4 tỷ đồng. Tôi phải vay bạn bè, người thân cả tỷ bạc rồi mà vẫn chưa hoàn thiện được. Tiền hết, làm chưa xong, mà nhiều công trình đã xuống cấp không có tiền sửa chữa tiếp…".

                  Tham vọng của ông Liên là muốn làm một con đường gập ghềnh hố bom như đường Trường Sơn thuở trước, rồi ông sẽ mua chiếc xe zin 130 cho du khách tự lái, để được sống lại đúng cảm giác chống Mỹ trên đường Trường Sơn.

                  Ông còn muốn có cả những xác xe tăng, xác máy bay, những khẩu pháo, khẩu súng hỏng để trưng bày, nhưng trong cái thời buổi sắt đắt như vàng đen này, ông lại đang gặp khó khăn về kinh tế, nên đành xót xa nhìn người dân Quảng Bình, Quảng Trị xẻ chúng ra bán sắt vụn.

                  Ông còn muốn phóng thật nhiều ảnh của các phóng viên chiến trường để mở triển lãm cho dân chúng xem ngay tại các hố bom. Ông còn muốn biến nơi này thành trường quay sống động cho các đoàn làm phim về chiến tranh. Ông còn muốn... Và những ý muốn đó đã biến ông thành con nợ.

                  Ông Liên đã trắng tay bởi cái hành trình mà ông bảo rằng, là trả nợ ký ức. Chỉ có các thế hệ người Việt Nam là đang được hưởng. Đấy là niềm vui và cũng là động lực để ông quyết tâm. Ông là con người thật lạ!

                  An Thái Duy

                  Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

                  THÁNG DU LỊCH QUẢNG BÌNH 2012

                  Triển khai các hoạt động Tháng du lịch năm 2012

                  Cập nhật lúc 21:33, Chủ Nhật, 18/03/2012 (GMT+7)
                  (QBĐT) - Ngày 16-3, UBND tỉnh đã tổ chức hội nghị triển khai các hoạt động Tháng du lịch năm 2012. Tham dự hội nghị có đại diện một số ban ngành, các huyện, thành phố, cơ quan thông tấn báo chí Trung ương và địa phương... Đồng chí Trần Tiến Dũng, Tỉnh ủy viên, Phó Chủ tịch UBND tỉnh, Trưởng ban chỉ đạo Tháng du lịch năm 2012 chủ trì hội nghị.
                  Tại hội nghị, đại diện các ban ngành, địa phương liên quan đã báo cáo kế hoạch triển khai các hoạt động Tháng du lịch 2012, đồng thời có một số kiến nghị, đề xuất với UBND tỉnh nhằm tạo hiệu quả cao trong Tháng du lịch.
                  Theo đó, Tháng du lịch 2012 được tổ chức trong tháng 6-2012 và mở rộng trong toàn tỉnh với nhiều hoạt động đa dạng và phong phú, tuy nhiên trọng tâm vẫn là du lịch hang động. Trước đó, vào tháng 4-2012, UBND tỉnh sẽ tổ chức hội nghị quảng bá du lịch tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh nhằm tăng cường hiệu quả cho hoạt động trọng tâm của Tháng du lịch 2012.
                  Phát biểu tại hội nghị, đồng chí Trần Tiến Dũng đã yêu cầu các ban, ngành, địa phương liên quan khẩn trương triển khai các hoạt động được phân công trong kế hoạch; chú trọng công tác tuyên truyền, quảng bá trên các phương tiện thông tin đại chúng; bảo đảm công tác vệ sinh môi trường, an ninh trật tự, an toàn vệ sinh thực phẩm, chuẩn bị cơ sở hạ tầng đáp ứng đủ nhu cầu của du khách trong Tháng du lịch năm 2012; Hiệp hội du lịch tỉnh và các doanh nghiệp kinh doanh du lịch cần nhanh nhạy, chủ động hơn trong việc liên kết để tìm kiếm và mở rộng các tour du lịch; giao Văn phòng UBND tỉnh tổng hợp chương trình hoạt động của các ban, ngành, địa phương trong Tháng du lịch để đưa ra chương trình cụ thể trong tháng 4-2012, phục vụ cho hội nghị quảng bá du lịch tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh...
                                                                                                                            N. M
                  http://baoquangbinh.vn/tin-tuc-su-kien/201203/Trien-khai-cac-hoat-dong-Thang-du-lich-nam-2012-2098359/