Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

MỘT BÀI BÁO VÀO DỊP 27/2...BUỒN !!!

Nghiên cứu ở Việt Nam cho thấy nạn hối lộ lũng đoạn giá cả dược phẩm


Nghiên cứu ở Việt Nam cho thấy nạn hối lộ lũng đoạn giá cả dược phẩm

 
Nguồn: Ben Hirschler - Reuters
Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ
28.02.2012

Làm cách nào để đo lường nạn tham nhũng y tế? Nguyễn Tuấn Anh, một nhà nghiên cứu tại Đại học Y Dược Hà Nội, cho rằng việc chi trả không chính thức cho các bác sĩ là “yếu tố chủ yếu” trong việc tăng giá của những loại thuốc cũ hết hạn độc quyền vốn chiếm một thị phần lớn của ngành dược phẩm trong nhiều nền kinh tế đang phát triển.
Sau khi phỏng vấn những bác sĩ, các công ty dược, quan chức chính quyền và dược sĩ trong các bệnh viện công và tư, ông Tuấn kết luận trong một nghiên cứu vừa được xuất bản vào năm ngoái rằng khoảng 40% giá thuốc ở Việt Nam thường được dùng để hối lộ cho bác sĩ.
“Khi tôi nói với các đồng nghiệp tại vài quốc gia châu Á, họ nói tình hình của họ cũng tương tự,” ông cho Reuters biết.
Cuộc nghiên cứu của ông chia ra hai thành phần - hợp pháp và bất hợp pháp - đã góp phần vào giá cả dược phẩm ở Việt Nam, và phát hiện rằng từ 40 - 60% thành giá cuối cùng có thể đã được dùng để khuyến khích người kê toa sử dụng những loại thuốc cụ thể nào đấy, và để thuyết phục nhân viên thu mua trong các bệnh viện mua chúng. Phần lớn số tiền được chia cho các bác sĩ.
Nguyễn nói rằng vấn nạn này càng tồi tệ hơn đối với các loại thuốc hết hạn bản quyền (generic) do các công ty châu Á bán, mặc dù nghiên cứu của ông không nêu đích danh những công ty này. Ở Việt Nam giá cả những loại thuốc này đôi khi lại cao hơn cả thuốc gốc vì các công ty dược mua bán loại thuốc này phải bù đắp lại khoản tiền chi trả cho các bác sĩ.
Nhưng các công ty dược từ phương Tây cũng không thoát khỏi nạn này: đại diện các công ty dược đã cho Nguyễn biết rằng các bác sĩ thường đòi hỏi khoảng 15% tiền hoa hồng từ các nhà sản xuất thuốc châu Âu; tỉ lệ hoa hồng họ đòi hỏi từ các nhà sản xuất thuốc châu Á là 40%.
Nghiên cứu này, vốn đã được trình bày tại Hội thảo Phát triển Dược phẩm Quốc Tế tại Antalya, Thổ Nhĩ Kỳ vào tháng Mười năm ngoái, đã cho thấy các công ty đa quốc gia thường cấm đoán việc hối lộ, ít nhất là trên hình thức, mặc dù áp lực nhằm đạt được chỉ tiêu bán ra thường có nghĩa là các đại diện tảng lờ lệnh cấm này và đưa tiền hối lộ cho các bác sĩ.
Có lúc các công ty đa quốc gia lại chi trả cho những kỳ nghỉ sang trọng bậc nhất dù việc này vốn bị cấm đoán bởi luật chống lại quả của ngành bào chế thuốc ở Hoa Kỳ.
Các bác sĩ được thăm dò nói rằng họ lấy tiền hoặc hiện vật để bù đắp cho đồng lương thấp của mình, và tiền hoa hồng từ ngành bào chế dược phẩm thường trở thành nguồn thu nhập chính của một số bác sĩ, mặc kệ những bác sĩ uy tín kiên quyết giữ mình “trong sạch”.
Đây là tình trạng mà một nhà bán thuốc nước ngoài nói rằng đang làm đảo lộn cả hệ thống: “Giờ đây bác sĩ càng tồi lại càng có nhiều tiền. Thật quái gở.” 

 http://www.x-cafevn.org/node/3139

 Dịch từ bài: Vietnam study finds bribes dominate medicine prices (Reuters)
 

http://nguoilotgach.blogspot.com/2012/03/nghien-cuu-o-viet-nam-cho-thay-nan-hoi.html

KHÔNG PHẢI CHUYỆN Ở CỐNG RỘC XỨ THIÊN ĐƯỜNG !

Nhân chuyện các vị nghị sĩ quốc hội của xứ thiên đường "dân chủ gấp vạn lần các nước dân chủ tư sản" về Tiên Lãng thực thi quyền của cơ quan quyền lực tối cao, xin giới thiệu với các bác một việc làm nhân đạo của các nghị sĩ và quan chức chính phủ cùng nhân dân nước sở tại đã giúp đỡ, ủng hộ và bảo vệ công dân Việt Nam đang sống trên đất Đức qua bản tin dưới đây :

Liên bang Đức

Gia đình người Việt bị trục xuất trở lại Đức

Cập nhật lúc 31-01-2012 21:19:03 (GMT+1)

Ngày 31.01.2012, gia đình anh Nguyễn Minh Tường, chị Nguyễn Thị Sang và 2 đứa con nhỏ đã trở lại Đức sau gần ba tháng bị trục xuất về Việt Nam.

Hình ảnh đầu tiên của gia đình người Việt bị trục xuất trở lại Đức

























Như tin đã đưa, vào lúc hơn ba giờ sáng một ngày tháng 11.2011 cả gia đình họ Nguyễn bị cảnh sát Đức bấm chuông cửa yêu cầu gói ghém hành lý để trục xuất về Việt Nam sau 19 năm sinh sống tại Đức, trừ cô con gái lớn Ngọc Lan 20 tuổi đủ tiêu chuẩn theo luật định được ở lại Đức.
Bà Renate Paul, lãnh đạo nhà thờ Hoya vui mừng với sự trở lại Đức của gia đình này: “Một điều đối với tất cả chúng tôi, đặc biệt đối với gia đình Nguyễn, là thời gian không thể chịu đựng nổi đã chấm dứt“.
Vào tháng 11 năm ngoái, gia đình ông Nguyễn sau 19 năm ở Đức, mặc dù hội đủ mọi điều kiện hoà nhập, được nhân dân địa phương quý mến và nhà thờ Hoya cưu mang, đùm bọc, vẫn bị trục xuất 4 người: ông Nguyễn Minh Tường, chị Nguyễn thị San và 2 đứa con nhỏ về Việt Nam trong một đêm giá rét. Chỉ còn cô con gái 20 tuổi Nguyễn Ngọc Lan được ở lại, sống một mình!
Vấp phải sự đấu tranh cương quyết của nhân dân cùng nhà thờ vùng Hoya và phải đối đầu với những ý kiến chỉ trích, phê bình gay gắt của các đảng đối lập, trong đó có cả những người cùng trong đảng (CDU) với mình, cuối cùng ông Uwe Schünemann, Bộ trưởng Bộ nội vụ bang Niedersachsen phải chấp nhận dàn xếp cho gia đình họ Nguyễn được trở lại Đức đoàn tụ.
Ngày 24.11.2011, tờ nhật báo Hannoversche Allgemeine Zeitung cho biết, gia đình ông bà Nguyễn đã có thể làm thủ tục nhập cảnh trở lại Đức (NguoiViet.de đã đưa tin). Khi ấy, nhiều người đã từng hy vọng gia đình ông Nguyễn có thể đoàn tụ sớm và cùng đón Nôel tại Đức. Nhưng sự việc không ngờ kéo dài cho đến hôm nay.

Vụ trục xuất bất ngờ đã lập tức gây phản cảm, bất bình, tạo nên một làn sóng phản đối diễn ra.
Sau một thời gian nhờ sự đấu tranh, ủng hộ của các cơ quan, tổ chức và dân chúng, gia đình họ Nguyễn đã được trở lại Đức.
Ngọc Lan chuẩn bị hoa đón bố mẹ và 2 em
Ngọc Lan, cô con gái lớn với lòng hiếu thảo của mình, sau khi trải qua một khoảng thời gian đấu tranh không mệt mỏi và chờ đợi đã được hưởng niềm sung sướng, hạnh phúc khi gia đình đã được đoàn tụ.
 
Mehrere Menschen besteigen einen Bus. © NDR.de Fotograf: Oliver Gressieker
Chiếc xe buýt khởi hành từ Hoya lúc 8 giờ 30...
Ngoc Lan Nguyen sitzt in einem Bus. © NDR.de Fotograf: Oliver Gressieker
... sáng sớm nay, Thứ Ba 31/01, chở Nguyễn Ngọc Lan đi đón gia đình.
Frauen sitzen im Bus und basteln Luftballons. © NDR.de Fotograf: Oliver Gressieker
Gần 40 người gồm đại diện chính quyền, bạn bè và những người ủng hộ gia đình đã cùng đi đón
Familie Nguyen sitzt am Flughafen in Frankfurt. © NDR.de Fotograf: Annette Deutskens
Gia đình ông Nguyễn trong phòng chờ ở sân bay, lần đầu tiên trở lại Đức sau 3 tháng ở Việt Nam
André und Esther Nguyen spielen zusammen am Frankfurter Flughafen. © NDR.de Fotograf: Annette Deutskens
Hai thành viên trẻ nhất vui mừng trở lại nước Đức...
Die Schülerinnen Celina und Victoria sitzen in einem Bus. © NDR.de Fotograf: Oliver Gressieker
... nơi có những người bạn tốt, như các bạn học Celina và Victoria, tất nhiên là cùng đi đón trên xe buýt.
Ngoc Lan Nguyen sitzt in einem Bus. © NDR.de Fotograf: Oliver Gressieker
Ngọc Lan vẫn thấy khó tin: Trở lại sau khi bị trục xuất là một ngoại lệ lớn, một điều kỳ diệu
 
 


Nguồn: tapchihuongviet/nguoiviet

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

19 ĐIỀU CẤM !

Quy định về những điều đảng viên không được làm
Cập nhật lúc 01:11, Thứ tư, 29/02/2012 (GMT+7)
LTS - Ngày 1-11-2011, thay mặt Ban Chấp hành T.Ư, đồng chí Tổng Bí thư NGUYỄN PHÚ TRỌNG đã ký Quy định số 47-QÐ/T.Ư của Ban Chấp hành T.Ư, quy định về những điều đảng viên không được làm. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu toàn văn Quy định này.

- Căn cứ Ðiều lệ Ðảng;
- Căn cứ Hiến pháp và pháp luật của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam;
- Căn cứ Quy chế làm việc của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa XI;
- Ðể tăng cường kỷ cương, kỷ luật của Ðảng và giữ gìn phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, tính tiền phong gương mẫu của đảng viên, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của tổ chức đảng,

BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG QUY ÐỊNH

Ðảng viên Ðảng Cộng sản Việt Nam là chiến sĩ cách mạng trong đội tiên phong của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và dân tộc Việt Nam; cùng với việc gương mẫu
chấp hành Cương lĩnh chính trị, Ðiều lệ Ðảng, các nghị quyết, chỉ thị của Ðảng và pháp luật của Nhà nước, các quy định của Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã hội mà mình là thành viên,  phải chấp hành nghiêm chỉnh những quy định cụ thể của Ðảng về những điều đảng viên không được làm.

I. Những điều đảng viên không được làm

1- Nói, làm trái hoặc không thực hiện Cương lĩnh chính trị, Ðiều lệ Ðảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định, quyết định, kết luận của Ðảng; làm những việc mà pháp luật không cho phép.
2- Cung cấp, để lộ, làm mất hoặc viết bài, đăng những thông tin, tài liệu bí mật của Ðảng và Nhà nước hoặc những việc chưa được phép công bố; tàng trữ, tuyên truyền, tán phát hoặc xúi giục người khác tuyên truyền, tán phát thông tin, tài liệu dưới mọi hình thức để truyền bá những quan điểm trái với đường lối của Ðảng, pháp luật của Nhà nước.
3- Viết bài, cho đăng tải tin, bài sai sự thật, vu cáo, bịa đặt hoặc quy kết về tội danh, mức án trước khi xét xử, không đăng tải ý kiến phản hồi, cải chính theo quy định. Sáng tác, sản xuất, tàng trữ, tán phát các tác phẩm, công trình văn học, nghệ thuật không lành mạnh, mang tính kích động gây ảnh hưởng xấu trong xã hội; tán phát bài viết, hồi ký không đúng sự thật.
4- Tổ chức, xúi giục, tham gia các hoạt động bè phái, chia rẽ, cục bộ gây mất đoàn kết nội bộ. Lợi dụng việc phát ngôn, nhân danh việc phản ánh, góp ý kiến đối với Ðảng để đả kích, vu cáo, xúc phạm, nhận xét, đánh giá tùy tiện đối với người khác. Ðe dọa, trù dập, trả thù người tố cáo, phê bình, góp ý.
5- Tố cáo mang tính bịa đặt; viết đơn tố cáo giấu tên, mạo tên. Cùng người khác tham gia viết, ký tên trong một đơn tố cáo. Tổ chức, tham gia kích động, xúi giục, mua chuộc, cưỡng ép người khác khiếu nại, tố cáo.
Cố ý gửi hoặc tán phát đơn khiếu nại, tố cáo đến những nơi không có thẩm quyền giải quyết.
6- Tổ chức, tham gia các hội trái quy định của pháp luật; biểu tình, tập trung đông người gây mất an ninh, trật tự.
7- Ðảng viên (kể cả cấp ủy viên và đảng viên là cán bộ diện cấp ủy, ban thường vụ cấp ủy quản lý) tự ứng cử, nhận đề cử và đề cử các chức danh của tổ chức nhà nước, Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã hội (theo quy định phải do tổ chức đảng giới thiệu) khi chưa được tổ chức đảng có thẩm quyền cho phép.
8- Quan liêu, thiếu trách nhiệm, bao che, báo cáo sai sự thật, lạm quyền, nhũng nhiễu khi thực hiện nhiệm vụ.
Thiếu trách nhiệm để cơ quan, đơn vị, địa phương do mình trực tiếp phụ trách xảy ra tình trạng mất đoàn kết, tham nhũng, buôn lậu, lãng phí, thất thoát tài sản và các tiêu cực khác.
Có hành vi để bố, mẹ, vợ (chồng), con, anh, chị, em ruột thực hiện các dự án, kinh doanh các ngành nghề thuộc lĩnh vực hoặc đơn vị do mình trực tiếp phụ trách trái quy định.
Biết mà không báo cáo, phản ảnh, xử lý các hành vi tham nhũng; không thực hiện các quy định về bảo vệ người chống tham nhũng.
9- Làm trái quy định trong những việc: quản lý nhà, đất, tài sản, vốn, tài chính của Ðảng và Nhà nước; huy động vốn và cho vay vốn tín dụng; thẩm định, phê duyệt, đấu thầu dự án; thực hiện chính sách an sinh xã hội, cứu trợ, cứu nạn; công tác kiểm tra, thanh tra, kiểm toán, các quy định trong hoạt động tố tụng.
10- Can thiệp, tác động đến tổ chức, cá nhân để bản thân hoặc người khác được bổ nhiệm, đề cử, ứng cử, đi học, đi nước ngoài trái quy định.
Lợi dụng chức vụ được giao để chiếm dụng, vay, mượn tiền, tài sản của đối tượng trực tiếp quản lý trái quy định.
Ép buộc, mua chuộc cá nhân hoặc tổ chức để bao che, giảm tội cho người khác.
11- Chủ trì, tham mưu, đề xuất, tham gia ban hành các văn bản trái quy định. Tạo điều kiện hoặc có hành vi để bố, mẹ, vợ (chồng), con, anh, chị, em ruột lợi dụng chức vụ, vị trí công tác của mình nhằm trục lợi.
12- Ðưa, nhận, môi giới hối lộ; môi giới làm thủ tục hành chính hoặc lợi dụng vị trí công tác để môi giới hưởng thù lao dưới mọi hình thức trái quy định đưa, nhận hoa hồng hoặc môi giới đưa, nhận hoa hồng trái quy định.
13- Báo cáo, lập hồ sơ, kê khai lý lịch, lịch sử bản thân không trung thực; kê khai tài sản, thu nhập không đúng quy định; mở tài khoản ở nước ngoài trái quy định; tham gia hoạt động rửa tiền.
14- Tổ chức du lịch, tặng quà, giải trí để lợi dụng người có trách nhiệm dẫn đến việc ban hành quyết định sai, có lợi riêng cho bản thân hoặc tổ chức, cơ quan, doanh nghiệp mà mình tham gia.
15- Dùng công quỹ để thăm viếng, tiếp khách, tặng quà, xây dựng công trình, mua sắm trang thiết bị, phương tiện làm việc, đi lại, thông tin liên lạc vượt quá tiêu chuẩn, định mức hoặc trái quy định.
Chiếm giữ, cho thuê, cho mượn tài sản, cho vay quỹ của Nhà nước, cơ quan, đơn vị tổ chức được giao quản lý, sử dụng trái quy định.
16- Tự mình hoặc có hành vi để bố, mẹ, vợ (chồng), con, anh, chị, em ruột đi du lịch, tham quan, học tập, chữa bệnh ở trong nước hoặc ngoài nước bằng nguồn tài trợ của tổ chức trong nước hoặc tổ chức, cá nhân nước ngoài khi chưa được phép của cơ quan có thẩm quyền.
17- Tổ chức, tham gia đánh bạc dưới mọi hình thức; cho vay trái quy định của pháp luật; sử dụng các chất ma túy; uống rượu, bia đến mức bê tha và các tệ nạn xã hội khác.

Vi phạm đạo đức nghề nghiệp; có hành vi bạo lực trong gia đình, vi phạm chính sách dân số và kế hoạch hóa gia đình, sống chung với người khác như vợ chồng; bản thân hoặc để con kết hôn với người nước ngoài trái quy định.
18- Mê tín, hoạt động mê tín (đốt đồ mã, hành nghề đồng cốt, thầy cúng, thầy bói). Lập đền, miếu, nơi thờ tự của các tôn giáo trái phép; ủng hộ hoặc tham gia tôn giáo bất hợp pháp; tham gia các tổ chức do tôn giáo lập ra chưa được cấp có thẩm quyền cho phép. Lợi dụng tín ngưỡng để trục lợi.
19- Tổ chức việc cưới, việc tang, các ngày lễ, tết, sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới; mừng thọ, mừng nhà mới, lên chức, lên cấp, chuyển công tác xa hoa, lãng phí hoặc nhằm trục lợi.

II- Tổ chức thực hiện và xử lý vi phạm

1- Giao Ủy ban Kiểm tra Trung ương hướng dẫn thực hiện Quy định này và giúp Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư kiểm tra, giám sát việc thực hiện.
Các cấp ủy đảng có trách nhiệm lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện Quy định và định kỳ hằng năm báo cáo với cấp ủy cấp trên tình hình thực hiện Quy định của ủy ban kiểm tra của cấp ủy cấp trên.
Trong quá trình thực hiện có vấn đề thấy cần bổ sung, sửa đổi thì báo cáo Ban Chấp hành Trung ương xem xét, quyết định.
2- Ðảng viên vi phạm Quy định này phải được xử lý công minh, chính xác, kịp thời theo quy định của Ðảng và pháp luật của nhà nước.
3- Quy định này thay thế Quy định số 115-QÐ/T.Ư, ngày 7-12-2007 của Bộ Chính trị (khóa X) về những điều đảng viên không được làm, có hiệu lực từ ngày ký và phổ biến đến chi bộ để thực hiện.

http://www.nhandan.com.vn/cmlink/nhandandientu/thoisu/chinh-tri/tin-chung/quy-nh-v-nh-ng-i-u-ng-vien-khong-c-lam-1.336090

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

CHÚC MỪNG NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM !



Kỷ niệm NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM xin giới thiệu hình ảnh của các cán bộ Y tế mà tôi đã được cùng sống và làm việc trong thời gian từ 1961 đến 1970 tại Quảng Bình.

Đây cũng là món quà nhỏ tôi muốn gửi tặng tới các thế hệ  thày thuốc ở Quảng Bình mà tôi kính trọng.

Bác sĩ Phạm Kỉnh, trưởng ty Y tế Quảng Bình thời chống Mỹ

Ban lãnh đạo ty Y tế Quảng Bình thời chống Mỹ

Ảnh kỷ niệm lễ tốt nghiệp Y sĩ xã khóa đầu tiên (1961-1964) của trường Y sĩ Quảng Bình

Ảnh kỷ niệm lễ tốt nghiệp Y sĩ xã khóa đầu tiên (1961-1964) của trường Y sĩ Quảng Bình


Đội chạy việt dã nữ (lớp Y3) của trường Y sĩ.

Y sĩ Hình thị Bích Đào (xã Vạn Trạch) lớp Y3.

Y sĩ Nguyễn thị Hân (xã Xuân Trạch-bên trái) và Y sĩ Nguyễn thị Bé (xã Vạn Ninh) lớp Y3.

Bác sĩ Ngô Tiến An, bệnh viện trưởng BV Quảng Trạch (1965).

Bác sĩ Diệp Xuân Trác, khoa Tai Mũi Họng bệnh viện tỉnh QB.

Ban lãnh đạo ty và cán bộ y tế tuyến Thống Nhất (Làng Ho)


Bệnh viện tỉnh sơ tán tại xã Lý Ninh (1965)

Mổ cấp cứu bằng ánh sáng đèn pin.

Chăm sóc bệnh nhân trong hầm tại BV Quảng Trạch.



Chăm sóc bệnh nhân trong hầm tại BV Quảng Trạch.


Bác sĩ Nguyễn Hữu Lực, trưởng phòng Giáo vụ trường Y sĩ QB  (1965-1967). 
Ông Nguyễn Xuân Liên, nhân viên phòng HCQT trường Y sĩ QB (1961-1968).


Bác sĩ Nguyễn Phú Hồng, hiệu phó trường Y sĩ QB (1964-1970)
Bà Phạm thị Tuyết Bông, nhân viên phòng HCQT trường Y sĩ (1966-1968).
Nay là nhà thơ Lê Thị Mây.

        Bác sĩ Nguyễn Hữu Lực và tôi (Nguyễn Xuân Liên) dự định sẽ tổ chức một cuộc họp mặt những người đã từng làm việc và học tập tại trường Y sĩ Quảng Bình từ năm 1961 đến năm 1968 vào dịp 27/2/2011 để kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường Y sĩ Quảng Bình, nhưng  rất lấy  làm tiếc, dự định này đã không thực hiện được vì Bs Nguyễn Hữu Lực đã qua đời vào đầu năm 2011 ở tuổi 82 tại quê nhà (xã Quảng Phương).

        Những ảnh tư liệu trên đây hầu hết do Bs Nguyễn Hữu Lực cung cấp.

        Xin kính cẩn cúi đầu thắp một nén nhang để tưởng nhớ các thầy thuốc, các đồng nghiệp đã cùng sống, làm việc với tôi ở Quảng Bình nay đã quá cố.



Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

LÀNG HO

Khuôn mặt Làng Ho

Làm phim hành trình lên tây Trường Sơn, vào với Làng Ho ở xã Kim Thuỷ, Lệ Thuỷ, Quảng Bình. Làng Ho đẹp nao lòng. Con suối nhỏ. Bản làng nhỏ. Con người nhỏ bé giữa núi rừng. Làng Ho mùa đông năm 2011 rét tái tê. Những khuôn mặt tràn ra hứng gió, những ánh mắt nhìn người lạ lẫm. Những đôi mắt đẹp lạ kỳ không sân si ái ố. Những đôi mắt vô tư giữa đại ngàn sâu thẳm. Mời bà con xem khuôn mặt Làng Ho nhé. Có thể ảnh chưa đẹp nhưng là một khuôn hình.
Người mẹ Làng Ho


Bé gái Làng Ho, hình này rất tình cờ

Làng Ho mùa đông năm 2011

Ánh mắt con trẻ Làng Ho

Nụ cười Làng Ho, nụ cười giản dị vô biên

Thiếu nữ Làng Ho

Năm khuôn mặt năm ánh mắt

Cõng em đi chơi ở Làng Ho

Nhà ai dưới núi ở Làng Ho
Cu Làng Cát
 

LÀNG HO TRÊN TUYẾN THỐNG NHẤT (ĐƯỜNG 559)


Làng Ho trên Tây Trường Sơn
Thứ năm, 30/06/2011, 00:14 (GMT+7)
Làng Ho (Kim Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình) nằm bên Tây Trường Sơn hùng vĩ. Những tháng năm đánh giặc, Làng Ho là địa chỉ đầu tiên tập kết hàng hóa chuyển vào Nam. Sau chiến tranh, Làng Ho nép mình dưới tán rừng trầm mặc, dân bản vật lộn với khó khăn. Nhưng tới đây, sẽ có một dự án lớn nhằm đổi thay cuộc đời người Vân Kiều tại Làng Ho từ chương trình Nghĩa tình Trường Sơn
của Báo SGGP.
Một góc Làng Ho sắp được thay mới bằng bản làng khang trang kiểu mẫu.
Chuyện xưa
Làng Ho nằm giữa bạt ngàn núi rừng, vạn đời; ngàn đời người Vân Kiều chung thủy với bản quán, đi theo cách mạng. Họ sống ở độ cao gần 100m so với mực nước biển. Ngày xưa, muốn lên Làng Ho, không có đường nào khác ngoài bạt rừng đi bộ 3 ngày.
Ngày nay, lên Làng Ho có hai cách. Một, đi từ Đồng Hới ra Khe Gát (Bố Trạch), bắt đầu từ cây số 0, phóng xe hơn 200km sẽ chạm mốc Làng Ho nổi tiếng; hai, đi theo đường 10 nối Đông và Tây Trường Sơn tại xã Vạn Ninh (Quảng Ninh) và Kim Thủy (Lệ Thủy), chỉ khoảng 100km.

Những năm đánh giặc, Đoàn 559 đã chọn Làng Ho làm điểm tập hợp vũ khí, cơm gạo, thuốc men, đạn dược gùi thồ vượt đỉnh 1001 và Khe Hó. Những người Vân Kiều lớn tuổi kể: “Lúc đầu không biết đó là bộ đội, chỉ nghe nói quân mình, người của Bác Hồ cần làm việc lớn, cần dân giúp đỡ, thế là dân bản cử những thanh niên giỏi nhất, khỏe nhất, và giữ được bí mật nhất giúp cán bộ soi đường, mở lối vượt dốc Khỉ cao cả ngàn mét để vô Quảng Trị”.
Từ chỗ là điểm tập kết nhỏ, Làng Ho trở thành địa điểm tấp nập của Binh trạm 27 Đoàn 559, số nhân công bốc vá, gùi - thồ hàng có lúc đến hàng ngàn người. Hồ Uôi, 80 tuổi, người Làng Ho kể: “Từ Làng Ho đi qua nước bạn Lào chưa đến 10km, từ Làng Ho vào Quảng Trị cũng chừng 20km nên Làng Ho được chọn đóng chốt là kho trung chuyển hàng hóa rất lớn trên đường Trường Sơn huyền thoại.
Và tại tấm bia di tích đặt bên đường Hồ Chí Minh vẫn còn ghi rõ: “Làng Ho - Tháng 10 năm 1959 đã được chọn đặt chỉ huy sở tiền phương của Đoàn 559, là điểm đầu đường gùi thồ chi viện cho chiến trường Trị Thiên và khu 5 từ 1959-1962. Năm 1966, 1967 bộ đội, TNXP Trường Sơn đã mở đường cơ giới Thạch Bàn - Làng Ho, Làng Ho -  Khe Sanh, Làng Ho - Bản Đông (Lào) để chuẩn bị cho chiến dịch Khe Sanh và Mậu Thân 1968. Làng Ho là nơi tập kết lực lượng chuẩn bị đánh đường 9 Nam Lào 1971”.
Ở Làng Ho, nhà nào cũng tham gia bảo vệ bộ đội, cùng TNXP làm đường, gùi thồ hàng hóa, cáng thương, tải đạn. Làng Ho là địa danh trung chuyển có tiếng nên số lần máy bay địch ném bom lên đến hàng trăm lượt, nhưng người Làng Ho vẫn kiên trung, các lực lượng chiến đấu ở Làng Ho vẫn chuyển hàng qua Lào, vào Trị Thiên chi viện thành công cho các chiến trường.

Người Làng Ho mưu sinh
Sau ngày hòa bình lập lại, những con người cứng cỏi của Làng Ho về với bản làng, bắt tay vực lại cuộc sống. Nhưng sống ở vùng hiểm địa, đường sá đi lại khó khăn, không có ruộng sản xuất, không nương lớn rẫy rộng, bà con Vân Kiều chỉ quanh quẩn với mấy vuông sắn quanh nhà sàn ọp ẹp. Cũng đã mấy chục năm chiến tranh lùi xa, người Làng Ho vẫn toát mồ hôi với cuộc mưu sinh trên nhánh Tây Trường Sơn.
Ông Hồ Un nói: “Trước đây còn ăn trộm rừng bán lấy tiền sinh nhai. Nhưng nay, một phần rừng được giữ rất chặt, mặt khác bà con cũng hiểu phá rừng là phá cuộc sống nên dừng luôn. Chừ sinh kế duy nhất chẳng có chi ngoài đi đãi vàng dưới suối”. Hồ Dung, cô gái trẻ người Vân Kiều chia sẻ: “Con gái trong bản đi mót vàng, con trai vào rừng ăn ong, về bán cho người buôn miền xuôi để duy trì cuộc sống thôi, chẳng có ruộng mần nên phải thế mà”.
Làng Ho còn khó khăn với tình trạng sinh con đông. Cựu binh Hồ Uôi (80 tuổi) có đến hai vợ phải gồng gánh 18 đứa con, trong đó có ba người con khác đã mất do không nuôi được. Với 37 hộ, có đến gần 200 nhân khẩu, Làng Ho thật sự khó khăn để nuôi được bản thân mình khi không có đất sản xuất, toàn bản là 100% hộ nghèo.
Bản kiểu mẫu cho Làng Ho
Cuối năm 2010, Ban tổ chức Chương trình Nghĩa tình Trường Sơn Báo SGGP đã có chuyến thăm bản Làng Ho và quyết định tài trợ nơi đây một bản làng kiểu mẫu để Làng Ho thoát nghèo.
Vào cuối tháng 4-2011, đại diện thường trực Chương trình Nghĩa tình Trường Sơn Báo SGGP đã làm việc với Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Quảng Bình cùng Chủ tịch UBND huyện Lệ Thủy về dự án. Sau đó, Tổng Công ty Bia rượu – Nước giải khát Sài Gòn (SABECO) đã đồng ý tài trợ cho dự án đầy ý nghĩa này.
Theo kế hoạch, dự án sẽ xây mới 33 căn nhà gỗ trị giá 1 tỷ 485 triệu đồng, sửa lại 3 căn khác đã xuống cấp trị giá 75 triệu đồng; xây dựng trạm dân quân y kết hợp, làm đường nội bộ 100 triệu đồng, làm cổng chào vào bản, xây dựng nhà vệ sinh cho mỗi hộ và ủng hộ mỗi hộ dân 500.000 đồng mua giống. Tổng giá trị đầu tư 3 tỷ đồng.
Có một chi tiết nhỏ cũng cần được nhắc đến, ấy là tên Làng Ho đã không còn mà chuyển thành bản Trung Đoàn. Đại diện Báo SGGP có ý kiến cần lấy lại tên Làng Ho, bởi Làng Ho là một địa danh lịch sử. Chủ tịch UBND huyện Lệ Thủy Đặng Thái Tôn nhất trí việc này và cho biết sẽ có đề xuất điều chỉnh.
Rồi đây trên Tây Trường Sơn sẽ có một Làng Ho - bản kiểu mẫu của người Vân Kiều trên con đường Hồ Chí Minh. Chắc chắn Làng Ho sẽ đổi thay phát triển bằng sự đầu tư xứng tầm ấy. Làng Ho, một bản làng không thể nào quên.
MINH PHONG

http://www.sggp.org.vn/thongtincanuoc/2011/6/261317/

VĂN NGHỆ SĨ HẢI PHÒNG VIẾT VỀ TIÊN LÃNG

NỖI ĐAU ĐỚN, HỔ THẸN NÀY...


TL: Nhà biên kịch Long Khánh là cộng tác viên lâu năm của VFC, thường tiên phong viết mảng chính luận, chống tham nhũng. Cũng là người đồng nghiệp, người anh vong niên lâu năm của TL. Mới đây gặp lại nhân dịp đầu năm, TL có hỏi bác chuyện Tiên Lãng. Chỉ thấy bác cười buồn, không nói gì. Và hôm nay TL nhận được bài viết này…Xin post lên đây để cùng bạn bè đọc và hiểu thêm tâm tư của một người Hải Phòng trước sự kiện Tiên Lãng còn nóng bỏng trên các diễn đàn cả nước và quốc tế.

Nguyễn Long Khánh
 
Vụ cưỡng chế đầm nuôi thuỷ sản ở Tiên Lãng với tiếng đạn hoa cải của hai anh nông dân Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý làm chấn động cả nước…Biết bao  người có lương tâm yêu công lý, sự thật, lẽ công bằng đã lên tiếng: từ cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh, đến Cựu phó thủ tướng Vũ Khoan, các Bộ trưởng, tướng lĩnh quân đội, công an, các đại biểu quốc hội và các văn nghệ sĩ ở 64 tỉnh, thành trong cả nước…Vậy mà văn nghệ sĩ Hải Phòng chúng tôi dường như im lặng…Tôi đỏ mặt khi đọc bức tranh biếm hoạ về thái độ văn nghệ sĩ Hải Phòng trên mạng Trần Nhương: Hai ông văn nghệ sĩ Hải Phòng đắp chăn bảo nhau: hình như chuyện xẩy ra ở cống Rộc ở đâu I Ran, I Rắc thì phải? Nên cứ yên tâm mà ngủ…Thật đau đớn, hổ thẹn khôn cùng khi có những điều thật khó nói ra.
Thành phố hoa phượng đỏ có bề dày lịch sử oai hùng, quang vinh luôn hiên ngang ngẩng cao đầu. Thành phố được dựng lên bởi nữ tướng Lê Chân lẫm liệt, thành phố đã có trận đánh Bạch Đằng Giang lịch sử chôn vùi bao chiến thuyền của giặc Nam Hán xâm lược, thành phố đã đánh thắng đế quốc Pháp bằng những cuộc chống càn anh dũng, đã chiến thắng B52 giặc Mĩ khi chúng đánh phá khu Xi măng, Thượng Lý. Thành phố của cần lao, làm lụng, dựng xây…Trong gian khổ, khó khăn, bão táp vẫn ngẩng cao đầu: những bến Sáu Kho, nhà máy Xi măng, đóng tàu Hạ Lý, cơ khí Duyên Hải đã trở thành huyền thoại bất tử về truyền thống của những người công nhân làm nên những chiến công bất hủ dưới ngọn cờ của Đảng. Chúng tôi tự hào với truyền thống thành phố Cảng bất khuất, kiên cường đã làm nên những mốc kinh tế đáng nhớ: Bốn cống, năm cầu, năm cửa ô...Và đã đón nhận biết bao huân chương, phần thưởng cao quý.

Vậy mà, mọi thứ cứ mai một dần. Gần 15 năm nay, chính tôi cũng không nhận ra thành phố của mình trong khi bao tỉnh, thành phố tiến lên như vũ bão, thay da đổi thịt từng ngày. Tôi đã đến thành phố Hồ Chí Minh, Bình Dương, Đà Nẵng, Quảng Ninh. Gần hơn là các tỉnh liền bên: Thái Bình, Hải Dương, Hưng Yên, cảm nhận nhìn thấy bằng chính đôi mắt của mình: nhịp độ xây dựng, sự thay đổi nhanh chóng rất đáng ngưỡng mộ của họ. Nhưng khi trở về thành phố của mình, tôi buồn bã nhận ra rằng: Hải Phòng đã tụt lại thành thị xã lạc hậu về mọi mặt với bộ mặt nghèo nàn, nham nhở đầy những vết tích làm chúng tôi xấu hổ về sự ứng xử văn hoá, về tệ tham nhũng cửa quyền, về an ninh trật tự xã hội, về vệ sinh đô thị...Như câu ca dao truyền miệng:
“…Rủ nhau đi Vịnh Hạ Long
Nhớ qua thị xã Hải Phòng chờ em…”
Không có thành phố nào có những vụ đất đai như Quán Nam, Đồ Sơn với bản danh sách cán bộ nhận chia đất từ dự án đến gần 200 người được đăng tải trên báo “Pháp luật thành phố Hồ Chí Minh” cho cả nước xem. Không có thành phố nào có ông phó chủ tịch, rồi giám đốc sở này, chủ tịch huyện nọ, trưởng phòng địa chính, hai lần “được” đứng trước vành móng ngựa và bị dân la ó, ghét bỏ đến thế ? Còn biết bao chuyện không thể nói vì thật đau lòng: chuyện mua phiếu bầu cử, chuyện nội bộ đấu đá nhau giành quyền lực, chuyện mua bán chức tước, tất cả diễn ra công khai hệt chuyện bóng đá Hải Phòng. Dân bức xúc tham gia ý kiến, đấu tranh thì bị trù dập, đè nén. Các vị chủ tịch, bí thư chấp chính hai khoá liền xây được cho thành phố 1 nhà thư viện 8 tầng (có 4 tầng để không), xây khu nhà thương mại “Cánh diều” bỏ hoang nhiều hơn sử dụng công nợ đến giờ trả chưa xong? Nhưng khi từ giã quan trường về hưu các ông xây biệt thự, Hotel bạc tỉ, mua những cao ốc hàng chục tầng, có ông chạy lên Hà Nội xây biêt thự, tiền ở đâu ra sau chục năm “phục vụ nhân dân” mà có? Chắc các ông tự hiểu…Vậy mà khi người dân làm ăn được một chút các ông lại không thể bằng lòng…
 Cứ thế thành phố của chúng tôi lặng lẽ lùi dần, tiếng xấu lan âm ỉ. Đó lâu văn nghệ sĩ chúng tôi không viết được những dòng tự hào về thực tế đang diễn ra của thành phố quê hương mình? Cho đến vụ Đoàn Văn Vươn với tiếng súng hoa cải loé sáng để cả nước tập trung vào mổ xẻ, thoá mạ những người lãnh đạo ở xã, ở huyện Tiên Lãng, ở thành phố, chúng tôi buộc phải choàng tỉnh, phải mở mắt, dỏng tai nghe những gì mọi người ở khắp đất nước đang nói về Hải Phòng “Thành phố hoa phượng đỏ chỉ biết hiên ngang ngẩng cao đầu”? Thật đớn đau hết mức! Ai đã bôi nhọ thành phố của mình, chúng tôi đau đớn tự hỏi?
Lãnh đạo thành phố, huyện, xã đã hành xử vô tâm thế nào để những người “nông dân Tiên Lãng chống càn” ngày xưa đang làm lụng cần cù, nhẫn nại, cam chịu nay lại phải mang tính mạng mình ra cầm vũ khí tự tạo dám nổ súng dẫu biết rằng có thể chết, vào tù. Họ chống ai? Chống lại chế độ mà cả đời ông, cha họ đã từng hy sinh, chống càn giữ từng tấc đất để làm nên chế độ xã hội tốt đẹp hôm nay ư? Sao những “cán bộ làm đầy tớ của dân” lại bắt họ phải làm điều oái ăm thế? Làm gì có chuyện hợp đồng tác chiến, phương án này, phương án nọ để tấn công vào người nông dân đến bước đường cùng: phải tự vệ để mang tội chống đối Nhà nước? Chính quyền của Đảng, của dân sao lại nỡ làm như vậy với dân? Họ còn thấy tự hào khi đã làm điều đó ư? Thế thì chính quyền vì dân ở điểm nào?
Chúng tôi đã lần tìm cốt lõi của việc thu hồi cưỡng chế các đầm thuỷ sản giao cho dân để làm gì? Khi mà 40 hộ dân đang làm ăn có hiệu quả: Họ quai đê, lấn biển, khai thông kênh lạch, đầm hồ, đổ mồ hôi, tiền bạc xuống để có ngày hôm nay làm ăn có miếng ăn, miếng để cho quê hương Tiên Lãng đẹp giàu, cho những người lao động có  việc làm. Tất cả đang phát triển tốt đẹp vì dân có giàu, nước mới mạnh…
Thật ra câu trả lời thật đơn giản: những người lãnh đạo “vì dân” thấy dân làm ăn được nhưng biếu xén ít quá, không nộp các khoản cống nạp đúng ra họ phải “tự hiểu”, mà thời gian chính quyền đặt ra giao đất cho dân sắp hết rồi. Đã có những đại gia, những doanh nghiệp muốn nhảy vào thế chỗ thuê lại, họ sẵn sàng đấu thầu sòng phẳng, nhưng quan trọng nhất là họ sẽ có ngay những khoản lót tay khi trúng thầu. 70 ha đầm thu hồi đấu thầu lại: kẻ trúng thầu với số tiền hơn 20 tỷ, nhưng sau 20 tỷ công khai kia là biết bao tỷ sẽ vào túi những ai? Vấn đề cưỡng chế thu hồi đất đai, bất chấp đạo lý, lẽ phải, luật lệ là ở chỗ đó. Những người lãnh đạo hiểu rất rõ chuyện này!
Chính vì thế mà lãnh đạo thành phố không biết, lãnh đạo huyện ầm ừ đổ cho xã mọi điều: từ thu hồi đất, từ cưỡng chế, từ phá nhà anh Vươn…Họ chỉ biết kí các lệnh cưỡng chế, thu hồi để xã làm nhưng khi anh Vươn chống lại, thì sẽ có lệnh huy động ngay Toà án, quân đội, công an, chính quyền huyện, xã nhảy vào để cưỡng chế cho được mấy anh em nhà Vươn “láo xược” dám kiện tụng, dám chống lại lệnh “Trời”? Vấn đề chính là ở chỗ đó.
Chúng tôi thật tủi hổ khi việc ở Cống Rộc (Tiên Lãng) đích thân thủ tướng cùng các bộ, các cơ quan trung ương phải vào cuộc giải quyết, để cho nhân dân cả nước phải quan tâm theo dõi, tham gia ý kiến để nhà báo, với nghệ sĩ cả nước phải vào cuộc phân tích, bình luận, thoá mạ những người lãnh đạo thành phố, huyện, xã. Để bốn từ Tiên Lãng, Hải Phòng đầy ắp các trang báo với những lời trách cứ đến đau lòng. Mà thành phố vinh quang của chúng tôi làm gì nên tội? Tất cả tại những kẻ với tham vọng xấu xa, làm giàu bất chính đã bôi nhọ thành phố, bôi nhọ thanh danh của người  Hải Phòng!
Trong hội nghị của các cán bộ lão thành cách mạng câu lạc bộ  Bạch Đằng, sau khi nghe bài nói chuyện của vị bí thư thành uỷ, bốn năm cụ đã đăng đàn phát biểu khẳng định cái sai, sự bảo thủ, trì trệ trong nhận thức hành động “nói sai, trái lại với ý kiến thủ tướng” và kiến nghị Thành uỷ, Uỷ ban phải nghiêm túc tự giác xử lý, làm đúng pháp luật để lấy lại uy tín, danh dự của thành phố Cảng…Vậy mà lãnh đạo thành phố vẫn bảo thủ, giải quyết lòng vòng, đùn đẩy trách nhiệm: thành phố bảo do huyện, huyện đổ cho xã, xã đổ cho dân,  khi sự thật bị phơi bày thì kỉ luật đình chỉ cán bộ 15 ngày để làm kiểm điểm! Thật hệt như vụ đất đai ở Đồ Sơn năm nao khi toà phạt mỗi bị can 50.000đ án phí??? Rồi chuyện sẽ đi đến đâu, hồi kết thế nào? Là người Hải Phòng, văn nghệ sĩ chúng tôi đành chịu, không thể biết? Chúng tôi không có quyền xử lý, tham gia, không thể làm gì? Chỉ có thể bằng tiếng nói đau đớn,  bức xúc  của người cầm bút (viết hay không viết, nói hay không nói?).
Thôi đành phải hy vọng vào tiếng nói của chính nghĩa, sức mạnh của công lý, sức mạnh của nhân dân lao động cả nước…Và tất nhiên là trông chờ rất nhiều ở sự công minh của pháp luật, cán cân công lý của Nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Mong lắm thay!