Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

TIÊN LÃNG ! TIÊN LÃNG ! TIÊN LÃNG ƠI !

Tiên Lãng, những phát ngôn đối ngược

5/1: Chiến sĩ công an, bộ đội bị bắn trong vụ cưỡng chế
Đây là thông tin ban đầu, xuất hiện trên hầu hết các mặt báo. Những bản tin ngắn, không ai ngờ chỉ sau đó vài chục tiếng đồng hồ đã trở thành một cơn bão gây chấn động dư luận ngay những ngày đầu năm mới 2012.
6/1: "Đất quy hoạch, huyện tạm thời cho thuê"

Ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng:
“Khu đầm nằm trong vùng quy hoạch sân bay quốc tế Tiên Lãng đã được cấp thẩm quyền phê duyệt, tạm thời huyện cho thuê để “phát triển kinh tế-xã hội của địa phương”. (Pháp Luật TP Hồ Chí Minh, 5/1)
“Việc thu hồi 38,5 ha đầm nuôi trồng thủy sản tại bãi bồi sông Văn Úc, khu vực Cống Rộc, xã Vinh Quang do ông Đoàn Văn Vươn quản lý đến nay đã hết thời gian giao đất theo thẩm quyền” (Người Lao động, 5/1)
Ông Đoàn Văn Mễ, trưởng thôn Thúy Nẻo, xã Bắc Hưng, Tiên Lãng:
"Gia đình còn nghèo nhưng Vươn vay tiền tỉ quyết đầu tư hết vào đầm nuôi trồng thủy sản cùng em trai là Đoàn Văn Quý. Năm 1993, vợ chồng Vươn kéo nhau ra bãi bồi hoang ven biển đầu tư tiền của, công sức cải tạo thành đầm nuôi trồng thủy sản. Con gái đầu của vợ chồng Vươn bị chết đuối tại đầm từ nhỏ khi theo bố mẹ đi khai hoang" (Tiền Phong, 16/1)
Hai anh em Vươn - Quý và ngôi nhà 2 tầng bị san phẳng
Ông Phạm Văn Danh, nguyên Bí thư đảng ủy xã Vinh Quang:
"Để thực hiện "canh bạc" với trời đất, ông Đoàn Văn Thiểu, bố của Vươn đã phải bán đàn vịt 1.000 con và 20 tấn thóc. Vươn huy động tất cả anh chị em cùng bà con, làng xóm cùng tiến ra vùng biển hoang... Nhiều năm vật lộn với trời đất được đền đáp bằng bờ kè dài chừng hai km, tạo nên bãi bồi màu mỡ, giải quyết công ăn việc làm cho nhiều lao động địa phương. Khu đầm còn là lá chắn vững chãi cho khu dân cư phía trong đê. Tôi và cả xã Vinh Quang không ngờ Vươn làm được và thành công" (Vnexpress, 11/1)
7/1: "Biên bản không có giá trị, có thể gây hiểu lầm!"

Bà Nguyễn Thị Mai, Chánh án TAND TP Hải Phòng:
“Biên bản tạo điều kiện để các đương sự tự thỏa thuận với nhau về việc giải quyết vụ án mà Thẩm phán Ngô Văn Anh lập không có giá trị pháp lý trong tố tụng hành chính”. “Biên bản thỏa thuận này có thể gây hiểu lầm cho người dân khiến họ coi đó là căn cứ pháp lý giải quyết vụ việc” (Pháp Luật TP Hồ Chí Minh, 7/1)
“Pháp luật về tố tụng hành chính không cho phép tòa án công nhận thỏa thuận của các bên đương sự. Biên bản thỏa thuận nếu có chỉ là tài liệu để lưu hồ sơ, không được trao cho các bên đương sự vì không phải là căn cứ pháp lý” (Tuổi Trẻ 10/1)
Thẩm phán Ngô Văn Anh: (Văn bản trả lời khi ông Đoàn Văn Vươn có đơn kiến nghị gửi TAND TP Hải Phòng, ngày 25-6-2010):

“Trong quá trình giải quyết vụ án ở cấp phúc thẩm, TAND TP Hải Phòng đã tạo điều kiện để các đương sự tự thỏa thuận với nhau để giải quyết vụ án… Để được thuê đất, ông cần làm đơn (và hồ sơ xin thuê đất) gửi UBND huyện Tiên Lãng”. (Pháp Luật TP Hồ Chí Minh)

Ông Phạm Xuân Hoa, Trưởng phòng TN&MT, đại diện theo ủy quyền của UBND huyện Tiên Lãng:

“Nếu các hộ dân rút đơn thì huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất theo quy định của pháp luật” (Pháp Luật TP Hồ Chí Minh, 7/1)
Ông Vũ Văn Luân - người cùng khởi kiện quyết định của UBND huyện Tiên Lãng như ông Vươn:
"UBND huyện Tiên Lãng đã bội ước với tôi. Sau thỏa thuận ở TAND Hải Phòng, tôi rất tin tưởng chính quyền huyện Tiên Lãng sẽ tiếp tục giao mảnh đất mà chúng tôi đã gắn bó. Nào ngờ họ đã bội ước, thỏa thuận đặt bút ký vào rồi mà về địa phương thì họ bảo cứ phải giao đất rồi mới giải quyết sau". (Tuổi Trẻ 10/1)
"Ngày 9-4-2010, tại trụ sở TAND TP Hải Phòng, Thẩm phán Ngô Văn Anh làm việc với tôi. UBND huyện cũng thấy yếu lý nên đồng ý thỏa thuận là chúng tôi rút đơn, đổi lại huyện sẽ không thu hồi, tiếp tục cho thuê đất.
Khi làm việc xong vụ của tôi, đóng dấu vào biên bản là đã hơn 11 giờ. Thẩm phán Ngô Văn Anh tiếp tục làm việc với anh Vươn và đại diện UBND huyện là ông Hè. Cũng như tôi, anh Vươn đồng ý rút đơn và ông Hè đồng ý rằng huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất. Tôi cũng ngồi và chứng kiến cuộc làm việc này.
Tuy nhiên, vì quá muộn, cuộc làm việc ấy không kịp lập và đóng dấu biên bản nên thẩm phán hẹn sẽ gửi biên bản về sau. Chia tay, cả thẩm phán và hai bên đương sự đều vui, hẹn nhau ngày 29-4-2010, được nghỉ lễ, sẽ cùng nhau về chỗ đầm hải sản của chúng tôi uống rượu, hòa giải bắt tay nhau. Xem như cả chính quyền và dân đều nhẹ lòng.
Ngày 28-4-2010, nhớ lời hẹn, tôi và anh Vươn phân công nhau chuẩn bị hậu cần để hôm sau đãi khách nhưng gọi lên huyện để mời thì ông nào cũng cáo bận. Sau đó thì chính quyền quay ngoắt" (Pháp Luật TP Hồ Chí Minh, 12/1)
Ông Phạm Công Hùng, Thẩm phán TAND Tối cao:
"Nếu do nhận thức về pháp luật còn hạn chế nên người khởi kiện đồng ý rút đơn kháng cáo, đơn khởi kiện khi trong tay họ chỉ có một biên bản ghi nhận ý kiến của UBND huyện, còn quyết định thu hồi đất của họ vẫn đang tồn tại trên thực tế thì hơn ai hết, chính thẩm phán giải quyết vụ án đó phải phân tích cho họ nắm được hậu quả pháp lý của việc rút đơn để họ cân nhắc, quyết định. Chỉ khi làm được điều đó thì việc giải quyết mới triệt để, đúng pháp luật và công minh". (Người Lao Động, ngày 9/1)
8/1: "Người dân rất đồng tình với việc cưỡng chế"

Ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an thành phố Hải Phòng:


"Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế" .(Vnexpress)
Ông Đỗ Trung Thoại, Phó Chủ tịch UBND TP.Hải Phòng:
“Sau khi vụ việc xảy ra, quần chúng nhân dân, nhất là nhân dân các xã khu vực ven biển huyện Tiên Lãng, rất bất bình, đề nghị cơ quan chức năng phải sớm đưa ra xét xử nghiêm minh đối với những người cố tình chống đối” (Tuổi Trẻ, 18/1)
Ông Ngô Ngọc Khánh, Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng:
“Chúng tôi khẳng định rằng việc thu hồi đất của huyện là hoàn toàn đúng đắn và đúng thẩm quyền pháp luật” (Giáo dục, 2/2)
Ông Lương Văn Trong, Phó Chủ tịch Liên chi hội Nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng:
"Việc thu hồi đất đối với hai hội viên là anh Vươn, ông Luân là trái pháp luật.  Đại diện cho chính quyền huyện Tiên Lãng đã ký thỏa thuận với người dân để giải quyết vụ án hành chính có sự chứng kiến của TAND TP nay lại lật lọng với thỏa thuận đó". (Người Lao Động, ngày 9/1)
Đại diện chính quyền Hải Phòng và Tiên Lãng.
Ông Phạm Văn Danh, 82 tuổi, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang:
Tôi thấy huyện ra quyết định thu hồi đất không thỏa đáng. Cả cuộc đời cậu ấy cùng mấy anh chị em bỏ ra bám biển sao không giao tiếp cho cậu ấy để người ta làm ăn trả nợ trả nần. Tòa đã hòa giải rồi, hứa hẹn cho thuê tiếp rồi mà lại ra quyết định cưỡng chế thu hồi là không cần thiết. Cần giải quyết bằng đối thoại chứ sao lại đối đầu như thế. Bây giờ cho máy móc phá tan nhà hai tầng của anh em cậu ấy khiến cho dân thắc mắc, xì xào khắp nơi. (Người Lao Động, ngày 9/1)
Ông Phan Văn Thọ, Cục phó Cục Kinh tế và Phát triển quỹ đất - Tổng cục Quản lý đất đai:
"Trong vụ việc này thấy rõ là người dân bức xúc. Cần phải tìm hiểu là do đâu. Vụ việc này có những vấn đề "bên trong" nhưng chưa biết được. Việc cưỡng chế thu hồi đất có thể chỉ là nguyên nhân ban đầu thôi! Đằng sau sự chống đối tiêu cực của người dân là gì, điều này thì chưa rõ. Giờ bàn luận là rất khó! Hơn nữa đã thành vụ án rồi, nên vụ việc rất phức tạp. Hiện ở một số nơi, quan hệ giữa chính quyền, công an, tòa án với người dân có nhiều vấn đề". (Pháp luật TP Hồ Chí Minh, 10/1)
Luật sư Lê Đức Tiết - Phó Chủ tịch Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật MTTQ VN:
"Trong thời gian về tận địa phương tìm hiểu sự việc, đoàn chúng tôi tiếp xúc với 11 người không hẹn trước, trong đó có những đảng viên lão thành, có người nguyên là bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang, có người có đất bị thu hồi, có những người không có liên quan gì... Tất cả họ đều không tán thành với việc làm của chính quyền nơi đây. Người dân cho rằng chính quyền có những xử lý trái đạo lý, trái luật pháp. Có nhiều người nói đây là vụ việc bất bình thường." (Dân Việt 30/1)
"Rất là hay, rất là đẹp"

Ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an thành phố Hải Phòng:
Vụ việc hôm ấy tuy bắt không được đối tượng nhưng mà trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo, không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách. Tôi nói với các đồng chí Thường trực rằng đây không phải kế hoạch tập trận nhưng đúng là phải rút kinh nghiệm, cái này nó rất là hay, có sự kết hợp giữa địa phương, giữa công an, quân đội, biên phòng rất là đẹp, đâm ra không có gì phải phàn nàn về cái chuyện ấy cả. (VnMedia, 8/1)

GS Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Đại biểu Quốc hội:
Khi thấy ông Đỗ Hữu Ca nói rằng "vụ cưỡng chế là một chiến tích lớn của công an Hải Phòng", tôi vô cùng sửng sốt, không thể tin nổi đây là ý kiến của một giám đốc công an TP. Ông Ca dùng các cụm từ "rất là hay", "rất là đẹp" nói về sự phối hợp tác chiến trong vụ cưỡng chế. Thú thật là tôi không biết bình luận thế nào.
Những phát ngôn và cách nhìn nhận hoàn toàn trái ngược nhau giữa chính quyền và các nhà lãnh đạo lão thành, chuyên gia nhân sỹ
Tôi chỉ nhớ nhà thơ Việt Phương từng kể một mẩu chuyện về Bác Hồ mà ông đề cập đến trong bài Muôn vàn tình thương yêu trùm lên khắp quê hương. Có lần Bác Hồ đã gạch bỏ cụm từ "trận đánh đẹp" trong một văn bản trình lên Bác. Bác nói một trận chiến làm chết nhiều người, dù người ở phía nào chăng nữa, đều không thể gọi là một trận đánh đẹp. Đấy là đánh nhau với địch, còn đây là quan hệ với dân.
Ông Ca còn bảo định viết thành giáo trình nghiệp vụ, thì tôi không hiểu giáo trình ấy viết ra để dạy ai? (Tuần Việt Nam, 3/1)
(còn tiếp)

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

HỌP BÁO CHIỀU 4/2 ...

Vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng: Ai đúng, sai đều phải công khai ..


 -Trong cuộc họp báo chiều 4/2, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam cho biết: Tháng 2 và các tháng tiếp theo, Chính phủ ưu tiên thực hiện mục tiêu kiềm chế lạm phát về một con số, ổn định kinh tế vĩ mô thông qua việc điều hành chính sách tài khóa và chính sách tiền tệ linh hoạt, chặt chẽ, từng bước hạ lãi suất, đồng thời có các chính sách thuế, phí hợp lý để thúc đẩy sản xuất kinh doanh, tạo việc làm để làm cơ sở ổn định kinh tế vĩ mô, tạo niềm tin cho cộng đồng doanh nghiệp và nhân dân. Tiếp tục tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh, hỗ trợ thiết thực cho các doanh nghiệp sản xuất hàng xuất khẩu, trong đó tập trung vào các hàng hóa tiêu dùng thiết yếu mà dù bị khủng hoảng nhưng thị trường quốc tế vẫn có nhu cầu, để vừa phát triển kinh tế, vừa tạo việc làm cho nhân dân, góp phần ổn định xã hội. Cùng với đó, phát triển thị trường trong nước với nhiều biện pháp tăng sức mua của người dân, từng bước nâng cao mức tiêu dùng nội địa trong cơ cấu GDP, hỗ trợ cho phát triển xuất khẩu cạnh tranh hơn, bền vững hơn; đẩy nhanh hoàn thiện các đề án tái cơ cấu đầu tư công, tái cơ cấu hệ thống ngân hàng thương mại và tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước một cách đồng bộ và hiệu quả.


Bộ trưởng Vũ Đức Đam và Bộ trưởng TT&TT Nguyễn Bắc Son họp báo. Ảnh: Chinhphu.vn


Liên quan đến vụ việc cưỡng chế, thu hồi đất của hộ ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng, đang có nhiều luồng ý kiến, dư luận khác nhau trong xã hội, Bộ trưởng Vũ Đức Đam cho biết: Ngay sau khi xảy ra vụ việc, Thủ tướng Chính phủ đã giao cho UNBD TP Hải Phòng làm rõ trách nhiệm của tổ chức, cá nhân về việc giao đất, tổ chức sử dụng đất, thu hồi và cưỡng chế đất. Mới đây, Văn phòng Chính phủ tiếp tục truyền đạt ý kiến của Thủ tướng, giao các bộ, ngành liên quan nắm chắc thông tin để tuần tới Thủ tướng sẽ chủ trì cuộc họp nghe các ý kiên, báo cáo. Tinh thần chung là mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, mọi việc phải xử lý theo pháp luật, cá nhân nào đúng, sai đều phải công khai, minh bạch, sai đến đâu thì xử lý đến đó.

Cũng theo Bộ trưởng Vũ Đức Đam, sau khi sự việc xảy ra, UBND TP Hải Phòng đã có báo cáo sơ bộ nhưng chưa đạt yêu cầu, chưa chi tiết, cụ thể, nên Thủ tướng yêu cầu Hải Phòng tiếp tục báo cáo làm rõ. Bên cạnh đó, Thủ tướng cũng yêu cầu Ban Thường vụ Thành ủy Hải Phòng họp, thống nhất quan điểm, làm rõ ba nội dung: giao đất, thu hồi đất đúng ở điểm nào, sai điểm nào, trách nhiệm thuộc cơ quan, cá nhân nào; việc tổ chức cưỡng chế có đúng quy định của pháp luật không, nếu không đúng thì sai ở đâu, tổ chức nào, cá nhân nào chịu trách nhiệm; ai có chủ trương phá hủy tài sản của công dân như ao cá, nhà..., có hay không có chủ trương này, của cấp nào? Các bộ, ngành cũng phải có ý kiến rõ ràng về vấn đề này.

Bộ trưởng Vũ Đức Đam ghi nhận những đóng góp của báo chí, phê phán sự vào cuộc chậm trễ của các bộ, ngành, cũng như thiếu chính kiến, quan điểm từ góc độ cơ quan quản lý chuyên ngành. Bộ trưởng cho biết trong cuộc họp do Thủ tướng chủ trì tới đây sẽ xem xét cả trách nhiệm cung cấp thông tin cho báo chí của các cơ quan liên quan đã kịp thời chưa, có bảo đảm công khai, minh bạch không?

Cũng liên quan đến vấn đề đất đai, trả lời câu hỏi của phóng viên về việc năm 2013, thời hạn giao đất nông nghiệp cho nông dân sẽ hết hiệu lực, đến khi nào việc này được Chính phủ thảo luận và phương hướng thế nào, Bộ trưởng Vũ Đức Đam nhận định, đây là nội dung Chính phủ rất quan tâm và sẽ bàn trước khi đến hạn. Đất đai là tài nguyên hữu hạn, phải được sử dụng một cách hiệu quả nhất phục vụ cho sự phát triển của đất nước, đảm bảo nhu cầu của nhân dân, nhưng đồng thời nhân dân cũng phải có đất để sản xuất. Theo Bộ trưởng, đây là một việc lớn, cần phải bàn kỹ, trong khi chưa có giải pháp rõ ràng thì tốt nhất nên kéo dài đến khi nào Luật Đất đai được sửa, mọi quy định đã rõ ràng thì mới thực hiện thu hồi.

Bộ trưởng Vũ Đức Đam và đại diện các Bộ Tài chính, Ngân hàng Nhà nước cũng trả lời nhiều câu hỏi của báo giới liên quan đến các vấn đề tái cơ cấu đầu tư công, thanh khoản của các ngân hàng, việc sáp nhập các ngân hàng thương mại, giảm lãi suất cho vay, những thách thức về chỉ số CPI.

Chu Thanh Vân

http://www.baomoi.com/Home/ThoiSu/baotintuc.vn/Ve-vu-cuong-che-o-Tien-Lang-Ai-dung-sai-deu-phai-cong-khai/7816800.epi
.

THỦ TƯỚNG CHỈ ĐẠO LÀM RÕ BA VẤN ĐỀ

Làm rõ trách nhiệm trong vụ cưỡng chế ở Hải Phòng

04/02/2012 20:19:55
Dù vụ việc cưỡng chế đất tại Hải Phòng không được đưa vào nội dung cuộc họp Chính phủ tháng 2, tuy nhiên, tại cuộc họp báo diễn ra chiều nay (4/2), Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn Phòng Chính phủ Vũ Đức Đam cho biết, Thủ tướng chỉ đạo làm rõ ba vấn đề, chỉ ra rõ trách nhiệm của từng cá nhân, tổ chức, sai phạm đến đâu xử lý đến đó, mọi người đều bình đẳng trước pháp luật.

Vấn đề thứ nhất, Thủ tướng yêu cầu làm rõ việc giao đất, thu hồi đất đúng ở điểm nào và sai ở đâu, trách nhiệm thuộc về cá nhân, cơ quan nào.


Thứ hai, việc tổ chức cưỡng chế có đúng quy định của pháp luật không. Cụ thể trong luật có quy định khi nào cần phải sử dụng việc cưỡng chế và cách thức thực hiện như thế nào. Việc cưỡng chế sai ở đâu, cá nhân và cơ quan nào phải chịu trách nhiệm.

Thứ ba, tài sản của người bị cưỡng chế như ao cá, nhà bị phá hủy thì ai có chủ trương, ai ra quyết định, nếu có là chủ trương của ai, cấp nào.

“Thủ tướng yêu cầu, các vấn đề trên không chỉ Chủ tịch UBND Hải Phòng, mà tập thể Thường vụ, Thành ủy Hải Phòng phải họp lại rồi thống nhất báo cáo Chính phủ. Các Bộ theo chức năng phải có ý kiến rõ ràng về việc này”, ông Đam nói.

Trả lời câu hỏi của PV Thanh Niên Online về nội dung báo cáo của chính quyền Hải Phòng và kết quả làm việc bước đầu của các đoàn công tác thuộc Bộ, ngành ông Đam khẳng định, việc các Bộ, ngành cử cán bộ xuống nắm tình hình, đó là việc bình thường theo trình tự, thủ tục hành chính.

Ông Đam nói thêm, riêng Thủ tướng, với trách nhiệm người đứng đầu Chính phủ đã yêu cầu Chủ tịch UBND Hải Phòng báo cáo, đồng thời với trách nhiệm trong Đảng, Nhà nước cũng yêu cầu Ban thường vụ Thành ủy Hải Phòng phải họp và thống nhất quan điểm về vụ việc này.

“Vào ngày 15/1, Thủ tướng chỉ đạo yêu cầu Hải Phòng báo cáo rõ, gần đây nữa cũng yêu cầu phải báo cáo lại. Điều đó thể hiện báo cáo của Hải Phòng chưa đủ chi tiết, cụ thể”, ông Đam nói.

Liên quan đến cuộc họp do Thủ tướng chủ trì trong tuần tới về vụ cưỡng chế, ông Đam cho biết, Thủ tướng sẽ nghe báo cáo của Hải Phòng và quan điểm của các Bộ, ngành để có ý kiến kết luận.

“Tinh thần chung, tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, được xử lý đúng theo pháp luật. Tổ chức, cá nhân nào đúng, sai đều được công khai, trách nhiệm đến đâu xử lý đến đó. Cuộc họp của Thủ tướng sẽ được cung cấp đầy đủ cho báo giới”, ông Đam khẳng định.

(Theo TNO)

THỦ TỤC HÀNH CHÍNH Ở QUẢNG BÌNH

Doanh nghiệp Quảng Bình “kêu” mất thời gian vì thủ tục hành chính
Cập nhật lúc 15:44, Thứ năm, 02/02/2012 (GMT+7)
NDĐT- Ngày 2-2, Sở Tư pháp Quảng Bình cho biết, tại toạ đàm về hỗ trợ pháp lý cho doanh nghiệp do cơ quan này tổ chức, các doanh nghiệp trên địa bàn đều “kêu” công việc bị chậm trễ do thủ tục hành chính còn phiền toái.

Theo đó, các doanh nghiệp xuất nhập khẩu phản ánh, từ khi ngành hải quan áp dụng khai hải quan điện tử đã giảm nhiều thủ tục giấy tờ không cần thiết nhưng các ngành ngân hàng, kiểm toán, thuế vẫn yêu cầu chứng thực bằng giấy tờ, khiến doanh nghiệp rất vất vả.
Các thủ tục hành chính như cấp giấy phép đăng ký kinh doanh, cấp mã số doanh nghiệp, mã số thuế, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, thủ tục vay vốn, giải ngân chưa được cải tiến. Theo quy định mới của Chính phủ, thủ tục đăng ký kinh doanh và mã số thuế mất khoảng 1,5-2 ngày nhưng hiện ở Quảng Bình còn tới 4-5 ngày. Nguyên nhân là do các ngành chức năng phối hợp với nhau chưa chặt chẽ, làm mất thời gian nên doanh nghiệp phải đi lại nhiều lần.
Việc giải phóng mặt bằng để xây dựng công trình được phê duyệt quá chậm, có những công trình người dân không thoả mãn đền bù nên không chịu di dời, khiến việc thi công phải đình hoãn, chậm trễ, nhà thầu chịu thiệt thòi vì phải trả lãi vốn vay thi công công trình.
Từ thực tế đó, các doanh nghiệp kiến nghị UBND tỉnh Quảng Bình cần cải cách mạnh mẽ thủ tục hành chính để tiết kiệm thời gian và chi phí cho doanh nghiệp; đồng thời có các biện pháp kiên quyết, giải quyết dứt điểm khâu đền bù, di dời và giao mặt bằng sạch cho đơn vị thi công.
HƯƠNG GIANG

VÒNG PHẤN KÁP-KA-Z

Chalk Circle Vòng phấn Cáp-ca-dơ


Chalk Circle
Vòng phấn Cáp-ca-dơ
Summary
Tóm tắt cốt chuyện
by Bertolt Brecht
Bertolt Brecht
The Caucasian Chalk Circle begins with a Prologue that deals with a dispute over a valley. Two groups of peasants want to claim a valley that was abandoned during WW II when the Germans invaded. One group used to live in the valley and herded goats there. The other group is from a neighboring valley and hopes to plant fruit trees. A Delegate has been sent to arbitrate the dispute. The fruit growers explain that they have elaborate plans to irrigate the valley and produce a tremendous amount of food. The goat-herders claim the land based on the fact that they have always lived there. In the end, the fruit farmers get the valley because they will use the land better. The peasants then hold a small party and a Singer agrees to tell them the story of the Chalk Circle.
Vòng phấn Cáp-ca-dơ bắt đầu với một phần mở đầu nói về tranh chấp đát đai ở một một thung lũng. Hai nhóm nông dân muốn có chủ quyền về cái thung lũng đã bị bỏ trong Thế chiến 2, khi Đức xâm lược. Một nhóm được trước đây sống trong thung lũng và chăn dê ở đó. Nhóm kia ở thung lũng kế cận và mong muốn trồng cây ăn quả. Một đại biểu đã được gửi đi để phân xử vụ tranh chấp. Những người trồng muốn trồng cây ăn trái giải thích rằng họ có kế hoạch xây dựng để tưới tiêu cho các thung lũng và sản xuất một lượng lớn thực phẩm. Những người chăn nuôi yêu sách chủ quyền đất dựa trên thực tế là họ đã luôn luôn sống ở đó. Cuối cùng, những người nông dân trồng cây ăn quả có được thung lũng, vì họ sẽ sử dụng đất tốt hơn. Những người nông dân sau đó tổ chức một bữa tiệc nhỏ và một ca sĩ đồng ý kể cho họ nghe câu chuyện Vòng phấn.
The Caucasian Chalk Circle is actually two stories that come together at the end. The first story is that of Grusha and the second story is that of Azdak. Both stories begin in a Caucasian City ruled by a Governor, who serves a Grand Duke. The Governor has just had a child, Michael, and his wife Natella is incredibly jealous of the attention that he gives to his son. The Governor's brother, the Fat Prince, stages an insurrection on Easter Sunday. He kills the Governor and forces the Governor's wife to flee. In her haste, she leaves behind her child. The Grand Duke and many of the soldiers flee as well.
Vòng phấn Cáp-ca-dơ thực sự là hai câu chuyện đan kết với nhau ở phần kết. Câu chuyện đầu tiên là của Grusha và câu chuyện thứ hai là của Azdak. Cả hai câu chuyện bắt đầu trong một thành phố ở Cáp-ca-dơ được cai trị bởi một Thống đốc, dưới quyền một Đại Công tước. Thống đốc có một đứa con, Michael, và Natella, vợ ông vô cùng ghen tị với sự quan tâm mà ông dành cho con trai mình. Anh trai của Thống đốc, Prince Fat, dấy lên một cuộc nổi loạn vào ngày Chúa Nhật Phục Sinh. Y giết chết Thống đốc và buộc vợ Thống đốc chạy trốn. Trong lúc vội vàng, bà để lại đứa con của mình. Đại Công tước và nhiều binh sĩ của ông cũng bỏ chạy.
Grusha, a kitchen maid, becomes engaged to a soldier named Simon. Soon thereafter, during the coup, she has Michael handed to her. She hides the child from the Fat Prince and his soldiers, thereby saving the child's life. She then takes Michael with her and flees the city, heading north. After spending most of her money and risking her life for the child, she arrives at her brother's house. He allows her to live there over the winter.
Grusha, một cô giúp việc nhà bếp, đã hứa hôn với một người lính tên là Simon. Ngay sau đó, trong cuộc nổi loạn, người ta giao Michael cho cô. Cô giấu đứa bé không cho Prince Fat và binh lính của ông biết, do đó cứu sống được đứa trẻ. Sau đó, cô mang Michael theo mình và trốn chạy khỏi thành phố, đi về phía Bắc. Sau khi tiêu hết phần lớn số tiền dành dụm của mình và mạo hiểm mạng sống cho đứa trẻ, cô đến nhà anh trai cô. Anh ấy cho phép cô ở lại qua mùa đông.
When spring arrives, Grusha's brother forces her to marry a "dying" man from across the mountain. They hold a wedding, but during the reception the guests learn that the war is over and that the Grand Duke has raised an army and returned. The "dying" man, Jussup, realizes that he can no longer be drafted into the war. He miraculously recovers and throws all the guests out of the house. Grusha, now stuck with a husband she did not want, is forced to become a good wife to him.
Khi mùa xuân đến, anh trai của Grusha ép cô kết hôn với một người đàn ông "đang hấp hối" ở bên kia núi. Họ tổ chức đám cưới, nhưng trong tiệc cưới khách khứa biết rằng chiến tranh đã kết thúc và Đại Công tước đã huy động một đội quân và đang quay trở lại. Người đàn ông "đang hấp hối", Jussup, nhận ra rằng ông không còn có thể bị gọi đi lính nữa. Ông phục hồi một cách kỳ diệu và đuổi tất cả các khách ra khỏi nhà. Grusha, bây giờ bị mắc kẹt với một người chồng cô không muốn lấy, buộc phải trở thành một người vợ tốt của anh ta.
One day Simon returns and learns that she is married. He is even more upset when he sees Michael, whom he thinks is Grusha's child. Some soldiers soon arrive and take Michael away from her, claiming that Michael belongs to the Governor's wife. Grusha follows them back to the city.
Một ngày Simon trở về và biết rằng cô đã kết hôn. Anh thậm chí còn khó chịu hơn khi ông nhìn thấy thằng bé Michael, mà anh cho là con của Grusha. Một số binh sĩ đến ngay lập tức và mang Michael đi, tuyên bố rằng Michael thuộc về người vợ của Thống đốc. Grusha theo họ trở lại thành phố.
The next story that is told is that of Azdak. The plot returns to the night of the Fat Prince's insurrection. Azdak finds a fugitive and saves the man's life. The man turns out to be the Grand Duke. Realizing that he could be branded a traitor, Azdak walks into town and reveals that he saved the Grand Duke's life. The soldiers refuse to believe him and he is released. The Fat Prince soon shows up with his nephew, whom he wants to make the new judge. However, he agrees to let the soldiers decide who the next judge should be. After staging a mock trial, they choose Azdak.
Câu chuyện tiếp theo kể về Azdak. Vào cái đêm Prince Fat nổi loạn. Azdak tìm thấy một kẻ chạy trốn và cứu sống người ấy. Người đàn ông đó hóa ra lại là Đại Công tước. Thấy rằng mình có thể được mang danh kẻ phản bội, Azdak đi vào thành phố và tiết lộ rằng ông đã cứu sống Đại Công tước. Những người lính từ không chịu tin ông và ông được thả ra. Fat Prince xuất hiện tức thì với cháu trai của y, người mà y muốn cho làm quan tòa mới. Tuy nhiên, ông đồng ý để cho những người lính quyết định ai sẽ là quan tòa tiếp theo. Sau khi dàn dựng một phiên tòa giả, họ chọn Azdak.
He then judges four very strange cases, ruling in each case in favor of the poor person. Azdak soon gains a reputation for supporting the poor. However, after two years as a judge, the Grand Duke returns. Azdak is arrested as a "traitor" by the soldiers and is about to be killed by them. However, the Grand Duke, remembering that Azdak saved his life, reappoints Azdak to be the judge, thereby saving his life.
Sau đó, quan tòa xử bốn vụ án rất kỳ lạ, mà trong mỗi vụ đều phán quyết bênh vực người nghèo. Azdak sớm nổi tiếng về bênh vực người nghèo. Tuy nhiên, sau hai năm Azdak làm quan tòa, Đại Công tước trở về. Azdak bị những người lính bắt giữ như là một "kẻ phản bội" sắp sửa hành hình. Tuy nhiên, Đại Công tước, nhớ rằng Azdak đã cứu mạng mình, lại bổ nhiệm Azdak làm quan tòa, nên đã cứu sống Azdak.
Azdak now takes over the case of Grusha and the child. The Governor's wife wants Michael back because without Michael she cannot take over the former Governor's estates. Grusha wants to keep the child, whom she has raised for the past two years. Even Simon goes to the trial and promises Grusha that he will support her.
Azdak bây giờ phải xử vụ án Grusha và đứa trẻ. Vợ của Thống đốc muốn Michael trở về với bà bởi vì không có Michael, bà ta không thể kế thừa gia sản của cựu Thống đốc. Grusha lại muốn giữ đứa trẻ, vì cô đã nuôi nấng nó trong hai năm qua. Ngay cả Simon cũng tham gia phiên tòa và hứa với Grusha rằng anh sẽ ủng hộ cô.
After hearing all the arguments and learning about what Grusha has done to take care of the child, Azdak orders a Chalk Circle to be drawn. He places the child in the middle and orders the two women to pull, saying that whichever woman can pull the child out of the circle will get him. The Governor's wife pulls whereas Grusha lets go. Azdak orders them to do it again, and again Grusha lets go. Azdak then gives Michael to Grusha and orders the Governor's wife to leave. He confiscates Michael's estates and makes them into public gardens. His last act is to divorce Grusha, thereby allowing her to marry Simon. During the dancing that follows, Azdak disappears forever.
Sau khi nghe tất cả các tranh luận và tìm hiểu về những gì Grusha đã làm để chăm sóc đứa trẻ, Azdak ra lệnh vẽ một cái vòng tròn bằng phấn. Ông đặt thằng bé ở giữa và ra lệnh cho hai người phụ nữ tranh kéo đứa bé về phía mình, nói rằng người nào có thể kéo đứa bé khỏi vòng tròn sẽ được quyền có nó. Vợ Thống đốc ra sức kéo trong khi Grusha buông tay thả đứa bé. Azdak ra lệnh cho họ làm điều đó một lần nữa, và một lần nữa Grusha lại thả tay đứa bé ra. Azdak sau đó giao Michael cho Grusha và đuổi vợ Thống đốc đi. Ông tịch thu điền sản của Michael xây thành công viên. Hành động cuối cùng của ông là cho Grusha ly dị, do đó cho phép cô kết hôn với Simon. Trong buổi khiêu vũ sau đó, Azdak biến mất mãi mãi.

Translated by nguyễn quang
Thông điệp của Bertolt Brecht
NGƯỜI SỞ HỮU XỨNG ĐÁNG LÀ NGƯỜI BIẾT YÊU MẾN, TRÂN QUÝ VẬT SỞ HỮU VÀ BIẾT LÀM CHO NÓ TỐT ĐẸP HƠN
http://www.gradesaver.com/the-caucasian-chalk-circle/study-guide/short-summary/

VÒNG PHẤN KÁP-KA-Z MỚI Ở TIÊN LÃNG

HÃY VẼ MỘT VÒNG PHẤN KÁP-KA-Z MỚI Ở TIÊN LÃNG

VY VY
Giá như Béc-tôn Brếch còn sống, chúng ta hãy mời ông đến Tiên Lãng để vẽ thêm một vòng phấn mới. Cái Vòng Phấn giản đơn và huyền bí mà công lý đã dùng để phán xử quyền sở hữu. Cống Rộc nên thuộc về ai? Anh Vươn hay chính quyền Tiên Lãng. Theo pháp luật hiện thời, đất đai thuộc về toàn dân, trong đó có tôi và các bạn. Theo bạn chúng ta có cái thực quyền đó hay không? Nếu có bạn quyết định giao nó cho ai? Trước trả lời xin mời các bạn đọc bài viết sau.
Để đất nước chúng ta có một nền nông nghiệp bền vững phải thực hiện những việc sau đây:
1. Giữ lấy diện tích đất nông nghiệp – tăng khai hoang phục hóa
Đất nông nghiệp là một loại tài sản đặc biệt. Nó ra đời với sự kết hợp bền bĩ của Thiên Nhiên và Con Người. Trải qua hàng triệu năm biến đổi, lớp đất phong hóa mới hình thành, với sự cần cù của con người lớp thổ nhưỡng màu mỡ cho cây trồng mới ra đời. Người ta không thể sống mà không có cái ăn. Người ta không thể có cái ăn nếu không nuôi trồng. Người ta không thể nuôi trồng nếu không có đất đai, mặt nước. Nhân loại đã chịu đựng thiếu đói từ thủa ra đời cho mãi tới cách đây 50 năm. Lương thực thế giới mới dư thừa khoảng vài chục năm, nhưng không phải cả thế giới đều no đủ, nhiều người Châu Phi vẫn phải chết đói lúc tôi đang viết bài này và Việt Nam cách đây hơn chục năm vẫn là quốc gia thiếu đói. Đừng phụ bạc đất nông nghiệp. Chớ vội vã biến đổi mục đích sử dụng của nó để biến nó thành vàng bỏ đầy túi tham. Thiên nhiên sẽ trả thù cho những ai cố tình vùi chôn cái tài sản vô giá ấy. Không nói đâu xa, dân Phi-lip-pin đang phải cuốc vào chân mình khi lỡ nhẹ dạ nghe lời dụ ngọt, biến ruộng nương thành sân gôn, nhà máy. Năng suất nông nghiệp có giới hạn của nó. Điều gì sẽ xảy ra khi dân số nước ta tăng lên con số 120 triệu mà diện tích nông nghiệp biến mất nhanh chóng dưới gót giày xâm lược của đội quân có tên là “dự án” đang diễn ra hằng ngày.
Trong khi cả nước lập thành tích xóa sổ đất nông nhiệp thì một mình anh Vươn đã tạo thêm được gần 20 hecta đất đầm. Nó là công lao là thành quả của lao động nhọc nhằn và hy sinh quên mình. Phần đất đó theo lẽ công bằng phải được giao cho anh trên 50 năm hay vĩnh viễn mới phải vì nó không có sẵn để chính quyền giao hay cho thuê mà do chính tay anh tạo dựng. Thật trơ trẽn khi dám viết rằng anh xâm chiếm trái phép để tạo lập thêm 19.3 ha, nên phải nộp 2 triệu tiền phạt mới được giao đất. Chưa có ai trong lịch sử nước nhà, ngay cả dưới thời phong kiến xấu xa, làm người khai hoang lại bị nộp phạt. Nhớ rằng, người dân Mỹ, nơi có nền dân chủ kém ta một vạn lần, khi mới đến miền Viễn Tây, không cần khai hoang, chẳng cần phục hóa, chỉ cần một cuộn dây thừng và mấy cái cọc, đóng cọc xuống, căng dây cho kín vào, báo cho chính quyền sở tại (nếu có) là đã thực thi quyền sở hữu đất đai của mình.
2. Giữ lấy lớp đất thổ nhưỡng, cất lại ở những nơi thích hợp để con cháu ngày sau khi cần có thể sử dụng lại
Như đã nói, con người không thể tự tạo ra đất mà cần thiên nhiên và thời gian. Cái vô giá của đất trồng là ở đó. Do vậy, phải luật hóa việc bóc tách lớp đất trồng (khoảng 1m sâu) cất lại cho đời sau, khi xung quanh con cháu chúng ta xe hơi, máy tính nhiều hơn cơm gạo, khi phần lớn đất đai nông nghiệp của thế giới đã ngập sâu dưới nước biển dâng cao. Băng-la-đét là một ví dụ nhãn tiền. Nhiều phần Nam bộ của VN là một ví dụ tương lai gần. Việc đắp đê của anh Vươn làm tăng tốc bồi lắng phù sa là góp phần tạo ra lớp thổ nhưỡng tương lai, tác động tích cực vào thiên nhiên. Như vậy, chính quyền và anh Vươn, ai là người nhìn xa trông rộng đây?
3. Hãy giao đất đai vào tay người biết làm cho nó màu mỡ hơn, tốt đẹp hơn
Lao động nông nghiệp có tính đặc thù nó không phải là hoạt động sản xuất vật phẩm từ nguyên liệu có sẵn như lao động công nghiệp. Người công nhân có thể căm thù nhà máy nhưng vẫn làm ra được sản phẩm. Người nông dân không làm ra được hạt gạo, nếu căm thù ruộng đồng và cây trồng. Mùa màng không phải chỉ do bàn tay người nông dân làm ra. Nó là sự phối hợp của quá trình phát triển tự nhiên của cây trồng, vật nuôi trong điều kiện nuôi trồng với sự chăm sóc của người nông dân (Nhất nước nhì phân tam cần tứ giống). Đất đai không chứa các chất dinh dưỡng vô tận, nó cần được làm cho màu mỡ hơn hằng năm bằng phân bón và kỹ thuật canh tác thích hợp. Nói tóm lại, đất đai cần được chăm sóc. Người nông dân sẽ chăm sóc đồng ruộng tốt hơn khi nó là của họ, chứ không thuộc một chủ thể mơ hồ nào đó mà họ không nhìn thấy. Nó phải là con đẻ của họ chứ không phải là người dưng nước lã. Họ không muốn nó rơi vào tay ai đó chỉ vì một chữ ký của ai đó.
4. Hãy tôn trọng tình yêu thiêng liêng đối với đất đai của người nông dân.
Con người sinh ra có tình yêu tự nhiên với đất. Ai cũng có cái cảm giác sướng vui khi được đi chân trần trên mặt đất mát mẻ. Nhớ lại, Khi Bác Hồ về đến Việt Nam đã hôn nắm đất nơi địa đầu Tổ Quốc. “Đất” và “nước” là hai yếu tố cấu thành của “đất nước” chúng ta. Không có thứ tiếng nào trên thế giới có cái danh từ chỉ xứ sở đẹp, hay, và sâu sắc như tiếng Việt chúng ta (chữ Giang sơn hay Sơn hà của tiếng Hoa cũng không hay bằng). Nói thế, để biết rằng, đất đã đi sâu vào tiềm thức dân tộc. Người Việt vốn yêu đất. Với người nông dân, tình yêu đất còn nồng nàn hơn vì nó là người bạn gắn bó suốt đời họ, nuôi sống họ, cho họ nơi nương náu lúc còn sống và ôm ấp họ khi họ qua đời. Đất thiêng liêng lắm, tình yêu đất thiêng liêng, chung thủy lắm. Thật là nhẫn tâm khi tìm cách biến tình yêu thiêng liêng đó của họ thành một cuộc ngoại tình. Cứ mỗi lần hết hạn sử dụng đất lại hỏi nhau: “Nếu không được giao đất nữa, ta sẽ làm gì?” “Nếu bị thu hồi đất sẽ sống ở đâu, ra sao?”
Nếu đã công nhận mối tình thiêng liêng của nông dân và đất đai của họ thì xin đừng cưỡng hiếp đất đai. Hãy vun đắp tình yêu ấy để đời thêm hoa trái ngọt lành. Càng yêu đất bao nhiêu, người ta càng yêu nước bấy nhiêu vì mất nước là mất đất. Hãy gắn kết nông dân vào đất nước với quyền sở hữu đất. Họ là người sản sinh ra chiến sỹ và anh hùng, những người đã đang và sẽ bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước này.
Hãy nhớ rằng tới một lúc nào đó, nhà nước không phải bắt nông dân đóng thuế nông nghiệp mà phải trợ cấp cho họ trên mỗi đơn vị sản phẩm mà họ làm ra.
5. Hãy để những người lương thiện tham gia chính quyền
Người dân chỉ cần có những người không hại mình là đã mãn nguyện lắm rồi. CQ có thể không giỏi giang nhưng cần phải lương thiện. Nhưng không phải kêu gọi, khuyên bảo, chỉ thị là đủ. Phải thực hiện pháp trị và dân chủ. CQ phải thực sự là đại diện của người dân. Người dân phải có quyền bãi miễn đại diện của mình nếu họ không xứng đáng.
Trước khi trả lời câu hỏi mời các bạn xem bài này ( Tại đây!) . Tôi lấy cảm hứng từ đây để viết.
Rút từ  comments

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

TÔI TỰ HÀO MÌNH LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

Tôi tự hào mình là người Việt Nam vì cái gì?

Lời giới thiệu của chủ blog: Dưới đây là một "hot entry" mới xuất hiện trên mạng. (Theo thiển nghĩ của chủ blog tôi) nó không phải là một án văn tuyệt cú, cũng không phải một bài bình luận chính trị sâu xa..., thậm chí chỉ là một bài viết ngẫu hứng không theo thứ tự cú pháp nào. Nhưng nó cho thấy một cách tự hào dân tộc hồn  nhiên chân thực.Và do đó nó chứa đựng những thông điệp rất đáng để suy ngẫm.  
Tác giả và nguồn gốc xuất xứ được nêu rõ qua nội dung entry với mọi bút tích đều giữ nguyên không chỉnh sửa;  trừ một vài hình ảnh minh họa của chủ blog. Mời quý vị tham khảo, và tốt hơn nếu cho biết commment của quý vị.  



             Tôi tự hào mình là người Việt Nam vì cái gì?


1) Tôi tự hào vì nước tôi trải dài từ Bắc chí Nam, không đâu là không có thắng cảnh, không đâu không có di tích văn hóa.

2) Tôi tự hào vì trường tôi mang tên Lý Tự Trọng, Châu Văn Liêm, Kim Đồng, Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Du, Lê Lợi...

3) Tôi tự hào vì mỗi tên đất, tên đường ở xứ tôi đều viết bằng tên người chứ không phải đánh số.

4) Tôi tự hào vì quê tôi có hai mùa mưa nắng. Mùa mưa thì ngập lụt mùa nắng thì hạn hán nhưng chưa có ai ở nước tôi chết đói.

5) Tôi tự hào vì nước tôi có núi, có sông, có rừng, có biển chứ không phải chỉ toàn cát như Iran và Ai Cập.

6) Tôi tự hào vì nước tôi có 54 dân tộc trên 85 triệu dân thay vì 56 dân tộc trên 1600 triệu dân.

7) Tôi tự hào vì người Sài Gòn nói: “trời hôm nay nóng quá” chứ không phải là “It’s hot” như người Anh.

8) Tôi tự hào vì tôi có thể bằng ngôn ngữ mẹ đẻ nói chuyện cho cả anh bạn ở Hà Nội và ở An Giang đều hiểu.

9) Tôi tự hào vì nước tôi có 4000 năm văn hiến chứ không phải 400 năm.

10) Tôi tự hào vì thủ đô Hà Nội là Thăng Long 1000 năm chứ không phải Washington 220 năm.

11) Tôi tự hào vì Văn Miếu là đại học đầu tiên ở Đông Nam Á.

12) Tôi tự hào vì lúc nhỏ mẹ đã ru:

Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu
Anh về học lấy chữ Nhu
Chín trăng em đợi ngàn thu em chờ

13) Tôi tự hào vì bia Tiến sỹ.

14) Tôi tự hào vì chữ Nôm, chữ Quốc ngữ chứ không phải chữ Tàu.

15) Tôi tự hào vì 1000 năm Bắc thuộc, vì hôm nay vẫn là công dân Việt Nam chứ không phải người tỉnh Việt Nam của Trung Quốc.

16) Tôi tự hào vì nước tôi là quốc gia đầu tiên trong số các thuộc đại giành được độc lập thực sự.

17) Tôi tự hào vì Nguyễn Trãi đã viết:

Tự Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời gây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên xưng đế một phương.

18) Tôi tự hào vì Michael Jackson đổi màu da và vì Lê Chiêu Thống đã nói: “Da có thể lột được nhưng áo không thể đổi. Đầu có thể chém được nhưng tóc không thể cắt.”

19) Tôi tự hào vì cái xấu xí mà Hoàng Cầm viết:

Những cô hàng xén răng đen
Cười như mùa thu tỏa nắng

20) Tôi tự hào vì sự tích Trầu Cau, sự tích bánh chưng bánh dày...

21) Tôi tự hào vì Sơn Tinh thắng Thủy Tinh, vì ông Hạng đánh thần gió, vì Đam San đi bắt nữ thần Mặt Trời.

22) Tôi tự hào vì cô Tấm là nhân vật cổ tích duy nhất có tên. Tất cả họ đều vô danh.

23) Tôi tự hào vì Sơn Nam viết Lịch sử khẩn hoang miền Nam chứ không phải lịch sử tàn sát người da đỏ.

24) Tôi tự hào vì Đoàn Giỏi đã viết Đất rừng Phương Nam: “Mênh mông rừng tràm, bạt ngàn dừa xanh... cho ta thêm yêu, dấu chân ngàn năm đi mở đất, cho ta thêm yêu bầy chim sáo, sổ lòng...”

25) Tôi tự hào vì Huỳnh Văn Nghệ đẽ viết:

Từ độ mang gươm đi mở cõi
Nghìn Năm thương nhớ đất Thăng Long

26) Tôi tự hào vì cây Kơ-nia đã nói: Hỏi cây uống nước đâu, uống nước từ miền Bắc...

27) Tôi tự hào vì Tế Hanh đã nói:

Tôi nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng hai tiếng Miền Nam

28) Tôi tự hào vì người xưa đã viết: Việt điểu sào nam chi, chim Việt bay về phương Bắc, không phải cành cây phía Nam thì không đậu, không phải nguồn nước chảy về Nam thì không uống.

29) Tôi tự hào vì tôi không phải người miền Bắc, không phải người miền Nam mà là người Việt Nam.

30) Tôi tự hào vì Phạm Văn Đồng đã nói: “Không có miền Bắc đánh thắng miền Nam, trong trận chiến này, cả dân tộc chúng tôi đều thắng.”

31) Tôi tự hào vì Vovinam chỉ có một màu áo, vì dù chúng tôi không thể vào World cup nhưng không bao giờ có hai đội bóng Việt Nam.

32) Tôi tự hào vì Hồ Chí Minh đã nói:

Non sông Việt Nam là một
Dân tộc Việt Nam là một
Sông có thể cạn, núi có thể mòn
Song chân lý đó không bao giờ thay đổi.

33) Tôi tự hào vì Albert Einstein vẫn mang quốc tịch Đức sau 30 năm sống trên đất Mỹ và Nguyễn Thái Bình đã viết thư cho tổng thống Nickson để khẳng định, rằng: Thưa ngài tổng thống, tôi là người Việt Nam.

34) Tôi tự hào vì Trần Đại Nghĩa đã nói: “Một ngày ở Việt Nam bằng ba mươi năm tôi ở Pháp.”

35) Tôi tự hào vì Trần Bình Trọng cũng nói: “Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc.”

36) Tôi tự hào vì Nguyễn Văn Thạc đã nói: “Rồi mai đây sẽ còn người tiếp bước tôi viết lên những trang giấy trắng này.”

37) Tôi tự hào vì Quang Dũng hát: “Đất nước tôi, thong thả giọt đàn bầu... Từ lúc nằm nôi sáng chắn bão giông chiều ngăn nắng lửa... lao xao trưa hè một giọng ca dao... lao xao trưa hè một giọng ca dao...”

38) Tôi tự hào vì:

Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc
Nguyễn Du viết Kiều và đất nước hóa nên thơ

39) Tôi tự hào vì Bà Trưng: “Là đàn bà đem một lũ quân ô hợp mà lấy được hai mươi thành dễ như trở bàn tay.”

40) Tôi tự hào vì Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán trên sống Bạch Đằng, Lý Thường Kiệt đánh tan quân Tống trên sông Như Nguyệt.

41) Tôi tự hào vì nhà trần dùng mười vạn quân đánh tan 50 vạn quân Nguyên.

42) Tôi tự hào vì quân Nguyên đã đánh thắng hầu hết các quốc gia thời đó trừ Nhật Bản và Việt Nam.

43) Tôi tự hào vì Lê Lợi mười năm đánh quân Minh, Hoàng Hoa Thám Phan Đình Phùng thế cô trường kỳ đánh Pháp.

44) Tôi tự hào vì Nguyễn Trãi viết:
Việc nhân nghĩa cốt ở an dân
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo.

45) Tôi tự hào vì Lê Lai chết thay vua.

46) Tôi tự hào vì Huyền Trân hy sinh tình riêng để mở mang bờ cõi.

47) Tôi tự hào vì Tố Hữu viết:
Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Mà Lòng phơi phới dậy tương lai.

48) Tôi tự hào vì không một ai trong số những người đi kháng chiến có mặt trong các tấm hình mà tôi biết lại đang khóc. Tất cả họ đều cười rất tươi để đi vào chỗ chết.

49) Tôi tự hào vì thanh niên xứ tôi viết đơn bằng máu để xin ra chiến trường.

50) Tôi tự hào về những cô gái ngã ba Đồng Lộc, về câu hát của những bà cụ trong đêm gặp mặt ngày truyền thống Thanh niên xung phong: “Ơi những cô con gái đang ngày đêm mở đường... Hỡi em bao nhiêu tuổi mà sức em phi thường... Em đi san rừng em đi bạt núi, em như con suối nước chảy đá mòn...”

51) Tôi tự hào vì Mỹ không thể san phẳng Hà Nội như đã từng làm với Bình Nhưỡng trong 20 ngày đêm năm 1972.

52) Tôi tự hào vì câu mà bộ trưởng McNamara đã nói: “Hãy dừng ngay lại, tổng thống, nếu không B52 sẽ tuyệt chủng mất.”

53) Tôi tự hào vì Nguyễn Hữu Thọ đã mang một cái nhẫn gò từ xác máy bay Mỹ khi dự hội nghị đàm phán Pari 1972.

54) Tôi tự hào vì một chiếc xe đạp thồ có thể chở trên 100kg và đi trên 1.000km đường đất.

55) Tôi tự hào vì những gì mà Thế giới gọi là pháo đài bất khả xâm phạm và bất khả chiến bại thì đều bị Việt Nam đánh bại.

56) Tôi tự hào vì những tấm bia vô danh trên nghĩa trang quốc gia Trường Sơn.

57) Tôi tự hào vì Trọng Tấn hát: “Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ... các anh không về, chỉ mẹ lặng im...”

58) Tôi tự hào vì sau chiến tranh Việt Trung 1979, người Trung Quốc đã làm một bức tượng Mao Trạch Đông ngay gần biên giới chỉ tay về Hà Nội còn người Việt Nam thì dựng lên một tấm bảng: Không có gì quý hơn độc lập tự do.

59) Tôi tự hào vì Nguyễn Phúc Vĩnh Thụy đã nói: “Thà làm dân một nước tự do còn hơn làm vua một nước nô lệ.”

60) Tôi tự hào vì Mạc Đĩnh Chi đã viết câu:
Nhật hỏa vân yên, đán thượng điêu tàn ngọc thố
Nguyệt cung tinh đạn, hoàng hôn xạ lạc kim ô
(Mặt trời là lửa mây là khói, ngày lên đốt rụi mặt trăng – Câu đối của vua Nguyên
Trăng là cây cung sao là đạn, hoàng hôn bắn rụng mặt trời – Vế đáp)

61) Tôi tự hào vì Lý Thượng Kiệt đã nói:
Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành địa phận ở sách trời
Cớ sao lũ giặc bây xâm phạm
Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời.

62) Tôi tự hào vì ngay sau khi đọc bài thơ ấy và nghe kể về ba lần đánh thắng quân Nguyên thì Kissinger đã thốt lên: “Ba lần ư? Thôi xin ngài. Với chúng tôi một lần là quá đủ rồi.”

63) Tôi tự hào vì Lê Lợi thắng quân Minh mà lại sai sứ cầu hòa, Quang Trung thắng quân Thanh mà lại sai Ngô Thì Nhậm viết thư tạ tội.

64) Tôi tự hào vì Trần Đăng Khoa đã viết:
Chúng em chẳng sợ Mỹ đâu
Vẫn vui vẫn hát vẫn là bé ngoan
Ao trường vẫn nở hoa sen
Bờ tre vẫn chú dế mèn vuốt râu

65) Tôi tự hào vì Ngô Đình Nhu đã nói: “Chúng ta sai lầm khi đánh giá thấp sức mạnh nhân dân.”

66) Tôi tự hào vì Nguyễn Trãi viết rằng:
Đem đại nghĩa thắng hung tàn
Lấy chí nhân thay cường bạo

67) Tôi tự hào vì Tuyên ngôn độc lập đã khẳng định: “Tuy vậy, đối với nước Pháp, đồng bào ta vẫn giữ một thái độ khoan hồng và nhân đạo. Sau cuộc biến động ngày mồng 9 tháng 3, Việt minh đã giúp cho nhiều người Pháp chạy qua biên thùy, lại cứu cho nhiều người Pháp ra khỏi nhà giam Nhật, và bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ...”

68) Tôi tự hào vì đoàn quân tóc dài và nữ tướng duy nhất trên Thế giới.

69) Tôi tự hào vì chị Út Tịch nói: “Còn cái lai quần cũng đánh.”

70) Tôi tự hào vì Bà Triệu đã nói: “Tôi muốn đạp cơn sóng dữ, chém con cá kình ngoài bể đông.”

71) Tôi tự hào vì Tố Hữu viết:
Em là ai cô gái hay nàng tiên
Em có tuổi hay không có tuổi?
Tóc em đây hay là mây là suối
Mắt em nhìn hay chớp lửa đêm đông.

72) Tôi tự hào vì mẹ Tơm, mẹ Suốt, chị Sáu, chị Sứ, chị Hồ Thị Kỷ.

73) Tôi tự hào vì ba đảm đang, ba sắn sàng, thóc không thiếu một cân quân không thiếu một người, tất cả vì miền Nam ruột thịt.

74) Tôi tự hào vì “Hội chứng Việt Nam” của lính Mỹ.

75) Tôi tự hào vì Mỹ phải bình thường hóa quan hệ với Việt Nam.

76) Tôi tự hào vì nước tôi là một trong 20 nước từng làm Ủy viên Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc.

77) Tôi tự hào vì nước tôi là chủ tịch luân phiên của ASEAN.

78) Tôi tự hào vì Việt Nam là thành viên thứ 150 của WTO trong khi Nga vẫn chưa được kết nạp.

79) Tôi tự hào vì Bill Clinton là nguyên thủ đầu tiên của phương Tây đến thăm Việt Nam.

80) Tôi tự hào vì Morrisson đã tự thiêu để phàn đối chiến tranh Việt Nam và Tố Hữu đã viết bài Emily con ơi.

81) Tôi tự hào vì du kích Venezuela đã đồng ý đổi con tin để lấy Nguyễn Văn Trỗi.

82) Tôi tự hào vì Phidel Castro đã nói: Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình.

83) Tôi tự hào vì Hải Thượng Lãn Ông đã tự thử độc dược để nghiên cứu bệnh.

84) Tôi tự hào vì chúng tôi đã nói câu: Tôi chỉ có một ham muốn tột bậc là làm sao cho dân giàu, nước mạnh. Dân ta ai cũng phải có cơm ăn áo mặc, ai cũng phải được học hành.

85) Tôi tự hào vì Bảo Quốc đã đứng lên chào và Hồng Sơn cũng làm tương tự khi đá thủng lưới Indonesia.

86) Tôi tự hào vì có người đã viết:

Dừng chân bên bờ suối
Nghe đâu tiếng quốc ca
Anh thương binh đang hát
Để át hết cơn đau
Đòn quân Việt Nam đi
Chung một lòng cứu quốc
Người ta phải cưa chân
Nhưng lại hết thuốc ngủ
Thế nên anh phải hát
Và máu vẫn phải rơi
Bác sỹ thì mím mỗi
Và anh thì vẫn hát
Đoàn quân Việt Nam đi...

87) Tôi tự hào vì Saddam Hussen đã dọa Mỹ: “Nếu các ông đánh nước tôi, các ông sẽ gặp một Việt Nam trên sa mạc.”

88) Tôi tự hào vì những đứa trẻ sinh ra bị dị tật do chất độc màu da cam, tự hào vì tóa án Mỹ đã phủ quyết những tội lỗi của họ.

89) Tôi tự hào mỗi sớm mai tôi có thể thức dậy và yên tâm là đầu mình còn trên cổ và tự do đi lại bất cứ nơi nào mà tôi thích giữa hai miền.

90) Tôi tự hào vì nước tôi không có đánh bom liều chết, không có xung đột sắc tộc, không có biểu tình phong tỏa sân bay Nội Bài.

91) Tôi tự hào vì đất nước tôi không có thủ tướng thuộc đảng Cam còn quốc hội thuộc đảng Vàng để mà tổ chức bầu cử nửa năm một lần.

92) Tôi tự hào vì thủ tướng Úc có thể chạy bộ một mình trên bờ hồ Hoàn Kiếm còn tổng thống Bush thì phải được bảo vệ nghiêm ngặt ở Washington.

93) Tôi tự hào vì nước tôi không sản xuất vũ khí hạt nhân, không sản xuất những thứ có thể giết người mà chỉ sản suất những thứ để phục vụ con người.

94) Tôi tự hào vì ở nước tôi phụ nữ mặc áo dài chứ không phải áo hai dây, tam tòng tứ đức chứ không phải ba chồng bốn đứa (con)

95) Tôi tự hào vì em gái tôi không mang thai trước khi nó kết hôn, em trai tôi không nghiện hút.

96) Tôi tự hào vì các em tôi có thể an toàn ở trường, vì không ai có thể xả súng hay kỳ thị chúng.

97) Tôi tự hào vì Martin Luther King đã nói: “Tôi mơ về một ngày mà những đứa con của tôi có thể được xét đoán dựa trên phẩm hạnh và tính cách chứ không phải trên màu da.”

98) Tôi tự hào vì tôi xài đồng 1.000VND chứ không phải 1 tỷ Dollar Zimbabue.

99) Tôi tự hào vì Việt Nam là nước xuất khẩu gạo thứ hai trên Thế giới trong khi cách đây 30 năm phải nhập khẩu lương thực.

100) Tôi tự hào vì đoàn Việt Nam dẫn đầu trong các kỳ thi Robocon chứ không phải đoàn Nhật.

101) Tôi tự hào vì người phát hiện ra lỗ hổng của Google và Microsolf là công ty Bkis của Việt Nam.

102) Tôi tự hào vì Trường Sa Hoàng Sa vẫn có lính biên phòng của hải quân Việt Nam.

103) Tôi tự hào vì GDP của Việt Nam vẫn tăng trong năm 2009.

104) Tôi tự hào vì cầu Cần Thơ.

105) Tôi tự hào vì Ilia Erembua đã nói: “Tình yêu nước bắt đầu từ những vật thân quen nhất, như dòng suối đổ về sông, như sông đổ ra đại trường giang Vonga và đại trường giang Vonga trôi về biển cả.”

106) Tôi tự hào vì de Amicis đã viết trong Những tấm lòng cao cả: "Khi con du lịch ở xa về, một buổi sáng, đứng dựa bao lơn tàu con thấy ở chân trời một dãy núi xanh của xứ con hiện ra, bấy giờ con sẽ thấy trào lệ cảm ở lòng con dâng lên và miệng con vuột ra những tiếng kêu mừng rỡ."

107) Tôi tự hào vì Nguyễn Khoa Điềm viết:
Đất là nơi em tắm
Nước là nơi ta hò hẹn

108) Tôi tự hào vì dân nước tôi gọi nơi này là Tổ Quốc, là Quê Hương, là nơi chôn nhau cắt rốn, là hai khái niệm thật đơn thuần: Đất và Nước.

109) Tôi tự hào vì Giang Nam đã viết:

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người

110) Tôi tự hào vì ngôi nhà của tôi, con đường tôi đến trường, tự hào vì các bạn tôi, tự hào đơn giản vì nếu tôi không tự hào về nó thì tôi cũng không tự hào về mình.
Tôi không phải là người Việt 100%. Tôi mang một chút dòng máu Hoa, một chút dòng máu Ấn, một chút dòng máu Mỹ la tinh, và dĩ nhiên một chút dòng máu Việt.

Tôi có trong mình hai hộ chiếu, một của Hoa Kỳ, một của Việt Nam, vì tôi có hai quốc tịch.

Tôi có nhiều điều không thuộc về đất nước này như thế nào, thì tôi vẫn chưa bao giờ thôi tự hào rằng tôi là người Việt Nam.

Khi tôi sang nước ngoài, tôi dùng tên Võ Ánh Ban Mai, tên trong chứng minh thư của tôi, trong hộ chiếu Việt Nam của tôi, thay cho tên Sussan Sunrise Wong, tên trong hộ chiếu của nước Mỹ. Bởi vì khi đó, những bạn bè quốc tế đều phải nhìn tôi, phải "ồ" lên rằng: "Bạn là người Việt Nam à ? Tôi biết về đất nước bạn. Đất nước bạn có Vịnh Hạ Long thật đẹp, và tôi đã bỏ phiếu bầu cho Vịnh Hạ Long của bạn trở thành một trong bảy kỳ quan thiên nhiên thế giới." Bởi vì khi đó, một cô bạn Israel, trong kì cắm trại Hướng đạo thế giới, đã nói với tôi rằng: "Tôi ước gì đất nước tôi yên bình như đất nước các bạn."...

Việt Nam của tôi không giàu có, nhưng đã không còn là nước nghèo chỉ sau hơn 20 năm phát triển, trong khi Singapore có 100 năm và nước Mỹ 300 năm. Việt Nam chúng tôi yên bình, những người trẻ tuổi có thể yên ổn học hành mà không sợ bị đánh bom hay xả súng, khi đất nước này chỉ có được hoà bình 35 năm, mà người Mỹ thì không khi Mỹ chưa bao giờ hứng chịu bất kỳ cuộc chiến tranh quốc tế nào. Việt Nam của tôi nợ tiền của nhiều quốc gia, tổ chức thế giới, nhưng cũng là chủ nợ về máu xương của chính những quốc gia ấy. Việt Nam của tôi gòng mình hứng chịu chiến tranh, chưa thôi đau đớn vì những vết thương chiến tranh để lại, nhưng vẫn tiến lên phía trước. Việt Nam của tôi có những đứa con lai như tôi nhưng chưa bao giờ bị kì thị...

Bao nhiêu đó cũng đã đủ đế tôi vỗ ngực nói với bạn bè quốc tế rằng: "Tôi là người Việt Nam !"

--------------