Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

ĐẠI TÁ CA NÓI NGÀY 08/01/2012




Giám đốc CA Hải Phòng: "Bất ngờ với vụ nổ súng ở Tiên Lãng"
Cập nhật lúc 07h07" , ngày 08/01/2012 -
(VnMedia) - Liên quan đến vụ chủ thầu Đoàn Văn Vươn huy động cả nhà dùng mìn, súng chống trả lực lượng cưỡng chế tài sản, nhiều bạn đọc thắc mắc về nguyên nhân tại sao một công dân được đánh giá là hiền lành lại trở nên cuồng loạn, đâu là căn nguyên của vấn đề. Để giải đáp những thắc mắc này, VnMedia đã có buổi phỏng vấn Đại tá Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an thành phố Hải Phòng.
Ảnh minh họa
Đại tá Đỗ Hữu Ca trong buổi phóng vấn của VnMedia

Thưa Đại tá, ông nhận định thế nào về tình hình tội phạm trên địa bàn Hải Phòng những ngày gần đây? Đã thành quy luật, hàng năm cứ vào khoảng từ tháng 9 đến tháng 12, tội phạm có xu hướng gia tăng, phức tạp hơn các tháng còn lại. Năm nay tình hình tội phạm nhìn chung là bình thường, không có vấn đề gì cả, tức là vẫn theo quy luật chung ấy. Chỉ có một điểm đặc biệt nhất là vụ việc ở Tiên Lãng mấy ngày gần đây. Đối tượng của vụ việc này, ban đầu đâu phải là tội phạm.

Phải nói rằng, vụ nổ súng chống trả ở Tiên Lãng là một bất ngờ đối với chúng tôi. Trước đây, người dân Tiên Lãng chống càn rất kiên cường, những anh hùng như Phạm Ngọc Đa đều ở đấy cả. Từ sau hòa bình đến nay, dân ở đấy rất cách mạng, rất thuần, chưa bao giờ gặp chuyện chống đối thế cả. Có thể nói đây là mảnh đất thuần nhất trong các địa phương ở Hải Phòng này.

Nói như thế nghĩa là có sự chủ quan trong vụ việc này, thưa Đại tá?

Về việc cưỡng chế thuộc thẩm quyền của huyện. Các anh ý chỉ báo cáo là hôm nay có vụ cưỡng chế như thế, xin Giám đốc cho lực lượng để bảo vệ cưỡng chế, tôi chỉ là người ký quyết định đồng ý giao lực lượng còn kế hoạch cụ thể dưới huyện phải làm. Nhưng rõ ràng sau này, Đồng chí Mải (Trưởng công an huyện Tiên Lãng - 1 trong 6 Công an bị thương trong vụ việc- PV) ở bệnh viện về là tôi phải cho rút kinh nghiệm.

Trong vụ cưỡng chế tài sản ở Tiên Lãng, có nhiều ý kiến cho rằng, chỉ cưỡng chế một cái đầm thôi mà đem hàng trăm quân xuống đó, làm như thế để rồi bị thương cho bao nhiêu người, việc đó có đáng làm không, thưa Đại tá?
Thực ra vấn đề mà các bạn vừa hỏi cũng là suy nghĩ của một số vị lãnh đạo. Tôi đã từng trả lời các đồng chí ấy rằng, các đồng chí nhận thức sai lầm hết cả. Việc cưỡng chế đầm là một việc làm hết sức bình thường, mang tính chất hành chính, thủ tục của Ủy ban huyện người ta làm. Cái này làm theo thủ tục thông thường, người ta làm đúng. Qua 8 lần giải quyết hòa giải không được, Tòa án cũng đã xử rồi nhưng đối tượng Vươn lại kiên quyết giữ, không giao đầm cho địa phương, thế thì địa phương phải cưỡng chế là hoàn toàn đúng luật.

Ở vụ việc này, chỉ có cái là đơn vị huyện cưỡng chế, kể cả công an, quận đội, các ban ngành, người ta ra cưỡng chế nhưng không nắm chắc được tình hình đối tượng. Đoàn Văn Vươn có biện pháp chống đối nhưng tổ cưỡng chế lại không nắm được cho nên để xảy ra chuyện có thiệt hại về về quân số. Nhưng mà cái đó là cái riêng. Khi chúng tôi đưa quân xuống là để bắt tội phạm bởi đối tượng đã nổ súng chống trả người thi hành công vụ, đã làm các chiến sỹ của chúng tôi bị thương. Hơn nữa, Vươn đã dùng mìn, dùng tất cả các biện pháp nguy hiểm đến tính mạng con người thì tôi phải dùng lực lượng mạnh để tôi trấn áp. Đây là hai vấn đề khác hẳn nhau. Thông tin đã rất rõ ràng nhưng mỗi người hiểu một kiểu. Sau đó, tôi yêu cầu họp báo ngay để thống nhất được việc đấy. Trên đường đi từ đấy về đây tôi đã làm xong báo cáo tôi gửi về Bộ rồi.

Tức là ban đầu, lực lượng công an có mặt tại hiện trường chỉ đảm bảo yêu cầu bảo vệ vụ cưỡng chế thôi, đúng không thưa Đại tá? Vậy khi Đại tá xuống chỉ đạo trực tiếp tại hiện trường thì diễn biến ra sao?

Đúng vậy! Khi tôi điều thêm quân có mặt tại hiện trường thì các đối tượng đã rút khỏi đó. Cũng may là chúng đã rút rồi, nếu không chúng tôi buộc phải dùng biện pháp mạnh để trấn áp, hậu quả có thể sẽ nghiêm trọng hơn. Hôm ấy, cả tôi và 4 đồng chí phó giám đốc đều trực tiếp có mặt ở hiện trường để chỉ đạo tác chiến. Chúng tôi đã tính đến phương án xấu nhất nên phải chuẩn bị đầy đủ súng, đạn rồi. Khi tôi có mặt, chưa nhận định được các đối tượng đã rút khỏi đó nên mọi phương án tác chiến vẫn được triển khai.

Trong sự vụ này, 2 trung đội cảnh sát đặc nhiệm đã được điều động xuống hiện trường phối kết hợp với lực lượng ở đồn biên phòng phục ngoài bờ sông. Ngoài ra còn lực lượng cảnh sát bảo vệ.... Rất may  là người dân xung quanh ủng hộ cho việc cưỡng chế.

Vụ việc hôm ấy tuy bắt không được đối tượng nhưng mà trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo, không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách. Tôi nói với các đồng chí Thường trực rằng đây không phải kế hoạch tập trận nhưng đúng là phải rút kinh nghiệm, cái này nó rất là hay, có sự kết hợp giữa địa phương, giữa công an, quân đội, biên phòng rất là đẹp, đâm ra không có gì phải phàn nàn về cái chuyện ấy cả.
Ảnh minh họa
Khu vực bãi bồi, nơi xảy ra vụ nổ súng

Thưa Đại tá, chỉ ít phút sau vụ nổ súng, lực lượng đông đảo của công an đã có mặt thì cho dù đối tượng có rút khỏi đó đi chăng nữa, cũng không thể đi quá xa. Tại sao ta chưa bắt hết được các đối tượng ngay khi đó?
Khoảng 30 phút sau tôi mới xuống được đến hiện trường. Địa hình bãi bồi ấy rất hiểm trở, bao quanh là nước và bụi cây. Hơn nữa, bộ phận biên phòng chốt ở ngoài không thông thạo địa hình. Có thể, các đối tượng đã trà trộn vào những người hiếu kỳ đứng xem ngay khi mìn phát nổ, khi mà lực lượng công an đang phải tiến hành đưa những người bị thương ra xe đi cấp cứu.

Vào thời điểm xảy ra sự việc, bên trong ngồi nhà theo quan sát lúc đó có 3 người con trai và một phụ nữ. Riêng đối tượng Nguyễn Thị Thương cũng có mặt trong nhà nhưng khi xảy ra sự việc chúng tôi chưa biết tại sao lại lên được bờ. Có hầm ở trong nhà nhưng không có hầm đi chỗ khác. Về chi tiết này chúng tôi đang làm rõ. Những người khác liên quan đến vụ việc, chúng tôi bắt trong thành phố. Cơ quan công an đang làm rõ.

Hiện chúng tôi vẫn đang truy bắt đối tượng Đoàn Văn Quý (em trai của ông Đoàn Văn Vươn - chủ khu đất cưỡng chế). Bắt thêm 3 người nữa mới kết thúc vụ án. Tất cả đều là anh em bên vợ hoặc chồng của gia đình, không  có người ngoài tham gia vào sự việc. Giờ sự việc đã rõ. Hồ sơ giam giữ đang được hoàn thiện.

Nguyên nhân nào khiến các đối tượng chống trả quyết liệt như thế, thưa Đại tá?

Thực chất, Đoàn Văn Vươn đã khai thác diện tích đấy ấy 16 năm nay rồi. 16 năm nay, ông ta có đóng góp được đồng nào đâu, nhưng cái đấy không phải là căn nguyên vấn đề. Theo kế hoạch phát triển, sắp tới trên diện tích đất ở vùng đó sẽ tập trung xây dựng một sân bay quốc tế của cả khu vực phía Bắc này, để thay cho sân bay nội bài. Mà nơi ấy là tâm điểm của sân bay mới. Với công trình đặc biệt quan trọng như thế thì đền bù sẽ rất lớn. Ông Vươn cố giữ lại như thế để lấy đền bù khi dự án được triển khai. Chính vì thế nên xảy ra chuyện ấy, nếu là chỗ khác thì không vấn đề gì. Dự án sân bay được xây dựng bởi phải đưa sân bay ra sát biển, để tận dụng khoảng không ngoài biển.

Nếu như giao đất cho ông Vươn thì sau này đền bù sẽ phải trả theo giá đất được giao, giá rất cao, phải mấy chục tỷ chỗ ấy. Nhưng nếu là đất anh thuê thì hết thời hạn thuê phải trả, người ta sẽ hỗ trợ cho anh về phần kiến trúc xây trên ấy. Hai cái ấy khác nhau hoàn toàn. Cho nên ông ta đã tìm mọi cách để chống đối. Ông ta vẫn giữ quan điểm, đất tôi canh tác phải được giao cho tôi nhưng thực tế là nếu anh muốn canh tác tiếp thì chỉ được thuê. Chỉ có tranh cãi nhau mỗi chữ “giao” và “thuê” thôi. Ông Vươn cho rằng, theo Luật đất đai, ai sử dụng trước năm 1993 thì được giao đất như đất ở.

Vậy còn nguồn gốc vũ khí mà các đối tượng sử dụng thưa ông?

Về nguồn gốc của khẩu súng, trước đó Quý có đưa tiền và nhờ người đi mua song người này lại chưa mua được nên y đã mua sẵn với giá 15 triệu đồng. Còn về đạn, sau khi đối tượng kia mua súng không thành, Quý lại tiếp tục đưa mẫu vỏ đạn đi mua.

Khi xảy ra sự việc, người này đứng lẫn trong đám đông, kiểm tra người thì phát hiện mẫu vỏ đạn mang trong túi. Người này cũng đã khai nhận hành vi của mình là được Quý nhờ đi mua.

Xin chân thành cảm ơn Đại tá!
Song Linh - (Bài, ảnh)


http://vnmedia.vn/VN/phap-luat/phia-sau-toi-ac/436_267361/giam_doc_ca_hai_phong__quot_bat_ngo_voi_vu_no_sung_o_tien_lang_quot.html

BÈ LŨ PHẢN ĐỘNG ?

Bè lũ phản động, ngoan cố chống phá đến cùng.

Nếu tôi (hay bạn) có những việc làm như chính quyền xã Quang Vinh và chính quyền huyện Tiên Lãng thì ắt bị qui cho là “Bè lũ phản động, ngoan cố chống phá đến cùng”.
Theo từ điển thì phản động là có tư tưởng, lời nói hoặc hành động chống lại cách mạng, chống lại trào lưu tiến bộ.
Nhưng cái khó ở dây là chính quyền huyện Tiên Lãng và xã Quang Vinh lại do Đảng và Nhà nước lập nên cho nên không dễ dàng nói như thế.
Nếu bọn ấy ở bên kia giới tuyến thì dễ rồi, ắt là bọn phản động. Nhưng nó lại nằm trong lòng chế độ ta, được Đảng và Nhà nước đào tạo, giáo dục, nuôi dưỡng và thừa nhận, được dân “bầu”. Nó lại có cái đuôi “nhân dân” (chính quyền nhân dân). Vậy nhìn nhận, đánh giá sao đây?
Hơn nữa, chính vì nằm trong lòng chế độ nên chúng càng nguy nguy hiểm vì: khó phát hiện ra, phát hiện ra rồi thì kết luận rất khó, xử lại càng khó. Kẻ thì muốn cứu, người lại muốn trị (số muốn trị thì ít lắm), không hề đơn giản chút nào. Rồi lần ra, dò theo các chân rết, dây mơ rễ má của nó: thằng này là quân của ông kia, ông kia là quân của ông to hơn, ông to hơn lại là quân ông to hơn nữa … Khó lắm.
Chưa hết, nếu nó bỏ tiền ra mua chức mà vốn thu hồi chưa đủ thì sao đây? Lại phải đắn đo, cảm thông với bọn cùng thuyền, cùng hội.
Chỉ có nhân dân là biết, là dễ nhận ra bộ mặt bọn phản động. Thái độ của dân cũng đơn giản: cần thẳng tay loại bỏ. Nhưng ai đếm xỉa đến ý dân? Chỉ thấy nhiều vụ chìm đi hoặc xử lấy lệ. Những vụ xử nặng tay (đối với những người không dính dáng đến chính quyền) bao giờ cũng “được nhân dân đồng tình ủng hộ”, kể cả xử oan sai. Đài bảo thế. Không biết họ lấy ý dân lúc nào hay mấy tay phóng viên bợ đỡ nào đó bịa ra.
Vậy, cùng môt hành vi, nhưng tùy trường hợp mà người ta kết luận, nhiều khi trái chiều nhau.
Tôi hay bạn hãy thử có hành vi tương tự chính quyền Tiên Lãng, chính quyền xã Quang Vinh xem nhé:
Tôi (bạn) dùng sức mạnh (thuê đầu gấu, lưu manh) cướp đầm của anh Vươn, chiếm đoạt thành quả lao động của anh đã hàng chục năm khai hoang lấn biển, không chỉ mang lại lợi ích cho anh (tuy chưa thấy đâu) mà còn cho bao nhiêu người dân vì anh đã có công quai đê lấn biển, trồng cây chắn sóng cho bà con, đồng nghĩa với ích nước.
Tôi (bạn) thuê người (chính quyền thì huy động chứ không phải thuê) cướp đầm nhà anh Vươn không nằm trong khu vực cưỡng chế, dùng xung điện để bắt cá, hủy hoại môi trường sống của thủy sản.
Vậy so với định nghĩa trên thì có phải là phản động không nào?
Còn ngoan cố chống phá đến cùng ư?
Khi tôi (bạn) làm sai, bị công luận phản đối,
Với sự lên tiếng của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, của các vị lão thành cách mạng như nguyên chủ tịch nước Lê Đức Anh, nguyên thứ trưởng bộ Tài nguyên và môi trường Đặng Hùng Võ, các tướng Nguyễn Quốc Thước, Phạm Xuân Thệ …
Với sự phản đối kịch liệt và đồng loạt của các tờ báo, kể cả báo mạng và báo chí Nhà nước.
Nhưng thay bằng sự cầu thị, sửa sai thì tôi (bạn) vẫn tiếp tục cho xe ủi san phẳng nhà anh Vươn, phong tỏa khu vực đầm, ngăn cản các nhà báo vào lấy tin, giao đầm của anh Vươn (kể cả khu vực chưa có quyết định thu hồi) cho người khác, bảo kê cho kẻ khác đánh bắt hải sản, thành quả lao động của anh Vươn với giá trị lên hàng tỉ đồng.
Tôi (bạn) bắt anh Vươn đi giam, đánh bét đít bằng tất cả lòng căm thù, để mặc vợ con anh Vươn trong cảnh không nhà trong những ngày tết, phải thờ cúng tổ tiên trong túp lều bạt dựng tạm, không hề có một lời hỏi han. Sự hỏi han, đùm bọc, sẻ chia chỉ có từ tấm lòng của nhân dân trên khắp mọi miền đất nước.
Tôi (bạn) lạnh băng trước hoàn cảnh của gia đình anh Vươn, không có một chút xúc cảm nào của loài được gọi là động vật biết suy nghĩ.
Tôi (bạn) vẫn gân cổ lên cãi, chúng tôi không sai. Nhà của anh Vươn là do quần chúng bức xúc nên họ phá. “Nước Tiên Lãng” tôi chỉ cho thuê đất bãi 14 năm, đợi người thuê mở mang thêm rồi thu hồi, giao cho người khác là đúng.
Tôi (bạn) vẫn tiếp tục công việc đã tính trước để chứng tỏ là mình không sai.
Như vậy, tôi (bạn) đã ngang nhiên thách thức công luận, thách thức pháp luật. Tôi (bạn) đã coi Tiên Lãng là vương quốc của riêng mình, làm gì tùy thích.
Những hành vi ấy có phải là ngoan cố chống phá đến cùng không???
Vâng, những việc làm trên mà do tôi (bạn) gây ra thì dễ xử, dễ kết luận. Người ta sẽ gông cổ tôi (bạn) ngay lập tức, ngay từ khi cướp đầm nhà anh Vươn, làm gì tôi (bạn) còn có quyền hành, có điều kiện để phá nhà, cướp tôm cá của anh nữa.
Khi tôi (bạn) bị anh Vươn chống trả, người ta sẽ cho đó là anh Vươn phòng vệ chính đáng, chứ đâu phải là anh Vươn giết người vì anh Vươn chống lại bọn cướp cơ mà.
Tôi (bạn) sẽ bị qui nhiều tội như ra quyết định trái luật, công nhiên chiếm đoạt tài sản, cố ý hủy hoại tài sản, vi phạm các qui định về quản lý đất đai, huỷ hoại nguồn lợi thuỷ sản, bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật, dùng nhục hình. Nhiều tội lắm, chưa kể những việc này được thực hiện có tổ chức thì tội còn nặng hơn.
Nhưng chúng nó, cụ thể ở đây lại là chính quyền xã Quang Vinh và huyện Tiên Lãng, không phải là tôi hay bạn. Dù là tổ chức phản động thì nó vẫn nằm hợp pháp trong lòng chế độ. Và chính vì nó tồn tại hợp pháp nên hành động của nó nguy hiểm hơn nhiều lần bọn phản động xác định được trước danh tính cụ thể.
Nhân dân cả nước đang theo dõi chúng nó bị xử như thế nào, số phận anh Vươn ra sao? Nghiêm minh thì vớt vát lại được từ dân một chút tin tưởng, nếu không nghiêm mà có thế lực nào đó bao che nên nhẹ tay, kỷ luật chiếu lệ, còn với anh Vươn lại nặng tay thì … Cái này có thể đoán được nhưng không nói trước được.
29/01/2012
TƯỜNG THỤY

TRONG TAY CẦM KHẨU SÚNG DÀI NGẮM ĐI NGẮN LẠI, BẮN AI THẾ NÀY ?

Thế thiên hành đạo

Lê Hiền Đức
.
Liên quan “Vụ án nổ súng, đặt mìn chống người thi hành công vụ xảy ra ngày 5-1-2012″ theo cách gọi của chính quyền thành phố Hải Phòng, ngày 10-1-2012, Viện kiểm sát thành phố này đã phê chuẩn quyết định khởi tố bị can, cho bắt tạm giam các ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Sịnh (anh ruột ông Vươn), Đoàn Văn Quý (em ruột ông Vươn) và anh Đoàn Văn Vệ (cháu ruột ông Vươn) về tội giết người, đồng thời khởi tố bị can, cho tại ngoại hầu tra đối với các bà Phạm Thị Báu (em dâu ông Vươn), Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) về tội chống người thi hành công vụ. Em Đoàn Xuân Quỳnh (con ông Vươn, sinh năm 1995, đang học lớp 11, đã bị bắt mấy ngày) được giao về cho gia đình quản lí song vẫn bị cơ quan công an đe là “sẽ xem xét sau”.
Ở đâu, giết người và chống người thi hành công vụ cũng là trọng tội. Giết người thi hành công vụ, tội càng nghiêm trọng. Vậy hãy xem trên các báo “lề phải” của Việt Nam, người ta nói thế nào về đối tượng mà ông Đoàn Văn Vươn và người thân nổ súng, đặt mìn để chống lại.
Ông Vũ Trọng Kim (uỷ viên Trung ương – Đảng cộng sản, phó chủ tịch kiêm tổng thư kí Uỷ ban trung ương Mặt trận Tổ quốc) nhận xét việc cưỡng chế thu hồi có dấu hiệu áp đặt không khác gì cưỡng đoạt, thiếu coi trọng quyền lợi người dân trong khi họ đã bỏ công sức, sinh mạng để gây dựng; việc huy động quân đội có dấu hiệu vi hiến. Ông Lê Đức Tiết (luật sư, phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật của Uỷ ban trung ương Mặt trận Tổ quốc) cho rằng không có có sở pháp luật để thu hồi đất mà huy động lực lượng cưỡng chế dân là hành vi bất thường; tòa sơ thẩm huyện không có căn cứ pháp luật để công nhận việc làm của chính quyền huyện là đúng, tòa phúc thẩm “mặc cả” quyền kháng cáo của dân là trái nguyên tắc xét xử hai cấp; lực lượng cưỡng chế phá hủy căn nhà không nằm trên diện tích đất phải cưỡng chế là vi phạm pháp luật; mọi lí do đưa ra để bào chữa cho việc thu hồi đất trái pháp luật đều không thể chấp nhận. Đặc biệt, ông Tiết còn nhận xét chính quyền địa phương chưa nhận ra bản chất vấn đề, đã có hành vi cố ý làm sai pháp luật với động cơ không minh bạch, để xử lí không thể dựa vào phê bình và tự phê bình được nữa. Ông Đặng Hùng Võ (giáo sư, tiến sĩ, cựu thứ trưởng Bộ tài nguyên – môi trường) nhận xét chính quyền huyện Tiên Lãng có nhiều cái sai, các quyết định giao đất cho ông Vươn đều trái Luật đất đai, quyết định thu hồi đất vừa trái luật vừa trái đạo lí, cố tình tước bỏ quyền lợi của dân.
Ông Lê Đức Anh (đại tướng, cựu uỷ viên Bộ chính trị – Đảng cộng sản, cựu chủ tịch nước) khẳng định chính quyền sai từ xã đến huyện, đã để sự việc kéo dài quá nhiều năm mà không xử lí đến nơi đến chốn và thấu tình đạt lí, đã cố thu hồi đất đối với người làm được, làm tốt, cố tình tiến hành thu hồi trái pháp luật, dồn người dân vào chân tường; phá nhà dân là hành vi bất chấp luật pháp, cưỡng chế là sai, dùng bộ đội và công an để cưỡng chế là càng sai. Ông Nguyễn Quốc Thước (trung tướng, cựu uỷ viên Trung ương – Đảng cộng sản, cựu tư lệnh Quân khu 4, cựu đại biểu Quốc hội) cho rằng trong vụ việc này, các cấp lãnh đạo địa phương đã không nhằm vào lợi ích của quốc gia và nhân dân, không xứng đáng đại diện cho dân. Ông Phạm Xuân Thệ (trung tướng, cựu tư lệnh Quân khu I) cho rằng chính quyền địa phương quá non kém về chính trị, đã lợi dụng lòng tin của nhân dân vào chính quyền để làm tổn hại tới quyền lợi nhân dân; đưa lực lượng liên ngành tạo nên một cuộc cưỡng chế rầm rộ chẳng khác gì đẩy người nông dân lương thiện vào đường cùng, biến họ thành tội phạm. Ông Huỳnh Đắc Hương (thiếu tướng, cựu phó chính ủy Quân khu Tây Bắc, cựu thứ trưởng Bộ lao động – thương binh – xã hội) khẳng định sự chống đối của người dân xuất phát từ cách làm của chính quyền; cưỡng chế, hủy hoại tài sản của gia đình ông Vươn là không có tấm lòng.
Ông Trần Vũ Hải (luật sư) cho rằng chỉ với việc đánh sập ngôi nhà không nằm trong diện tích đất bị cưỡng chế của ông Đoàn Văn Vươn đã có đủ yếu tố cấu thành hành vi cố ý hủy hoại tài sản của công dân, phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo Điều 143 – Bộ luật hình sự; nếu mở rộng vụ án để xem xét việc thu hồi, cưỡng chế, giải quyết khiếu nại, khởi kiện có đúng pháp luật hay không thì còn có thể truy tố chính quyền huyện Tiên Lãng theo những tội danh sau: lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ (điều 281 Bộ luật hình sự); lạm dụng quyền trong khi thi hành công vụ (điều 282); thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng (điều 285); vi phạm các quy định về quản lí đất đai (điều 174). Các ông Trần Công Trục (luật sư, cựu trưởng ban Biên giới chính phủ), Đinh Xuân Thảo (tiến sĩ, viện trưởng Viện nghiên cứu lập pháp – Ủy ban thường vụ Quốc hội), Phạm Thanh Bình (luật sư), Trương Anh Tú (luật sư) cũng cho rằng việc cưỡng chế không đúng luật pháp, chính quyền địa phương phải bồi thường cả về vật chất lẫn tinh thần cho việc huỷ hoại ngôi nhà và tài sản nằm ngoài phạm vi cưỡng chế, phải xử lí những người liên quan. Ông Bình còn khẳng định việc cán bộ Tòa án huyện Tiên Lãng đến hòa giải, vận động đương sự rút đơn là hành vi trái pháp luật.
Ông Bùi Hoàng Tám đánh giá việc uỷ viên Ban thường vụ Thành uỷ, phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân thành phố Hải Phòng Đỗ Trung Thoại đổ tội cho nhân dân, vu vạ cho cấp dưới là vô liêm sỉ, là sự lèo lá, tráo trở đã không còn giới hạn.
Mới trên các báo “lề phải” thôi, y sì, không suy diễn mà đã rõ mười mươi chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền thành phố Hải Phòng cố ý vi hiến, vi phạm pháp luật, bất chấp luật pháp, có nhiều cái sai, vừa trái luật vừa trái đạo lí, vô liêm sỉ, lèo lá, tráo trở tới mức không còn giới hạn, cố tình cưỡng đoạt, tước bỏ quyền lợi của người dân, hủy hoại tài sản của công dân, không nhằm vào lợi ích của quốc gia và nhân dân, không xứng đáng đại diện cho dân, lợi dụng lòng tin của nhân dân vào chính quyền để làm tổn hại tới quyền lợi của nhân dân, đẩy người nông dân lương thiện vào đường cùng và biến họ thành tội phạm… Dân gian có câu: “Con ơi nhớ lấy câu này – Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”. Đối với ông Đoàn Văn Vươn và rất nhiều người dân lao động cần cù, chân chính khác, chính quyền huyện Tiên Lãng, thậm chí cả chính quyền thành phố Hải Phòng thật sự là bọn cướp ngày, là mối hoạ lớn. Ông Đoàn Văn Vươn đã kêu cầu nhiều lần, nhiều nơi song chẳng ích gì bởi bọn cướp ngày kia quyết tâm cưỡng đoạt lấy được thành quả lao động của ông. Trong bối cảnh ông càng nhân nhượng thì chúng càng lấn tới, bối cảnh mà ông Lê Đức Tiết nhận xét là để xử lí không thể dựa vào phê bình và tự phê bình được nữa”, thử hỏi ngoài vùng lên, có súng dùng súng, có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc, ông Đoàn Văn Vươn còn cách nào khác? (*)
Chiểu theo lời Hồ Chí Minh từng khẳng định một cách mạnh mẽ: Nếu chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi chính phủ”, rõ ràng hành động của ông Đoàn Văn Vươn là chính đáng, chính nghĩa, cần được ủng hộ, tôn vinh. Chỉ cần đọc các báo “lề phải” thôi, cũng đã biết lòng dân đang nghiêng về đâu. Nếu đọc thêm các trang mạng, các bài viết của những vị ít nhiều có tiếng là đức cao vọng trọng như Nguyễn Quang A, Huy Đức, Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Quang Vinh, điều ấy sẽ càng thêm rõ.
Vì dân vi bang bản, ý dân là ý trời nên chừng nào ông Đoàn Văn Vươn và những người thân của ông còn phải nằm trong vòng lao lí, còn chưa được bồi hoàn các quyền lợi về vật chất, tinh thần đã bị xâm phạm thì chừng đó tôi còn nhìn chính quyền trung ương của Việt Nam chỉ như là sự phóng to của chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền thành phố Hải Phòng mà thôi. Và chừng đó, trên khắp đất nước Việt Nam này sẽ xuất hiện thêm nhiều Đoàn Văn Vươn, kèm theo đó là hàng triệu, hàng triệu người ủng hộ, tôn vinh Đoàn Văn Vươn.
Với các cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang mang danh từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ, tôi muốn mượn hai câu thơ hồi kháng chiến chống Pháp chúng tôi hay dùng vận động nguỵ quân để nhắn nhủ:
Trong tay cầm khẩu súng dài
Ngắm đi ngắm lại, bắn ai thế này?
 Lê Hiền Đức
(*) Mượn ý trong “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến” ngày 19-12-1946 của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

THẤY NGƯỜI HOẠN NẠN THÌ THƯƠNG...

NGỬA TAY XIN MỌI TẤM LÒNG CHO GIA ĐÌNH ANH VƯƠN


 
 
 
 
 
 
i
 
30 Votes
Quantcast

Thể theo nguyện vọng của các bạn bè đồng nghiệp đang công tác ở các báo, nguyện vọng của đọc giả Blog Cu Vinh, nhân chuẩn bị cho chuyến công tác về Tiên Lãng, Trưởng thôn Khoai Lang ( Cu Vinh Blog) xin phép được trân trọng ngửa tay xin mọi tấm lòng của mọi người, đóng góp giúp đỡ cho gia đình anh Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý vượt qua nỗi bĩ cực không mong muốn này. Thời gian đóng góp 10 ngày ( kể từ hôm nay thứ 7 ngày 28/1/2012 đến ngày 8/2/2012). Số tiền này dùng chủ yếu để ủng hộ việc gia đình anh Vươn làm lại căn nhà ở, gây dựng lại cuộc sống trong thời gian chờ đợi CÔNG LÝ gõ cửa. Các khoản đóng góp chúng tôi sẽ công khai cập nhật từng ngày. Để tiện theo dõi, khi chuyển tiền đề nghị  mọi người thông báo tên, địa chỉ và số tiền đóng góp giúp đỡ qua Email: vinhbanhtet@gmail.com.

Tiền đóng góp từ trong nước xin chuyển về: NGUYỄN QUANG VINH, số Tài khoản: 0311000492977,  Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Quảng Bình

Ở nước ngoài xin xin sử dụng thêm Swift code: bftvvnvx

Từ nước ngoài cũng có thế gửi tiền ở OMNEX GROUP,INC  qua dịch vụ kiều hối của Ngân hàng ĐÔNG Á bằng số điện thoại của người nhận là Nguyễn Quang Vinh 0973155550 nhận tại Hà Nội.

    Đề nghị mọi người ghi rõ: Tiền ủng hộ gia đình anh Đoàn Văn Vươn

____________________________________________________________________________________________

NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG VINH ( TRƯỞNG THÔN KHOAI LANG) XIN NGỬA TAY HƯỚNG TỚI MỌI TẤM LÒNG VÀ THAY MẶT GIA ĐÌNH XIN CẢM TẠ

__________________________________________________________________________________________

TIN THÊM VỀ VẾT THƯƠNG CỦA CHÁU HẢI

Sáng nay ngày 6 Tết, chị Hiền (vợ anh Quý) đã đưa cháu Đoàn Vũ Hải ra nhập viện, điều trị tại Bệnh viện Nhi Đức Hải Phòng

Khi biết hoàn cảnh của gia đình cháu Hải, các Y bác sỹ ở đây đã khẩn trương kiểm tra và ân cần thăm hỏi, động viên và điều trị vết thương cho cháu Hải. Bác sỹ Hường cho biết, vết thương của cháu Hải ở gót chân là rất nặng, phải theo dõi và điều trị ít nhất là nửa tháng đến 1 tháng. Cháu bị mất một mảng da ở gót chân, gân bị tổn thương. Sáng nay khi thay băng và xử lý vết thương, cháu bị mất máu nhiều (khoảng 1/2 lít máu). Cháu Hải đang học lớp 3A3 trường Tiểu học Vinh Quang. Tình hình này chắc chắn cháu Hải lại phải nghỉ học mất 1 tháng.

Chúng tôi có mặt lúc các bác sỹ thay băng, cháu Hải đau đớn kêu la vật vã, 3 người thân cũng mẹ cháu phải ôm cháu để bác sỹ làm nhiệm vụ. Thật đau đớn!

Chị Hiền cho biết thêm, từ khi biết tin gia đình chị bị cưỡng chế đến nay, các hội đoàn Công giáo trong và ngoài thành phố cũng như bà con giáo dân trong khu vực, nhất là bà con nhân dân xã Vinh Quang, xã Tiên Hưng đã thường xuyên thăm hỏi, động viên cả vật chất lẫn tinh thần. Cảm động hơn là các nhà hảo tâm trong và ngoài nước đã gọi điện hỏi thăm, chia sẻ gửi tiền và quà về cho gia đình ăn tết và lo công việc.

Hôm nay, chị Hiền lại phải buộc để con lại bệnh viện cho các chị em trong nhà chăm sóc, chị phải về quê để tiếp tục lo công việc, bởi chị Thương (vợ anh Vươn) sức khỏe không ổn định.

Cám ơn Luật sư Minh hôm nay đã tự bỏ tiền mua vé máy bay từ Sài Gòn ra, tự thuê khách sạn để bắt đầu công việc bảo vệ quyền lợi chính đáng và hợp pháp cho anh em Đoàn Văn Vươn và gia đình

Đọc thêm Ở ĐÂY  VÀ Ở ĐÂY

____________________________

Nhật ký Trưởng thôn Khoai Lang

http://nguyencuvinh.wordpress.com/2012/01/28/ng%e1%bb%ada-tay-xin-m%e1%bb%8di-t%e1%ba%a5m-long-cho-gia-dinh-anh-v%c6%b0%c6%a1n/

KHÔNG ĐỂ QUAN XÃ THỰC HIỆN CHÍNH SÁCH "PHÉP VUA THUA LỆ LÀNG"

Vụ Tiên Lãng: Quan xã phải đền tiền tôm cá cho gia đình anh Vươn

          Theo gia đình của anh Vươn, diện tích hồ đầm còn lại không nằm trong diện tích cưỡng chế nhưng UBND xã vẫn giao cho các cá nhân khác quản lý khi thủy sản trong đầm chưa được thu hoạch. Việc làm tàn nhẫn ấy đẩy sâu thêm tội ác của lãnh đạo xã này với người dân địa phương. Cần khởi tố vụ án phá hoại tài sản công dân.
Lê Văn Liêm cần bỏ tiền đền bù việc để "xã hội đen" cướp bóc thủy sản nhà Vươn

          Trên các báo trích từ nguồn Thanh Niên, số tiền cá tôm nuôi trồng ở hồ đầm chưa bị cưỡng chế bị đánh bắt cạn kiệt lên tới 1,5 tỷ đồng, đó là chưa kể các loại thủy sản tự nhiên khác. Tài sản công dân bị cướp bóc, và bị đánh phá cạn kiệt nhưng địa phương không bảo vệ lại a dua để cho đám “xã hội đen” vào trấn lột toàn bộ tôm cá hồ đầm là điều không thể tha thứ với quan đầu xã Lê Văn Liêm.

          Ai đã cấm đoán gia đình họ Đoàn không được ra khu đầm chưa bị cưỡng chế? Quân lính của xã và Liêm. Ai cho người đi bố ráp, vây khốn người dân nội bất xuất, ngoại bất nhập? Quân lính của Liêm. Ai nói không chịu trách nhiệm khi nhà báo hay người nhà anh Vươn ra khu đầm? Chính là Liêm. Ai nuôi quân canh chừng mọi động tĩnh của vợ con, em dâu anh Vươn? Chính là quan đầu xã Lê Văn Liêm. Ai tạo ra các mất mát đối với gia đình họ Đoàn, không ai khác ở xã Vinh Quang là Lê Văn Liêm.

          Chính những điều này đã lộ rõ kẻ phá hoại tài sản công dân không ai khác là Liêm và tay chân thân tín đã cướp trắng khối tải sản khổng lồ lên tới 1,5 tỷ đồng. Cơ quan chức năng cần vào cuộc điều tra vụ bốc lột, trấn cướp số tài sản trên để trả lại mồ hôi, nước mắt mà gia tộc họ Đoàn đã bỏ công để hy vọng vào vụ mùa Nhâm Thìn.

          Không ai khác ngoài Lê Văn Liêm phải đền bù số thủy sản bị cướp trắng bởi các chỉ đạo trắng trợn, tạo điều kiện triệt để cho “xã hội đen” vét sạch tài sản nhà họ Đoàn. Trong trách nhiệm đền bù này, người gián tiếp gây ra cần bỏ tiền nữa là Lê Văn Hiền, Chủ tịch huyện Tiên Lãng, anh ruột của Lê Văn Liêm.
          Đề nghị các luật sư trợ giúp pháp lý vụ việc này để soi rõ thêm các vi phạm pháp luật của cường hào Liêm.

          Cu Làng Cát
 

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

XANH KIA THĂM THẲM TỪNG TRÊN, VÌ AI GÂY DỰNG CHO NÊN NỖI NÀY - HỌA VÔ ĐƠN CHÍ - CHÓ CẮN ÁO RÁCH

TIN ĐẶC BIỆT: CON TRAI ANH VƯƠN GẶP NẠN


 
i
4 Votes
Quantcast

Như chúng tôi đã thông tin, hôm qua, ngày mồng 4 Tết, các chị vợ và con anh Vươn, anh Quý lên Hà Nội để tìm đường đòi lẽ công bằng cho gia đình mình. 


Chiều nay, cả nhà  bắt xe ôm  về. Do đi đường dài (trên 130km), nên cháu Đoàn Vũ Hải 8 tuổi (con anh Quý) ngủ gật và vô tình đã bị cuốn chân vào đũa xe máy. Cháu bị lật gót chân và đứt gân chân. Các mẹ phải đưa cháu vào Bệnh viện Cẩm Giàng (Hải Dương) cấp cứu, nối lại gân cho cháu và tạm thời bó bột. Sau đó, các mẹ lại xin về nhà ngay rồi dự định sáng mai sẽ đưa cháu ra Bệnh viện Việt Tiệp – Hải Phòng chiếu chụp, kiểm tra lại và tiếp tục điều trị.


Tối nay, khi biết tin chúng tôi xuống thăm cháu, mẹ cháu đang ngồi ôm con và khóc nức nở. “Chó cắn áo rách rồi chú ơi!” Sao gia đình chúng tôi lại khổ thế này. Còn cháu Hải thì tỉnh thoảng lại kêu lên vì đau đớn. “Mẹ ơi con đau lắm!”. Những người thân, hàng xóm biết tin sang thăm và cả chúng tôi nữa không ai cầm được nước mắt!. 

_______________________________

Nhật ký Trưởng thôn Khoai Lang

ĐOÀN VĂN VƯƠN-JACQUOU CỦA VIỆT NAM

ĐOÀN VĂN VƯƠN-JACQUOU CỦA VIỆT NAM

Nước Pháp vào đầu thế kỷ, XIX Bá tước Nansac cậy quyền thế vua Louis XVIII đã bức tử một nông dân để cướp đất của ông ta khi làm lãnh chúa vùng Chateau de l'Herm; việc làm này đã khiến cậu bé Jacquou con trai của người nông dân bất nh này đã sớm nuôi tư tưởng nổi dậy để trả thù cho cha. ..


  Alf Hoàng Gia Bảo.
Vụ Tiên Lãng đã rẽ sang khúc quanh mới sau chuyến đi thực địa của Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương được công bố trước Tết Nguyên Đán “ Thu hồi đất như vậy là chưa rõ ràng, chưa minh bạch và loanh quanh... ý kiến của người dân mà tôi được tiếp xúc đều ca ngợi công lao của ông Đoàn Văn Vươn trong khai hoang lấn biển, bảo vệ đê điều và phát triển kinh tế biển. Người dân địa phương nói rằng việc ông Vươn và người thân tấn công người thi hành công vụ là sai nhưng hành động này là do bị dồn nén”
Như vậy tôị danh 'chống người thi hành công vụ' với mức án có thể lên đến hàng chục năm tù cho anh em Đoàn Văn Vươn và Đoàn văn Quí có thể sẽ được giảm nhẹ nhiều vì là hành động tự vệ, những thiệt hại vô cớ về tài sản sẽ được đền bù và chấm dứt việc thu hồi đất trái phép? Trong khi đó hai anh em chủ tịch huyện Tiên Lãng và xã Quang Vinh là Lê Văn Hiền – Lê Văn Liêm nhiều tin cho biết sau Tết sẽ bị mất chức và có thể còn bị truy tố vì tội lạm dụng chức vụ và quyền hạn.

Đây có lẽ là trường hợp đầu tiên người dân 'thấp cổ bé họng' chiến thắng chính quyền trong tranh chấp đất đai. Tuy nhiên, quan trọng hơn là cách gia đình anhVươn đã chọn để giành lấy công lý là không bằng khiếu kiện ăn dầm nằm dề tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng như nhiều người mà anh biết chắc sẽ là vô vọng. Cũng không bằng con đường chạy chọt lo lót trong một xã hội mà tệ tham nhũng đã vô phương cứu chữa. Nhưng bằng những phát đạn nhắm thẳng vào lũ quan tham Hiền - Liêm. Chính họ mới là mục tiêu của vụ nổ hôm 5/1 chứ không phải sáu nhân viên công quyền thừa hành bị thương. Và nay với thông tin chuẩn bị cắt chức trên cho thấy anh Vươn đã bắn trúng đích! Vụ nổ súng này chắc chắn sẽ có tác động không nhỏ đối với dân oan khắp nơi trên cả nước giúp họ trở nên mạnh mẽ hơn trong cách đấu tranh thời gian sắp tới đây. Riêng với người dân xã Quang Vinh nơi xảy ra vụ việc, qua nhiều lời kể, các anh Vươn và Quí giờ đây đối với họ không khác gì những Jacquou 'người nông dân nổi dậy' của thời nay. Đồng thời còn là 'bài học nhớ đời' đối với lũ quan tham đang khắp nơi buộc họ từ nay phải e dè hơn mỗi khi muốn cướp đất của bất cứ người dân nào.
Nhưng dẫu kết quả vụ xử có như thế nào vì âm vang của vụ nổ Tiên Lãng đã bay đi quá xa. Là bằng chứng hùng hồn về sự hiện diện của một tầng 'cường hào áo bá' mới trong xã hội VN ngày nay
Với những tình tiết bị vách trần cho thấy vụ nổ súng không hẳn sự phản kháng bình thường mà là một cuộc đấu trí đầy cân não đối với anh Vươn và là những người có đủ khả năng làm được điều này. Chính sức ép từ khoản nợ nhiều tỷ đồng tiền đi vay để đầu tư vào khu đầm này đã buộc anh phải chiến đấu 'một mất một còn' với chống lại sự 'lộng hành' quá đáng của lũ quan tham địa phương xã Quang Vinh, Tiên Lãng.
Trong khi ấy, anh em chủ tịch Hiền - Liêm (và không loại trừ đằng sau họ còn có không ít quan chức Tp.Hải Phòng) vì quá 'tối mắt' trước những khoản tiền tỷ sẽ được bồi thường khi tiến hành xây dựng sân bay mà khu đầm gia đình anh Vươn sẽ là đường cao tốc đi qua, họ đã như kẻ mù không nhận ra còn có một Đoàn Văn Vươn bản lĩnh khác ngoài chuyện lấp biển. Chính sự ngu xuẩn này khiến họ đi bắt nạt nhầm người và bây giờ phải trả giá đắt!
Một người vừa có trình độ kỹ sư (nông nghiệp) lại vừa có thể 'đội đá vá biển' loại công việc nặng nhọc không phải bất cứ người có học nào cũng làm nổi. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để những ai mắt còn sáng nhận ra anh nông dân Đoàn Văn Vươn không thể là loại nông dân chân lấm tay bùn tầm thường.
Và những gì xảy ra đã chứng tỏ điều đó:
- Phải là người có TRÍ khôn ngoan anh Vươn mới biết cách dàn dựng một vụ nổ sao cho vừa đủ để gây tiếng vang nhưng không làm ai thiệt mạng. Điều quan trọng hơn nữa nơi xảy ra vụ việc là hoàn toàn nằm ngoài lệnh bị cưỡng chế. Chính sai phạm này đã khiến ông chủ tịch Hiền trả lời 'ấm ớ hội tề' khi bị báo chí hỏi để từ đó kéo thêm nhiều cái sai khác lòi ra. Giờ nhìn lại những tấm hình chụp cảnh công an chống bạo động đông đảo 'trang bị tận răng' với cả chó nghiệp vụ đang nhấp nhỏm bao vây căn nhà 'có tội phạm ẩn nấp' đăng tải trên nhiều báo mới thấy chính quyền ta đi làm chuyện 'vớ vẩn' làm sao!?
- Phải là người có LỰC mạnh mẽ mới dám tổ chức 'chống người thi hành công vụ' bởi xô xát đánh nhau với người của nhà nước bằng gậy gộc và bằng dùng súng đạn là hai hành vi làm có ý nghĩa hoàn toàn khác xa nhau một trời một vực đ/v , một khi bị bắt và đưa ra tòa dùng súng đạn tuỳ hoàn cảnh rất dễ bị kết tội 'gây bạo loạn lật đổ chính quyền' đi tù nhiều năm như chơi. Chỉ với người gan dạ thích thách đố ưa mạo hiểm từng 'đội đá vá biển' như anh Vươn mới có thể làm được điều này.
Với trình độ học vấn của Lê Văn Liêm chủ tịch xã Quang Vinh nghe đâu xuất thân là dân bán rượu giờ không biết đã 'bớt say' để hiểu ra vì sao 'có nghe họ bảo sẽ chống đến cùng nhưng tôi không ngờ chúng nó dám manh động đến như vậy'?
Dẫu sao việc phải vào vai 'Jacquou nổi dậy' với một người được đánh giá là hiền lành như anh Đoàn Văn Vươn chắc chắn là khó khăn hơn nhiều so với chuyện 'đội đá vá biển' đầy nặng nhọc. Là những người công giáo mà giáo hội thì không bao giờ ủng hộ tội ác gây thưong tích cho đồng loại và giết người bị xem là trọng tội, thì việc nổ súng vào công an hôm 5/1 chắc chắn càng trở nên khó quyết định hơn.
Nhưng đã là người thì ai cũng vậy, một khi bị dồn vào thế cùng đường bản năng sinh tồn buộc họ phải vùng dậy, kể cả mạo hiểm để thoát hiểm. Là những đảng viên cộng sản kỳ cựu vì đã leo lên được tới chức chủ tịch huyện, lẽ ra Lê Văn Hiền phải 'thấm nhuần' cái chân lý này hơn ai hết. Áp bức nông dân quá đáng là tự rước họa về cho bản thân và cho cả nhà nước.
Nước Pháp vào đầu thế kỷ XIX Bá tước Nansac cậy quyền thế vua Louis XVIII bức tử một nông dân để cướp đất của ông ta khi làm lãnh chúa vùng Chateau de l'Herm; việc làm này đã khiến cậu bé Jacquou con trai của người nông dân bất hạnh này đã sớm nuôi tư tưởng nổi dậy để trả thù cho cha.
Nay sau gần 2 thế kỷ giữa thời đại văn minh hiện đại lũ quan tham Lê Văn Hiền - Lê Văn Liêm lại đòi cướp không 40 ha đất đai công sức khai phá là miếng cơm manh áo, sự sống còn không chỉ một người mà là của nhiều gia đình họ Đoàn, mà người anh cả đầy bản lĩnh Đoàn Văn Vươn từng lấp biển thành công mà không lại biết cách vào vai Jacquou cứu gia đình thì mới thật là 'chuyện lạ'.
Sàigòn, Mùng 4 Tết Xuân Nhâm Thìn 2012