Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011
Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011
MỘT ENTRY 3 NĂM TRƯỚC
GIÁ NHƯ KHÔNG CÓ CHIẾN TRANH ...
Đăng ngày: 23:23 26-12-2008
Thư mục: Tổng hợp
Mộ Cha và Ông Bà nội ở quê Sơn Đồng , Hoài Đức , Hà Đông/Hà Tây/Hà Nội.
NGÀY NÀY 36 NĂM TRƯỚC...
Đêm 26 tháng 12 năm 1972, các pháo đài bay B 52 Hoa Kỳ dội những trận bom huỷ diệt cuối cùng xuống Hà Nội. Những trận bom ấy đã gieo chết chóc, tàn phá xuống nhiều khu phố đông dân của Thủ đô.
Cho đến giờ, đã nhiều năm, vào những ngày này, các phương tiện truyền thông thường chỉ nhắc ta nhớ lại vụ thảm sát, huỷ diệt của không lực Hoa Kỳ đối với nhân dân khu phố Khâm Thiên. Nhưng thực ra vào đêm 26/12/1972 ấy, còn có một khu phố khác của Thủ đô cũng bị máy bay Mỹ rải bom tàn phá giết hại nhiều dân thường như Khâm Thiên, đó là khu Lao động Tương Mai nay là phường Tân Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội.
Trong trận bom Mỹ huỷ diệt khu Lao động Tương Mai này, tôi đã mất NGƯỜI CHA KÍNH YÊU của mình. Cha tôi bị trúng bom ngay tại nhà, trong hầm trú ẩn, khi em trai tôi đưa được Cha lên thì Ông không còn nói được nữa và ra đi ngay sau ít phút. Lúc ấy chỉ có Mẹ và hai em tôi ở bên người vì chúng tôi người thì ở xa, người đi sơ tán theo cơ quan. Cha tôi có tới 10 người con – 5 trai, 5 gái -, nhưng khi mất chỉ có hai con ở bên và phải mai táng vội vàng vì sợ máy bay tiếp tục đánh phá nữa nên các con ở xa không ai về kịp. Khi ấy tôi đang ở Thái Nguyên, cũng là một trọng điểm bắn phá của máy bay B 52. Và, còn một người con trai ( em kề tôi ) mà Cha tôi rất yêu quý cũng đang ở chiến trường.
Có lẽ cho đến trước khi mất, Cha tôi vẫn luôn lo cho tôi và em trai tôi đang sống ở những nơi bom đạn cận kề vì Người đang sống ở Thủ đô - “ Thăng Long phi chiến địa “ -. Nhưng không ngờ, Cha tôi đã mất bởi bom đạn ngay tại nhà mình, giữa Thủ đô. Và, Người cũng không biết rằng người con trai yêu quý của mình - Nguyễn Xuân Cảnh – đã bỏ mình ở một nơi nào đó trên đất nước này từ năm 1969 ( theo giấy báo tử gia đình chúng tôi nhận được vào năm 1974 ), mà cho đến nay cũng không biết nấm mồ Em tôi nằm ở đâu trên cái " Mặt trận phía Nam " vô định , vô hình ghi trên tấm giấy báo tử kia.
Còn tôi, ở Thái Nguyên nhưng tới ngày 07 tháng 01 năm 1973 mới nhận được điện báo do một người hàng xóm của Cha tôi ở Tương Mai báo tin cho biết ( vì mọi liên lạc vào thời gian đó đều bị gián đoạn ). Khi ấy con gái đầu của chúng tôi mới được 7 tháng tuổi.
Ngày hôm sau, chúng tôi, ba người đèo nhau trên xe đạp từ Thái Nguyên về Hà Nội, để, chỉ còn thấy Cha tôi dưới ba thước đất, bên cạnh nấm mồ của những người hàng xóm cùng bị trúng bom trong đêm 26 tháng 12 ấy.
Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao khi ấy tôi không thể nào khóc thành tiếng.
Nỗi đau này đã 36 năm nay và mãi mãi sau này, tôi còn khắc sâu trong lòng và truyền lại cho con cháu tôi : Cha tôi vất vả và chịu thiệt thòi cả đời để nuôi, dạy chúng tôi nên người, nhưng Người đã ra đi quá sớm.
Cha tôi mất khi Người mới 56 tuổi.
Người ta giải thích rằng đó là do chiến tranh...
NGÀY NÀY 36 NĂM TRƯỚC...
Đêm 26 tháng 12 năm 1972, các pháo đài bay B 52 Hoa Kỳ dội những trận bom huỷ diệt cuối cùng xuống Hà Nội. Những trận bom ấy đã gieo chết chóc, tàn phá xuống nhiều khu phố đông dân của Thủ đô.
Cho đến giờ, đã nhiều năm, vào những ngày này, các phương tiện truyền thông thường chỉ nhắc ta nhớ lại vụ thảm sát, huỷ diệt của không lực Hoa Kỳ đối với nhân dân khu phố Khâm Thiên. Nhưng thực ra vào đêm 26/12/1972 ấy, còn có một khu phố khác của Thủ đô cũng bị máy bay Mỹ rải bom tàn phá giết hại nhiều dân thường như Khâm Thiên, đó là khu Lao động Tương Mai nay là phường Tân Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội.
Trong trận bom Mỹ huỷ diệt khu Lao động Tương Mai này, tôi đã mất NGƯỜI CHA KÍNH YÊU của mình. Cha tôi bị trúng bom ngay tại nhà, trong hầm trú ẩn, khi em trai tôi đưa được Cha lên thì Ông không còn nói được nữa và ra đi ngay sau ít phút. Lúc ấy chỉ có Mẹ và hai em tôi ở bên người vì chúng tôi người thì ở xa, người đi sơ tán theo cơ quan. Cha tôi có tới 10 người con – 5 trai, 5 gái -, nhưng khi mất chỉ có hai con ở bên và phải mai táng vội vàng vì sợ máy bay tiếp tục đánh phá nữa nên các con ở xa không ai về kịp. Khi ấy tôi đang ở Thái Nguyên, cũng là một trọng điểm bắn phá của máy bay B 52. Và, còn một người con trai ( em kề tôi ) mà Cha tôi rất yêu quý cũng đang ở chiến trường.
Có lẽ cho đến trước khi mất, Cha tôi vẫn luôn lo cho tôi và em trai tôi đang sống ở những nơi bom đạn cận kề vì Người đang sống ở Thủ đô - “ Thăng Long phi chiến địa “ -. Nhưng không ngờ, Cha tôi đã mất bởi bom đạn ngay tại nhà mình, giữa Thủ đô. Và, Người cũng không biết rằng người con trai yêu quý của mình - Nguyễn Xuân Cảnh – đã bỏ mình ở một nơi nào đó trên đất nước này từ năm 1969 ( theo giấy báo tử gia đình chúng tôi nhận được vào năm 1974 ), mà cho đến nay cũng không biết nấm mồ Em tôi nằm ở đâu trên cái " Mặt trận phía Nam " vô định , vô hình ghi trên tấm giấy báo tử kia.
Còn tôi, ở Thái Nguyên nhưng tới ngày 07 tháng 01 năm 1973 mới nhận được điện báo do một người hàng xóm của Cha tôi ở Tương Mai báo tin cho biết ( vì mọi liên lạc vào thời gian đó đều bị gián đoạn ). Khi ấy con gái đầu của chúng tôi mới được 7 tháng tuổi.
Ngày hôm sau, chúng tôi, ba người đèo nhau trên xe đạp từ Thái Nguyên về Hà Nội, để, chỉ còn thấy Cha tôi dưới ba thước đất, bên cạnh nấm mồ của những người hàng xóm cùng bị trúng bom trong đêm 26 tháng 12 ấy.
Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao khi ấy tôi không thể nào khóc thành tiếng.
Nỗi đau này đã 36 năm nay và mãi mãi sau này, tôi còn khắc sâu trong lòng và truyền lại cho con cháu tôi : Cha tôi vất vả và chịu thiệt thòi cả đời để nuôi, dạy chúng tôi nên người, nhưng Người đã ra đi quá sớm.
Cha tôi mất khi Người mới 56 tuổi.
Người ta giải thích rằng đó là do chiến tranh...
Giá như không có chiến tranh ...
NGÀY NÀY 39 NĂM TRƯỚC B52 NÉM BOM RẢI THẢM HÀ NỘI
KỶ NIỆM ĐAU THƯƠNG
Nguyen Xuan Lien
Xem lại những tấm ảnh tang thương ở Khâm Thiên (1973) này, nhớ lại : Gia đình tôi cũng đã phải trải qua những ngày đau khổ tận cùng khi mà Cha kính yêu của chúng tôi cũng đã qua đời trong trận bom B52 ngay tại nhà mình (Khu Lao động Tương Mai, khu Hai Bà, Hà Nội) vào đêm 26/12/1972. Trước đó, Cha chúng tôi vẫn đang đau đáu chờ tin của em trai tôi (Nguyễn Xuân Cảnh) đang ở một nơi xa xôi, vô định nào đó và linh tính cũng đã báo cho Người một điều gì đó không vui : con trai yêu quý của Người đã bỏ mình ở nơi chiến địa.
Tôi mãi mãi mang trong mình một nỗi ám ảnh : vì sao những người ruột thịt, thân yêu của tôi lại phải bỏ mình một cách tức tưởi như vậy ? Nguyên nhân của những sự mất mát này từ đâu tới ?...
Mong sao cho chúng ta sẽ không có ai sẽ phải trải qua những cảnh ngộ đau thương như chúng tôi đã phải trải qua.
http://www.facebook.com/photo.php?fbid=1839345802903&set=a.1839338482720.72475.1818285532&type=3&theater
Nguồn : Bui Hoai Mai 42-28081768
Nguồn trích dẫn (0)
Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011
VỰC QUÀNH MÙA ĐÔNG
Vực Quành mùa đông
Họa sĩ Trung Dũng từ TP. Hồ Chí Minh nói Cu đưa lên nhiều hình ảnh Vực Quành vì anh và cụ Liên có duyên nợ. Vực Quành mùa đông năm nay vắng bóng ông Liên. Nhà cửa vườn tược còn đó, những quang gánh còn đó, những hình xưa lối cũ của làng mạc mấy chục năm trước còn đò. Duy chỉ vắng người gầy dựng ra Vực Quành. Cụ Liên đã rời xa Vực Quành cả năm vì chữa bệnh hiểm nghèo. Đến Vực Quành vắng lạnh mùa đông. Thương một kiếp người dồn hết tâm trí cuộc đời.
| Vỏ bom ở lối vào Vực Quành |
VỰC QUÀNH CÒN ĐÓ
Vực Quành còn đó người đã đi
Đoàn làm phim rời tây Trường Sơn về lại đông Trường Sơn qua Vực Quành làm ký sự. Vực Quành nằm ở tây Đồng Hới (Quảng Bình). Ngày xưa, chỉ dăm ba chục người bản địa biết Vực Quành, nhưng hôm nay một con người đã làm cho Vực Quành nổi tiến cả thế giới và chính con người này trong chiến tranh ít người biết đến thì cũng vì Vực Quanh mà cả thế giới đều biết. Thế nhưng sự đời, lại rất khổ. Nên ông ngâm ca dao cổ: “Quảng Bình là đất Ô Châu; ai mà tới đó quảy bầu về không”.
| Ký sự ở Vực Quành |
Con ngõ vào Vực Quành từ đường lộ nhà nước tỉnh làm theo kiểu thu hút đầu tư đang cũ ra. Vực Quành tái hiện không gian làng xã Quảng Bình thời chiến tranh, đau khổ bởi bom đạn nhưng kiên gan anh hùng, giản dị nhưng giàu tính nhân văn.
| Vực Quành mùa đông 2011 |
Ông Nguyễn Xuân Liên, cán bộ y tế từ Hà Nội lăn lội trong chiến tranh ở núi rừng Trường Sơn tây Quảng Bình. Công tác khắp vùng tây huyện Bố Trạch, ông ám ảnh mãi tình cảm đậm đà của đồng bào anh em trong vùng. Hoà bình, trở về Hà Nội, ám ảnh mãi những hình ảnh trong chiến tranh của một miền quê nghèo khổ, ông muốn làm một điều gì đó, và Vực Quành ra đời. Ngày ấy, “gặp” được ông lần đầu tiên là một bài báo của nhà báo đàn anh Nguyễn Thế Thịnh. Sau đó tìm đến, một không gian làng xưa thật ấm cúng và đúng tầm của cái tâm một con người.
| Nón rơm một thời nay chỉ còn ở Vực Quành |
Ông vào Đồng Hới ở nhiều năm, ông cháu gặp nhau cười nói lởi xởi, coi nhau như cha con. Gặp là tâm sự, gặp là cười tươi, bắt tay chắc nịch. Nhưng người ta càng ủng hộ ông bao nhiêu thì cán bộ địa chính địa phương cũng như một số cán bộ khác càng trù dập ông bấy nhiêu. Báo chí càng ủng hộ ông thì giới chức năng một số cơ quan lại đổ đốn ra hạch sách như ong tò vẽ.
Ông mua đất của dân với giá trị đất lâm luật, tái hiện không gian văn hoá làng xưa trong chiến tranh, ngàn vạn người ủng hộ, du khách tìm đến, ông không bán vé, nhưng cán bộ thuế đến đòi thu thuế, ông không nộp được phải làm đơn kiến nghị.
| Góc nhà xưa ở Vực Quành |
Người ta đâm ông rằng, thu hút du khách thì phải lập công ty, ông nghe lời lập công ty, lập ra được công ty rồi sở thuế lại có cớ lấy thuế, ông lại làm tờ trình, giải lui, giải tới mãi rồi UBND tỉnh cho miễn thuế đất. Vậy mà thuế Đồng Hới vẫn có trát đòi hơn 300 triệu tiền thuế mỗi năm. Nói thật, với ông Liên, nếu ở Hà Nội giờ ông vẫn giàu, nhưng vào Quảng Bình, làm Vực Quành, ông hoàn toàn sạch trơn. Thuế lên xuống bao lần, chìa quyết định của UBND tỉnh do nguyên Phó Chủ tịch Nguyễn Đảng ký, càn bộ thuế lại bày trò khác, yêu cầu ông làm đơn xin miễn.
| Góc nhà xưa lặng lẽ |
Kỳ lạ, UBND tỉnh đã có quyết định, cán bộ thuế còn bắt làm đơn xin miễn, ông vẫn làm, ổn được một năm. Nhưng năm nay, cán bộ thuế mới, trẻ nhăn, vẫn lên hạch ông thuế đất. Ông nhờ mình in bộ hồ sơ gửi email, vì có chuyện bận ngoài Hà Nội, gặp cán bộ thuế, mình thấy cu cậu láu cá, chắc muốn gì đó chứ chẳng muốn thuế. Nhưng ông Liên thẳng băng nên nó cứ làm khó, nói đơn xin năm ngoái không biết bỏ ở mô, làm lại, làm lại. Nghĩa là đơn xin trở lại.
Trong làng báo đa phần ủng hộ ông, nhưng có tay phóng viên ở Hà Tĩnh vô doạ dẫm ông, đòi ông phải chung chi với cách vu lên cái không gian Vực Quành của ông là tụ điểm của ma tuý. Ông nổi đoá, nói một trận nhừ tử, nghe xong, tay này tái xanh tái xám mặt, xấu hổ rút lui.
| Nhà tường đất trng Vực Quành |
Rồi đoàn làm phim Bến đò xưa lặng lẽ, đến làm việc, cư xử với ông như thể lính tráng, mượn Vực Quành làm phim trường, không biết làm kiểu gì mà giật sập của ông hai căn hầm, nhà cửa cũng chỉ đền một ít gọi là.
Ở Quảng Bình, lập ra Vực Quành trên đất, ông cũng lập ra Vực Quành trên mạng bằng blog. Từng lên đó và gặp một câu của ông: “Tám năm để được gì mất gì”. Còn bây giờ, ông chua xót với câu ca dao cổ: “Quảng Bình là đất ô châu, ai mà tới đó quảy bầu về không”.
| Vực Quành còn đó người đã quẫy bầu để đi? |
Nay trở lại tưởng gặp được ông, Vực Quành còn đó nhưng người đi xa. Những chum vại, những mái nhà tranh, những tường đất, những cối giã gạo vẫn còn, vẫn còn những nơm ná, những dần sàng ngày xưa trong dân gian ông cất công sưu tầm, nhưng nay ông đã đi xa Vực Quành mấy tháng không trở lại.
Cách quan liêu, cửa quyền đã làm cho ông mệt mỏi thốt lên: “Tám năm để được gì mất gì”. Ông làm là làm vì cái chung, nhưng cư xử với ông là lối cá nhân dã man của một số tay làm tiền quái đản. Một con người có tâm, ám ảnh Quảng Bình mà phải thốt lên câu ca dao cổ đó, thì người Quảng Bình phải suy ngẫm thật nhiều. Ông như chuyến đò lặng lẽ chèo đi, rời bến xưa với lời ngâm chua chát.
Cu Làng Cát
Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011
QUẢNG BÌNH ĐẦU NĂM 1973 QUA ỐNG KÍNH CỦA PHÓNG VIÊN NHẬT BẢN

Các chị là những người phụ nữ Việt Nam anh hùng thực sự : trong chiến tranh gian khổ, các chị vẫn hoàn thành thiên chức làm Mẹ và nhiệm vụ khó khăn phải thực hiện của mình.
Có người nói ảnh này chụp trên QL 1A đoạn gần Đèo Ngang
Không biết các bà ai còn , ai mất. Giờ này các bà đang ở đâu ?
Các em bé trong ảnh nay cũng trên, dưới 40 tuổi. Các anh, các chị đang ở đâu ?
Hãy lên tiếng !
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
